Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
04
thấy tiếng gọi, ta quay đầu lại.
“Tối qua vừa đến.”
“ thân cũng thật là, sao không nói với ta một tiếng để ta phái người đi đón muội?”
Trưởng tỷ cười vô thân thiết, nhưng ánh mắt nhìn ta lại tràn đầy cảnh giác.
Ba năm trước, tỷ ấy từng khóc lóc cầu xin ta, bảo ta đổi lại thân phận với tỷ ấy.
Tỷ ấy nói mình còn lại Tiêu Doanh.
Trong khoảng thời gian đó, ta thường xuyên trở Khương phủ.
Nếu lập tức đổi lại, có chuyện trưởng tỷ không , rất dễ để lộ sơ hở.
Tỷ ấy bắt ta kể lại từng chuyện đã xảy ra trong năm ta thay thế tỷ ấy .
Tỷ ấy luôn nói cảm ơn ta đã thay mình chăm sóc Tiêu Doanh.
Nhưng ta tỷ ấy vẫn luôn cảnh giác với ta.
Sau khi ghi nhớ tất cả chuyện xảy ra trong năm, trưởng tỷ đề nghị mẫu đưa ta rời khỏi kinh thành.
Thứ nhất, vì tỷ ấy đã hủy hoại thanh danh của ta, sợ ta ở lại kinh thành sẽ bị người đời dị nghị.
Thứ , tỷ ấy sợ chuyện thay thế thân phận bị Tiêu Doanh phát hiện.
mẫu đồng ý.
Vì vậy, ta vội vàng lấy chồng, nhà chồng càng cách xa kinh thành càng tốt.
“Mẫu thân bệnh nặng, gửi khẩn đến, nói ta lần cuối.”
“Đúng lúc phu quân có việc phải đến kinh thành nên chúng ta nhau đến đây.”
“Phu quân đối xử với muội có tốt không?”
ta nhắc đến phu quân, trưởng tỷ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Chàng đối xử với ta rất tốt.” Ta gật đầu.
“Vậy thì tốt. Trước đây vì chuyện trốn theo nam nhân mà muội phải chịu ấm ức rồi.”
Tỷ ấy nắm lấy ta, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn .
“Hắn đối xử tốt với muội, ta cũng yên tâm.”
Lời của trưởng tỷ mập mờ, trong lời còn ẩn chứa ý khác.
giống tỷ ấy tự trách, nhưng người không người trốn theo nam nhân là tỷ ấy, tất nhiên sẽ cho tỷ ấy nói đến ta.
Chẳng hạn Tiêu Doanh.
Hắn cau mày lên.
“Chúng ta đi thăm nhạc mẫu.”
Tiêu Doanh không thích trưởng tỷ tiếp xúc với ta.
Hoặc cũng có thể nói, hắn không Khương Ngư mang tiếng xấu làm ảnh hưởng đến thanh danh của trưởng tỷ Khương Ninh.
Từ khi chưa rời khỏi , ta đã điều đó.
05
Trong năm ở , Tiêu Doanh đối xử với ta vô tốt.
Trưởng tỷ trốn theo nam nhân vội vàng. Khi đến , ta bắt chước tỷ ấy không được hoàn hảo.
Nhưng Tiêu Doanh lại không phát hiện ra.
Ta thường hỏi hắn có yêu ta không.
Khi ta không mặc màu lam Vân Thủy mà trưởng tỷ yêu thích, khi ta đánh sai nốt trên cây cổ cầm mà trưởng tỷ am hiểu, và cả khi mây mưa, ta lật người đè hắn xuống dưới thân.
Mỗi lần vậy, Tiêu Doanh đều không chút do dự nói hắn yêu ta.
Ta cũng từng ảo tưởng liệu có phải hắn đã yêu ta hay không.
Bất kể ta là ai.
Ta từng nghĩ đến chuyện thẳng thắn nói ra tất cả, ngày ta phát hiện mình mang thai.
Ta vừa thấp thỏm vừa mong chờ đi đến phòng.
Ta đứng ngoài cửa, hết lần này đến lần khác suy nghĩ xem nên nói cho Tiêu Doanh thế nào.
Nhưng cách một cánh cửa, chuyện Tiêu Doanh thương lượng với thuộc lại là:
“Điện , muội muội của Thái tử phi là Khương Ngư đã trở kinh thành.”
“Trước đây nàng ta từng trốn theo nam nhân, lần này trở e sẽ bị người đời dị nghị, có thể liên lụy đến Thái tử phi. Có cần thuộc xử lý lời đồn không?”
Trái tim ta đập mạnh lồng ngực, trong bụng cuộn trào.
Trưởng tỷ đã trở .
Nếu nói ra sự thật, có lẽ đây là cơ hội cuối của ta.
“Không cần.”
“Cô đã từng Khương Ngư. Nàng ta tùy tiện làm càn, không coi phép tắc ra gì. Người sáng suốt đều không thể đánh đồng nàng ta với Thái tử phi.”
Giọng nói truyền ra ngoài cửa rất nhẹ, nhưng lại vô chói tai.
Ánh nắng chiếu xuống khiến ta cảm thấy choáng váng.
Ta lùi lại rồi rời đi.
Trở viện, ta nhận được từ Khương phủ.
Là của mẫu.
Họ nói trưởng tỷ đã trở lại kinh thành, tỷ ấy phải chịu rất khổ sở.
Tỷ ấy cũng đã hiểu Thái tử mới là lương duyên của mình.
Trong , họ còn thúc giục ta sớm trở Khương phủ đoàn tụ với trưởng tỷ.
Trong từng câu từng chữ đều ám ta phải trả lại thân phận cho tỷ ấy.
Ta cầm bút, viết lên giấy một chữ:
“Được.”
06
Mẫu thân đã tỉnh, ta.
Đây là lần đầu tiên mẫu nữ chúng ta nhau sau ba năm ta rời kinh.
nói mẫu thân bệnh nặng, thường xuyên chìm hôn mê, thời gian tỉnh táo rất ít.
Ta bảo nhân đi đón Tiểu Man, còn mình một mình phòng.
Mùi thuốc đắng chát hòa lẫn với mùi đồ vật cũ kỹ ẩm mốc, khiến người ta không nhịn được mà cau mày.
“ Ngư, là con sao?”
Mẫu thân thấy tiếng chân, chậm rãi mở mắt.
Ta gật đầu, ngồi xuống bên giường.
“ thân viết nói người con.”
“Con là con của ta, lại lấy chồng xa. Người ta không yên lòng nhất chính là con.”
đưa nắm ta, nhưng khoảng cách xa.
Thấy ta không đưa ra, cũng không đến gần, có thể xuống.
“So với ba năm trước khi xuất giá, con đã đầy đặn hơn .”
“Xem ra năm qua con sống không tệ.”
“Ta nói con còn có một đứa con gái. Con bé tên gì?”
Mẫu thân mong chờ câu trả lời của ta.
nói vậy cũng để an ủi chính mình.
chờ ta tha thứ, chờ ta nói mình đã buông chuyện năm xưa.
Nhưng ta không nói được.
Năm đó, lúc đưa ta rồi lại bắt ta rời khỏi , đâu có thế này.
“ Ngư, có phải con vẫn oán ta không?”
“Năm đó, ta và thân con không còn lựa chọn nào khác. Con cũng hiểu rõ, không phải sao?”
“Con hiểu. Vì thế con không nói gì cả. Lần này trở kinh cũng vì phu quân có việc phải đến đây.”
Ta bình tĩnh đáp.
lời trách móc, oán hận, trước đây ta đã nói .
Nhưng kết quả vẫn chẳng có gì thay đổi.
“Mẫu thân yên tâm, con sẽ không ở kinh thành lâu, cũng sẽ không phá hỏng chuyện tốt của trưởng tỷ…”
“Hóa ra muội muội ở đây, khiến ta tìm mãi.”
Ta còn chưa nói xong, trưởng tỷ đã đẩy cửa .