Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ Phó sững , lập tức gào khóc:
“Mày bị con hồ ly tinh đó mê muội ! Nó bây giờ leo lên Mỹ thuật, khinh thường mày, nên giẫm chết mày đấy.”
Khương Vãn đặt khung :
“Phó bá mẫu, tôi nhắc nhở bà, từng lời bà hôm nay, camera ngoài cổng đều đang ghi lại hết đấy.”
Mẹ Phó theo phản xạ nhìn ngoài cổng. Thím Triệu giơ tay chỉ:
“Cười một đi, lên hình nét.”
Mẹ Phó tức tím tái mày. Bà ta đột nhiên lôi trong túi một chai nhỏ:
“Khương Vãn, cô không tôi sống, tôi cũng không cô yên!”
Phó Thính Lan phản ứng cực nhanh, hất mạnh chiếc chai trong tay bà ta. Chất lỏng mùi hắc hắt nền đá xanh, bốc khói trắng xèo xèo.
Thím Triệu sợ hãi nhảy cẫng lên:
“Bà điên à? này là tạt axit hủy dung đó!”
Khương Vãn lùi lại một bước, ánh hoàn toàn lạnh lẽo. Phó Thính Lan cũng chết sững:
“Mẹ, mẹ mang thứ này đây ?”
Mẹ Phó nhìn chất lỏng trên đất, đột nhiên tỉnh ngộ, lại hoàn toàn phát điên:
“Mẹ chỉ dọa nó một chút thôi.”
Thím Triệu gọi cảnh sát:
“Bà lên phường mà giải thích với cảnh sát.”
Mẹ Phó nhào tới ôm chầm lấy Phó Thính Lan:
“Thính Lan, cứu mẹ! Mẹ tất cả đều là con mà.”
Phó Thính Lan nhìn bà ta, buông tay:
“Mẹ không con. Mẹ thể diện họ Phó, chính mẹ không chịu nhận thua mà thôi.”
Mẹ Phó cứng đờ. Cảnh sát rất nhanh ập .
Lúc bị đưa đi, mẹ Phó vẫn không ngừng chửi bới Khương Vãn. Khương Vãn không thèm nhìn bà ta, chỉ cúi xem xét vết ăn mòn trên đất.
Phó Thính Lan ngồi xổm , định dùng giấy lau. Khương Vãn cản lại:
“Đừng đụng vào, nguy hiểm.”
Phó Thính Lan ngơ ngác nhìn cô:
“Em vẫn còn nhắc nhở anh.”
Khương Vãn : “Tôi nhắc nhở một đang sống sờ sờ, không nhắc nhở tình xưa nghĩa cũ.”
Ánh sáng trong anh ta lại tối sầm đi.
Phó Nhất chạy tới, nhìn thấy bãi chiến trường vương vãi, tức giận dậm chân:
“Cô thật sự hết thuốc chữa .”
Khương Vãn nhìn cô bé:
“Sau này em định tính thế nào?”
Phó Nhất im lặng một lát:
“Cháu rời khỏi họ Phó, Nam Thành đi học. Chị Khương, cháu không lớn lên trong đống rác rưởi đó nữa.”
Dì Lâm trong bước :
“ Mỹ thuật Nam Thành đang có chỉ tiêu thực tập trợ lý, bắt đầu việc sắp xếp kho chứa đồ. Bẩn, mệt, ít tiền.”
Phó Nhất sáng rỡ:
“Cháu .”
Thím Triệu trêu:
“Đại tiểu thư đi bê thùng , khéo lại khóc nhè đấy.”
Phó Nhất hếch cằm lên:
“Có khóc cũng sẽ bê.”
Khương Vãn cuối cùng cũng mỉm cười.
Phó Thính Lan nhìn nụ cười cô, giống bị ngăn cách bởi một lớp kính mãi mãi không thể vượt qua.
Anh ta ký xong tài liệu, rời khỏi căn cũ. Đi trước cổng, anh ta ngoái đầu nhìn lại.
Khương Vãn cúi đầu, tiếp tục sửa khung . Cô không tiễn anh ta.
***
Vào ngày mở phiên tòa xét xử vụ án Hứa Tri Hạ, Khương Vãn . Không xem ả ta thảm hại , mà là nghe ả ta chính miệng thừa nhận từng tội ác.
Hứa Tri Hạ mặc bộ đồ màu xám, mộc, cả tiều tụy biến thành một khác. Ả nhìn thấy Khương Vãn, trong ban đầu là hận thù, sau đó lại lộ vẻ van nài:
“Khương Vãn, tôi bằng lòng bồi thường. Cô xin họ xử nhẹ đi một chút.”
Khương Vãn ngồi ở băng ghế nguyên cáo, không hề đáp lời.
Trên tòa, lịch sử trò chuyện, giấy biên nhận, camera an , đoạn ghi âm, từng món bằng chứng lần lượt phơi bày.
Hứa Tri Hạ vẫn cố ngụy biện:
“Tôi chỉ hôn lễ hoành tráng một chút, không hề có ý định bán .”
Phía công tố hỏi: “Trong đoạn chat cô có đề cập, đợi sau khi Khương Vãn nhập , họ Phó sẽ ổn định cục diện. Ở đây nhập là ý gì?”
Sắc Hứa Tri Hạ trắng bệch:
“Chỉ là… đi khám bệnh thôi.”
“Vậy tại cô lại , đợi cô ta nằm , và đều dễ giải quyết?”
Hứa Tri Hạ cúi đầu không .
Phó Thính Lan xuất hiện với tư cách nhân chứng. Anh ta đứng trên bục nhân chứng, giọng rất khẽ:
“Hứa Tri Hạ từng nhiều lần ám chỉ, Khương Vãn không nhìn thấy, rất nhiều chuyện sẽ không thể biết . Tôi không ngăn cản, là lỗi tôi.”
Hứa Tri Hạ đột nhiên ngẩng phắt lên:
“Phó Thính Lan, anh phủi sạch quan hệ giỏi thật đấy! Giấy tờ phẫu thuật không anh ký ? Đăng ký ở Cảng Thành không anh ? Bây giờ anh giả vờ gì?”
Phó Thính Lan nhắm lại:
“ nên tôi cũng sẽ gánh chịu trách nhiệm.”
Hứa Tri Hạ cười run rẩy:
“Gánh chịu? Anh cùng cũng chỉ là đền tiền. Cả đời tôi bị hủy hoại .”
Khương Vãn cuối cùng cũng lên tiếng:
“Nửa đời trước cô, là do chính cô tự chọn.”
Hứa Tri Hạ trừng nhìn Khương Vãn:
“Đương nhiên cô có thể vậy. Cô có danh tiếng mẹ cô lại, có Mỹ thuật, có giúp đỡ. Còn tôi? Tôi chẳng có gì cả.”
Khương Vãn nhìn ả:
“Cô có rất nhiều cơ hội dừng tay.”
Môi Hứa Tri Hạ run rẩy.