Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

12

Mạnh Hàn cưới ta.

Chàng nghe ngóng được rằng ta đang ở nhờ nhà và vội vàng lấy chồng.

Chàng đến quá gấp, ngay người mai mối cũng không mời, tự mình đến tận nơi.

mẫu mừng rỡ điên. Sau khi Mạnh Hàn thương nhân, bà ta càng mở miệng đòi một khoản sính lễ lớn.

Ta không để ý đến sắc mặt của mẫu, kéo Mạnh Hàn sang một bên.

“Công tử, chuyện của ta chắc hẳn chàng cũng .”

“Ta từng bỏ trốn theo nam nhân, sớm …”

thì có sao?”

Giọng Mạnh Hàn nhẹ.

“Ta còn mang theo một đứa con gái, cũng chẳng tốt hơn cô bao.”

công tử không hiểu ta.” Ta lại .

Mạnh Hàn cúi đầu mỉm .

“Đúng .”

ta người lương thiện.”

“Con gái ta, Tiểu Man, . Sau khi trở về nhà, con vẫn khóc lóc đòi tìm mẫu thân.”

“Ta không phải vì hoàn cảnh của cô nên đến ép cưới. Ngược lại, ta chỉ nhờ cô chăm sóc Tiểu Man.”

“Ta xuyên ra ngoài làm ăn, không hay ở nhà. Tiểu Man còn nhỏ, ta không luôn con theo bên cạnh.”

, cô rời khỏi nơi này, Tiểu Man cũng có mẫu thân.”

“Sau khi gả cho ta, mỗi tháng ta bạc cho cô , coi ta thuê cô .”

“Danh phận phu thê giữa chúng ta chỉ giới hạn ở đó.”

Nghe xong những của Mạnh Hàn, trên mặt ta tràn đầy vẻ khó tin.

chàng quả thật làm đúng .

Nếu không có ta ngăn cản, chàng thật sự đồng ý với số sính lễ mà mẫu yêu cầu.

Sau này, khi mặt thật của gia đình , chàng đứng ra đòi lại của hồi môn cho ta, rồi giao lại cho ta không thiếu một thứ.

Vào ngày thành thân, tất lễ nghi có đều không thiếu.

Sau khi thành thân, Mạnh Hàn đối xử với ta vô cùng tốt.

Chàng dành viện tốt nhất phủ cho ta, bình ngoài những lúc đến thăm Tiểu Man, chàng chưa từng quấy rầy ta.

Số bạc mỗi tháng chàng cho ta cũng không hề ít.

13

cảm nhận được tình cảm của Mạnh Hàn không phải chuyện khó.

Chàng luôn ghi nhớ mọi chuyện liên quan đến ta.

Ngay những sở của ta được Tiểu Man vô tình nhắc đến cuộc sống hằng ngày, Mạnh Hàn cũng ghi nhớ rõ.

Chẳng hạn mỗi lần dẫn Tiểu Man ra phố, ta con ăn bánh táo đỏ.

Tiểu Man con ăn, ta cũng .

Sau đó, bữa sáng của phủ thỉnh thoảng lại xuất hiện bánh táo đỏ.

tháng đầu tiên ta gả vào Mạnh phủ, trang sức và y phục Mạnh Hàn sai người đến có đủ loại kiểu dáng.

Ta chỉ chọn vài món.

từ tháng thứ hai trở , phần lớn những thứ được đến đều trang sức ngọc trai và váy áo màu Quân Vụ mà ta yêu .

Lúc ấy ta mới nhớ ra, ban đầu ta chọn một cây trâm ngọc trai, một đôi hoa tai ngọc trai và vài y phục màu nhạt. đó, váy màu Quân Vụ ta mặc nhiều nhất.

Những lúc buồn chán phủ, ta may y phục cho Tiểu Man.

Có một lần Tiểu Man hỏi:

“Mẫu thân của Lễ Vân nhà bên xuyên may y phục cho phụ thân của tỷ ấy, tại sao mẫu thân chưa từng may y phục cho phụ thân?”

Ta bị hỏi đến nghẹn , nhất thời không trả thế nào.

Dù sao ta và Mạnh Hàn vẫn luôn không can thiệp vào cuộc sống của nhau.

đo người may y phục cho chàng quả thật quá mức thân mật.

“Phụ thân sợ làm mẫu thân mệt. Con còn nhỏ, không hiểu đâu.”

Mạnh Hàn đột nhiên xuất hiện, bế Tiểu Man lên.

Tiểu Man nhíu mày một bà cụ non.

con cũng không mẫu thân may nữa. Con lớn rồi, phải hiểu chuyện.”

Ta và Mạnh Hàn đều bị con chọc .

Tiểu Man lại nghiêm túc, nhất quyết không chịu để ta may y phục cho mình nữa.

Ta không còn cách nào khác, chỉ đành may cho Mạnh Hàn.

Khi đầu ngón tay chạm vào người Mạnh Hàn, ta có cảm nhận rõ ràng cơ chàng cứng lại.

Ngay hơi thở cũng dừng lại, giống sợ chỉ cử động một chút khiến ta hoảng sợ bỏ chạy.

Khi đến gần, ta có nghe thấy tiếng tim chàng đập loạn.

khóe mắt, ta thấy phần da cổ lộ ra bên ngoài cổ áo chàng đỏ bừng.

Chàng không dám nhìn ta, vì chàng không ta đang lén nhìn mình.

14

“May y phục cho ta làm phiền nàng quá.”

“Nàng chỉ giả vờ khâu vài mũi, phần còn lại giao cho tiệm may được.”

Giọng Mạnh Hàn vang lên, ánh mắt dè dặt nhìn xuống.

“Ta ở phủ cũng nhàn rỗi, không phiền.”

Mạnh Hàn còn gì đó, ta giữ chàng lại.

“Nếu chàng còn cử động, số đo không chính xác.”

Ta vừa dứt , chàng lập tức thẳng lưng, cơ càng cứng đờ hơn lúc nãy.

Ta ra phía sau đo lưng cho chàng, không nhịn được cúi đầu trộm.

Y phục của Mạnh Hàn dễ làm hơn y phục của Tiểu Man.

Dù sao trẻ con còn lớn lên, làm vừa người thì chẳng mặc được bao lâu, làm quá rộng lại không vừa vặn.

Ngày làm xong, Mạnh Hàn cầm y phục trên tay, đến không khép được miệng.

Sau khi mặc vào, chàng càng không nỡ cởi ra.

Suốt một tháng đó, chàng cứ thay thay lại mấy y phục ấy.

Ngay Tiểu Man cũng nhìn ra chàng .

“Mẫu thân, xem ra phụ thân không làm người mệt đều lừa người.”

“Phụ thân chỉ mặc y phục mẫu thân làm cho. Sau này mẫu thân phải mệt lắm.”

này vừa ra, nha hoàn và bà tử xung quanh đều bật .

Mỗi khi rảnh rỗi, Mạnh Hàn theo ta và Tiểu Man ra phố.

Chàng ít , cũng chưa từng than phiền.

Tiểu Man mệt thì chàng bế, mua đồ thì chàng xách.

sau này ta bảo chàng hai mẫu nữ chúng ta ra ngoại ô cưỡi ngựa, ngắm trăng.

Bởi vì chàng quá nhiệt tình. Chỉ ta nhìn một món đồ thêm hai lần, chàng mua nó về, ta khuyên thế nào cũng không được.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.