Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

được bế lên, ta nhìn thấy máu đầy đất.

Không là của hắn hay của ta.

Thật ta vết dao không sâu.

Vấn đề thật sự là cú ngã .

Cơn đau quặn từ bụng truyền đến đợt mạnh hơn đợt, như đang kéo thứ gì đó trong cơ thể ta ngoài.

Ta nắm tay áo Kỳ Kim Việt, không kêu đau.

thái y chạy đến, vạt váy ta đã bị máu nhuộm đẫm.

“Điện hạ… không giữ được nữa.”

Thái y quỳ dưới đất, mồ hôi đầy đầu.

Tay Kỳ Kim Việt đang run.

Hắn ôm ta, một câu cũng không được.

Ta nhắm .

Đứa trẻ ấy, đứa trẻ hơn một tháng, cứ thế không còn nữa.

Đau không? Đau.

Nhưng so với đau đớn trên thân thể, điều đau hơn là ta rất rõ khoảnh khắc thích khách lao tới, tỷ tỷ đang ở đâu.

Tỷ ấy ở cửa hông tiền sảnh.

Tỷ ấy nhìn thấy thích khách, quay bỏ chạy.

Tỷ ấy chạy rồi.

Sáng hôm tỉnh , Kỳ Kim Việt ngồi bên giường, đáy đầy tia máu.

“Phù Nguyệt đâu?” Giọng hắn rất khẽ, khẽ đến mức như đang đè nén điều gì.

cúi đầu đáp:

phi … tối qua trốn trong phòng củi ở đông khóa viện, đến sáng nay mới .”

Tay Kỳ Kim Việt từ từ siết thành nắm đấm.

, điện hạ…” gì đó, bị hắn ngắt lời.

“Nhốt phi phòng củi, không bất cứ ai đưa cơm đưa .”

sững một chút, lập tức nhận lệnh.

Hắn quay đầu nhìn ta, trong ánh một thứ ta chưa thấy.

Không phải thương tiếc, không phải áy náy.

Là đau.

Là nỗi đau của hắn.

“Phù Khê, xin lỗi.”

Ta lắc đầu, lăn xuống. Lần không cần diễn.

“Điện hạ, không trách tỷ tỷ. Tỷ ấy chỉ sợ hãi…”

“Đừng đỡ ta nữa.”

Hắn vùi lòng bàn tay ta, bả vai run lên.

“Đến hôm nay ta mới phát hiện… điều ta sợ không phải bản thân bị thương, mà là sợ xảy chuyện.”

“Khoảnh khắc chắn trước ta, trong đầu ta không còn gì cả, chỉ kéo trở .”

Hắn ngẩng đầu, vành đỏ lên nhìn ta.

“Lâm Phù Khê, là ta mù , đến bây giờ mới nhìn rõ.”

Ta không gì.

Chỉ siết chặt tay hắn hơn một chút.

Đứa trẻ mất rồi.

Nhưng trái tim hắn, cuối cùng cũng tay ta.

Chương 7

“Điện hạ, trong viện phi lục soát được thứ .”

Thị vệ trưởng quỳ dưới đường, hai tay dâng lên một chiếc hộp gỗ.

Kỳ Kim Việt mở hộp, sắc tấc tấc trầm xuống.

Trong hộp ba thứ.

Một chiếc sứ niêm sáp, nửa hạnh nhân đắng, là chiếc ta giữ nửa năm.

Một xấp giấy, tất cả đều là tỷ tỷ sai nha hoàn truyền đi, nội dung từ cắt xén phần lệ đến giám sát sinh hoạt đi của ta.

Còn một thư gửi mẫu thân ta. Trong thư viết: “Muội muội ghen tuông ngang ngược, điện hạ đã sinh lòng chán ghét, cầu mẫu thân khuyên muội muội chủ động nhường vị trí phi.”

thư chưa được gửi đi.

Bởi vì nha hoàn đưa thư bị Thanh Hòa chặn giữa đường.

Kỳ Kim Việt siết nhăn tờ thư.

“Chuyện từ nào?”

Thị vệ trưởng cúi đầu:

“Theo lời nha hoàn trong viện phi khai, chuyện bắt đầu từ tháng đầu tiên vương phi phủ. hạnh nhân đắng vốn chuẩn bị bỏ thuốc an thai của vương phi, về bị bên cạnh vương phi tráo đi. phi tưởng là dưới làm việc bất lợi nên không thử lần thứ hai.”

“Không thử lần thứ hai?”

“Bẩm điện hạ, ba tháng trước, bà Trương ở phòng bếp bị phi mua chuộc, bỏ bột xạ hương canh của vương phi . May là lượng không nhiều, lúc ấy thái y chỉ rằng vương phi khí huyết không điều hòa, kê thuốc bổ.”

Ta ngồi , nghe rõ mồn một.

Bát canh ta đúng là đã uống.

Uống xong đau bụng nửa ngày, thái y bắt mạch không sao.

đó ta đã không đúng, bảo Thanh Hòa đi điều tra phòng bếp.

Nhược điểm của bà Trương bị ta giữ ba tháng, là để đợi ngày .

Bên truyền đến tiếng đồ sứ vỡ.

Là Kỳ Kim Việt ném chén trà.

“Áp giải phi đến gặp ta.”

tỷ tỷ bị đưa sảnh, tóc tai xõa mất nửa, y phục nhăn nhúm, trên không phấn son, tiều tụy đến mức không còn dáng.

Nhưng vừa mở miệng vẫn là cái giọng điệu ấy.

“Điện hạ, thứ đều là hạ nhân giấu ta làm, ta không gì cả…”

Kỳ Kim Việt ném đống giấy trong hộp gỗ lên tỷ ấy.

“Nét chữ của , con dấu của .”

Tỷ tỷ quỳ dưới đất, run lên một cái, đó ngẩng đầu nhìn về phía .

Tỷ ấy ta ở đó.

“Muội muội, muội giúp tỷ tỷ một câu đi… tỷ tỷ nhất thời hồ đồ…”

Ta bước khỏi .

Đi đến trước tỷ ấy, cúi đầu nhìn tỷ ấy.

Rất lâu trước , ta cũng ngẩng đầu nhìn tỷ ấy như vậy.

Tỷ ấy đứng trên cao, cười dịu dàng, ban ta thứ tỷ ấy không cần, lấy đi thứ tỷ ấy từ trong tay ta.

“Tỷ tỷ.”

Giọng ta rất nhẹ.

“Ta thể nhường tỷ tỷ mọi thứ. Từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ gì ta cũng .”

“Nhưng điện hạ, ta không nhường.”

“Tỷ tỷ hại ta và đứa trẻ của điện hạ.”

Ta dừng một chút, thứ đè nặng trong ngực suốt nửa năm bỗng trào lên, bất ngờ rơi xuống.

“Ta không thể tha thứ.”

tỷ tỷ trắng bệch.

Trắng hoàn toàn.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.