Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Dung mạo tuấn tú, cách đối xử thế ôn tồn nho nhã.
Hôm nay luôn ở cạnh ta, thay ta cản rượu, giới thiệu đủ loại hoa cỏ, lời nói chu đáo, hành xử đúng mực.
Nếu thành hôn, hẳn sẽ là quân không tệ.
Bởi vậy, khi Hoàng hậu tiếc nuối nhắc tới việc Thẩm Thanh Hà hôm nay mắc bệnh không thể dự yến, ta còn lên hỏi thăm câu.
Hoàng hậu xua tay, nụ cười mang theo vài phần lơ đãng.
“Bản cung phái người đến thăm, nói rằng chỉ vô tình nhiễm phong hàn, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.”
“Vãn Đường không cần bận tâm, con chỉ cần ở , trò cho vui là .”
Khi ấy ta không nghĩ nhiều.
Thẩm Thanh Hà là cháu gái của Hoàng hậu, lại là thanh mai trúc mã của . cả triều đều biết.
Nàng ta rất Hoàng hậu yêu thương, Hoàng hậu lo lắng cũng là bình thường.
Cho dù sau Hoàng hậu ban ân điển, để Thẩm Thanh Hà trở thành Trắc phi của , ta cũng không quá để tâm.
Thế nên ta an tâm cùng thưởng hoa, uống trà, nói phong nhã.
là người chu đáo.
ta nhìn cây mẫu đơn đen thêm vài lần, lập tức sai giám tìm người trồng hoa tới hỏi phương pháp chăm sóc.
bước chân ta chậm lại, liền biết ta cần nghỉ ngơi.
Sau đó dẫn ta trở về chỗ ngồi.
ta nhíu mày nhìn chén rượu, dịu giọng nói:
“Nếu tửu lượng của Tống không tốt, uống nửa chén là , không cần miễn cưỡng.”
Ta nói lời cảm tạ, rồi uống cạn chén rượu ấy.
Sau đó, ý thức của ta giống cánh diều đứt dây, chập chờn rơi xuống.
Khi tỉnh lại, tai ta là người huyên náo.
người lớn hô lời “thất đức”, “làm nhục gia phong”.
Đầu ta đau muốn nứt ra. Ta cố sức mở , liền nhìn gương mặt xanh mét của Hoàng hậu cùng đám đầy vẻ căm phẫn phía sau bà.
Mà cạnh ta người nằm đó.
“nam ” mặc cẩm bào của nam , trên mặt phủ đầy râu quai nón.
May mắn thay, ta nhìn hàng chữ màu đen giữa không trung.
Ta lập tức quyết đoán vạch trần thân phận nữ của Thẩm Thanh Hà.
Còn thanh danh của nàng ta bị tổn hại hay không…
Ta qua chỉ lấy đạo của người trả lại cho người mà thôi.
Lúc , Thẩm Thanh Hà co người chăn gấm, khóc đến lê hoa đái vũ.
“Dì mẫu, con… con không biết…”
03
“Không biết?”
Hoàng hậu nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Hà, giọng nói đột nhiên cao lên.
“Bản cung hỏi ngươi, vì ngươi phải giả dạng thành bộ dạng , nằm căn phòng ?”
Thẩm Thanh Hà co người chăn gấm, nước liên tục tuôn rơi.
Gương mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng, trông vô cùng đáng thương.
“Dì mẫu, con không biết, con sự không biết. Vừa rồi khi tỉnh lại con ở đây, đầu con đau lắm, nhớ gì…”
Nói rồi, nàng ta chợt ngẩng đầu nhìn ta, ánh mang theo vài phần tủi thân và trách móc.
“Tống , ta và cô không oán không thù, vì cô lại lột y phục của ta?”
“Cô… cô làm vậy phải hủy thanh bạch của ta ?”
Ta nhướng mày.
Không hổ là người hàng chữ màu đen gọi là “nữ chính bảo bối”.
Bản lĩnh đổi trắng thay đen đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
Rõ ràng nàng ta nữ giả nam trang nằm cạnh ta, giờ đây lại biến thành ta cố ý hủy hoại thanh bạch của nàng ta?
“Thẩm nói đùa rồi.”
Ta lạnh mặt, trầm giọng lên :
“Vừa rồi biết bao vị xông vào, luôn miệng nói ta tư thông với người khác phòng. Nếu ta không công khai kiểm chứng thân phận của cô, người bị hủy hoại thanh bạch lúc chính là ta.”
“Ta qua chỉ tự bảo vệ mình. Nếu Thẩm cảm tủi thân, vậy chi bằng mời Hoàng hậu nương nương phân xử. người ‘hôn mê’ vì vừa rồi lại chủ động ôm eo ta, còn áp mặt vào trước ngực ta?”
điện lập tức im bặt.
Sắc mặt Thẩm Thanh Hà trắng bệch.
“Cô… cô nói bậy!”
Giọng nói của nàng ta cũng thay đổi.
“Ta ôm cô khi nào?”
Ta hơi nghiêng đầu, nhìn về phía mấy vị quý phụ đứng ngoài cửa.
“Vừa rồi khi chư vị xông vào, phải đều tận nhìn ? Bàn tay của Thẩm phải đặt trên eo ta, mặt còn áp sát tới đây hay không?”
Ta dám nói vậy bởi ta cảm nhận động tác của nàng ta.
Vừa rồi tuy ý thức mơ hồ, tình cảnh hỗn loạn.
Nhưng khi cẩn thận nhớ lại, Thẩm Thanh Hà cố ý làm ra hành động khinh bạc.
Các vị nhìn nhau.
vị lớn tuổi hơn chần chừ lên :
“ … dường cử động.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Hà từ trắng chuyển sang xanh.
“Ta không…”
Nàng ta mở miệng, rồi lại khép lại, nước càng tuôn dữ dội hơn.