Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
dây bên kia im lặng một lúc. Tiếng thở dài của tôi loa thoại nghe thật nặng nề.
“Chiêu Ninh… biết ba năm chịu nhiều uất ức. họ dù sao cũng…” tôi ngập ngừng, giọng dịu xuống, mang theo chút bất lực của người cha , “Thôi được , nếu đã quyết định, bố cũng không ép nữa. Hôm nào rảnh thì về ăn cơm.”
“Vâng, biết . giữ gìn sức khỏe.”
Tôi cúp điện thoại, ném nó sang một bên. Căn hộ mới thuê tuy nhỏ ngập tràn ánh nắng. Tôi tự pha cho mình một tách trà, cảm nhận sự yên bình mà ba năm chưa từng . Không phải thức chờ cửa đến một giờ sáng, không phải ngửi mùi nước hoa lạ trên áo khoác của chồng, và không phải đối với sự im lặng lạnh lùng đến đáng sợ trong căn hai trăm mét vuông kia nữa.
Tôi mở trang web tuyển dụng, bắt rải hồ sơ. Tôi bằng cử nhân tài chính, trước cưới cũng từng gian thực tập rất tốt. Ba năm thái thái hữu danh vô thực không thể mài mòn hoàn toàn năng lực của tôi.
Tôi muốn bắt cuộc sống của chính mình.
Một tháng sau ly hôn, cuộc sống của tôi dần quỹ đạo. Tôi trúng tuyển một công ty quỹ tư ở phía đông thành phố, công việc tuy bận rộn rất dứt khoát, mệt mỏi thể xác tôi không gian để nghĩ về quá khứ.
Hôm đó là tiệc ký kết dự án lớn của công ty, tôi mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh navy đơn giản, búi tóc cao, cùng đồng nghiệp sảnh khách sạn năm sao.
Chớ trêu thay, thế giới này đôi thật nhỏ bé.
Ngay vừa , tôi đã chạm . ta mặc vest đen lịch lãm, dáng vẻ vẫn cao ngạo và nổi bật như trước. Bên cạnh ta, như một lẽ đương nhiên, là San trong chiếc đầm đỏ cúp ngực lộng lẫy.
thấy tôi, chân của khựng . Ánh ta quét chiếc đầm ôm sát tôn lên vóc dáng mảnh mai của tôi, dừng trên khuôn trang điểm nhạt rạng rỡ. Trong ta lóe lên một tia kinh ngạc, nhanh chóng chuyển thành một cảm xúc trầm mặc khó đoán.
San cũng thấy tôi. Cô ta lập tức khoác chặt lấy tay , mỉm tới: “Chiêu Ninh, trùng hợp quá. Không ngờ gặp cô ở đây. Dạo này cô sống tốt không?”
Tôi mỉm lịch sự, ánh không hề né tránh: “Cảm ơn cô , tôi rất tốt.”
Tôi sang , khẽ gật : “ tổng.”
Hai chữ “ tổng” xa cách khiến cơ căng cứng. ta chằm chằm tôi, giọng trầm khàn: “Em gầy .”
“Công việc bận rộn thôi ạ. Xin lỗi, sếp của tôi đang đợi, tôi xin phép trước.” Tôi giữ phép lịch sự tối thiểu, quay người không một chút lưu luyến.
Suốt buổi tiệc, tôi luôn cảm nhận được một ánh nóng bỏng hướng về phía mình từ phía xa. tôi không quay .
Lúc tôi ra vệ sinh để dặm phấn, San đã đợi sẵn ở đó. Cô ta khoanh tay, tôi gương, nụ trên môi phần vặn vẹo: “Thẩm Chiêu Ninh, cô đừng tưởng giả vờ cao sang thì sẽ chú ý đến cô. ấy sắp cầu hôn tôi .”
Tôi bật , quay sang thẳng cô ta: “Cô , cô giữ chặt lấy ta là được , khoe với tôi gì? Món đồ tôi đã vứt thùng rác, tôi không thói quen nhặt .”
Sắc San lập tức tái mét.