Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Mẫu thân yên tâm, con sẽ không thành quá lâu, cũng sẽ không phá hỏng chuyện tốt của trưởng tỷ…”
“Hóa muội muội đây, khiến ta tìm mãi.”
Ta còn chưa nói xong, trưởng tỷ đã đẩy cửa vào.
07
Tỷ ấy rất vội, châu ngọc búi tóc va vào nhau kêu leng keng.
“Muội muội nói vậy là không đúng .”
“Chúng ta là tỷ muội song , thần của ta phải cũng là thần của muội ?”
“Lần này khó khăn lắm mới , muội tuyệt đối không được vắng trong tiệc thần của ta.”
Ta nghe mà hiểu đầu đuôi.
Nhìn Tiêu Doanh vào phía trưởng tỷ, ta mới hiểu mục đích của tỷ ấy.
Tỷ ấy muốn lợi dụng tiệc thần để tránh cho Tiêu Doanh suy nghĩ nhiều.
“Đông người cũng náo nhiệt hơn, điện có đúng không?”
Trưởng tỷ quay sang nhìn Tiêu Doanh.
Tuy tỷ ấy cười, nhưng trong lại thoáng qua vẻ chột dạ.
“Không cần.”
Không đợi Tiêu Doanh lên , ta đã từ chối .
“Ta mang xấu, nếu đến đó khó tránh khỏi gây phiền phức cho Thái tử phi.”
“Phu quân ta có việc quan trọng, cũng không tiện lại thành lâu.”
“Ý tốt của Thái tử phi, ta xin nhận.”
Trong khóe , ta trưởng tỷ thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Doanh vẫn giữ vẻ vô cùng chán ghét ta.
Mẫu thân nhìn ta, lại nhìn trưởng tỷ, bất lực nhắm .
vậy, ta cáo từ rời .
Khi tìm Tiểu Man, ta phát hiện Mạnh Hàn cũng đã đến.
Chàng bế Tiểu Man lên, chọc cho con bé cười khanh khách không ngừng.
“Mẫu thân, thân đến !”
Nhìn ta, Tiểu Man ngồi vai Mạnh Hàn, vui vẻ vẫy tay.
Mạnh Hàn bế Tiểu Man xuống, nhanh chóng đến ta.
“ phải chàng nói ngày kia mới đến ?”
Mày Mạnh Hàn giãn . Chàng vừa định lên , Tiểu Man đã giành nói :
“ thân nói nhớ mẫu thân nên bảo ngựa chạy nhanh hơn một chút!”
Trẻ con nói chuyện vốn không nặng nhẹ, giọng lại lớn, khiến Mạnh Hàn lập tức đỏ lên.
Thế mà Mạnh Hàn vẫn còn ghé sát lại nói với ta:
“Tiểu Man nói không sai.”
08
“Mạnh Hàn, là ?”
Ta nhìn theo nói, phát hiện Tiêu Doanh đã đứng lưng ta từ lúc nào.
nhìn Mạnh Hàn đứng cạnh ta, vô cùng ngạc.
“Điện .” Mạnh Hàn hành lễ với .
Lòng ta khẽ run lên. Ta chưa từng nghĩ Mạnh Hàn và Tiêu Doanh lại quen nhau.
“Nghe hoàng nói hôm nay , không ngờ cũng đến Khương phủ.”
Tiêu Doanh vừa nói vừa nhìn qua Mạnh Hàn, lạnh lùng liếc ta.
Ta kéo Tiểu Man xa.
“Nhạc mẫu bệnh nặng, phu nhân muốn thăm. Ta đến đón nàng, tiện đường bái kiến nhạc và nhạc mẫu.”
“Mạnh Hàn, có Khương Nhược Ngư nàng ta…”
Tiêu Doanh vừa lên , Mạnh Hàn đã cao giọng đáp:
“Điện , ta đều .”
“Tiểu Man còn đây, xin điện cẩn trọng lời nói.”
“Mạnh Hàn, Cô khuyên .”
Tiêu Doanh không chịu dừng lại.
“Hai người thành thân chưa được ba năm, nhưng đứa trẻ kia nhìn đã…”
“Điện !”
Mạnh Hàn quát lớn ngăn lại.
Ta vội bịt tai Tiểu Man, nhanh chóng dẫn con bé rời .
khi đưa Tiểu Man phòng, ta đóng cửa lại, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
“Mẫu thân.”
Tiểu Man lên kéo góc áo ta, dè dặt hỏi:
“Mẫu thân, tại thân lại cãi nhau với thúc thúc Thái tử?”
Ta mím môi cười, nhẹ giọng an ủi con bé:
“Họ chỉ tranh luận, giọng hơi lớn một chút, không phải cãi nhau.”
“Tiểu Man đừng lo. Con ngủ trưa đây, mẫu thân xem một lát.”
09
Vừa khỏi viện, ta đã gặp trưởng tỷ.
Tỷ ấy đến tìm ta.
“Ta thật không ngờ muội muội lại lấy được một nhân vật như vậy.”
Tỷ ấy nói đến Mạnh Hàn.
Nhưng theo những gì ta , Mạnh Hàn chỉ là một thương nhân.
Chàng nói mình đến thành chỉ để xử lý chuyện làm ăn.
“Dù ta vẫn không thể sánh bằng trưởng tỷ. Bao nhiêu năm qua, Thái tử vẫn như một với tỷ.”
Ta trả lại nguyên lời cho tỷ ấy.
Sắc trưởng tỷ lập tức trắng bệch.
“Quả nhiên muội có ý tốt!”
“Đứa trẻ kia rốt cuộc là con của ai?”
Ta nhìn trưởng tỷ bật cười.
“Trưởng tỷ sợ ?”
“Khương Nhược Ngư, ta chỉ nhắc nhở muội đừng làm chuyện ngu xuẩn như lấy trứng chọi đá.”
Trưởng tỷ cố tỏ bình tĩnh, nhưng sắc càng lúc càng khó coi.
Ta tiến lên, đưa tay lướt qua cây trâm đầu tỷ ấy.
“Ta nhớ trưởng tỷ luôn thích trang sức điểm thúy, không thích trân châu.”
“ bây giờ tỷ cũng học theo ta dùng trâm ngọc trai ?”
Còn cả bộ y phục người tỷ ấy, là màu Quân Vụ mà ta yêu thích.
Đây cũng là màu ta thường mặc trong những ngày cuối cùng Đông cung khi đổi lại thân phận với tỷ ấy.
“Ai… ai học theo muội!”
Trưởng tỷ đẩy ta . Ta đứng không vững, liên tiếp lùi hai va vào một lồng ngực rắn chắc.
Chiếc túi thơm đung đưa hông người phía lọt vào tầm ta.
Là Mạnh Hàn.
Ta ngẩng đầu lên, lại Tiêu Doanh cũng đứng cạnh trưởng tỷ.
nhìn ta, ngón tay siết chặt chiếc nhẫn ngọc.
Nhìn sang cạnh, ta hông cũng đeo một chiếc túi thơm, đó thêu hoa văn cây trúc.