Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Đoàn trưởng Lục, năm đó anh ở tuyến, quả thật không lo hết mọi chuyện. Trong lòng đồng chí Tô có oán trách là điều bình thường.”

Lời nói cô ta nghe có đang khuyên giải, nhưng thật ra biến tôi thành đàn đầy oán hận.

Tôi cô ta.

“Đồng chí Diệp rất giỏi nói thay cho khác. Nhưng chuyện giữa tôi và Lục Tranh, chưa đến lượt cô xen vào.”

Hốc mắt Diệp đỏ lên.

“Tôi không có ý gì khác.”

Lục Tranh trầm nói:

“Diệp , cô về đi.”

Diệp sững .

“Đoàn trưởng Lục…”

“Về đi.”

Cô ta cắn môi, quay bỏ đi.

Tôi không muốn xem tiếp màn kịch này.

“Lục Tranh, thỏa thuận ly hôn ký. cấp dưỡng gửi đúng hạn. Muốn thăm thì báo , khi nào bé đồng ý gặp anh thì mới được gặp. Đừng đột nhiên xuất hiện, ảnh hưởng việc làm ăn tôi.”

Lục Tranh chằm chằm vào tôi.

“Cô thay đổi rồi.”

Tôi đưa gói giấy dầu cho khách, rồi trả thừa.

luôn sống tiếp.”

Anh im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh lấy trong túi ra chiếc phong bì.

“Đây là bồi thường trong mấy năm qua.”

Tôi không .

“Trong thỏa thuận viết bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu. Phần thừa tôi không cần.”

Lục Tranh nhíu mày:

“Cô nhất định phân chia rõ ràng với tôi vậy sao?”

Tôi ngẩng đầu anh.

“Nếu không thì sao? Đoàn trưởng Lục, anh không là chồng tôi.”

Câu nói này khiến sắc anh hoàn toàn trầm xuống.

Khi rời đi, bóng lưng anh có hơi cứng nhắc.

Phùng Tiểu Mai đến gần, nhỏ hỏi:

“Chị, có anh ấy hối hận rồi không?”

Tôi cúi đầu, tiếp tục cắt thịt.

“Hối hận không đáng .”

Nhưng tôi không ngờ sự hối hận Lục Tranh đến nhanh vậy.

Ngày hôm sau, anh mang giấy tờ hộ khẩu và giấy chứng nhập học đến.

Ngày thứ ba, anh nhờ đưa đến đôi giày bông mới.

Ngày thứ tư, anh đưa đến cửa hàng tôi.

Sắc lúc xanh lúc trắng.

Lục Tranh đứng bên cạnh ta, nói lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Xin .”

không chịu.

“Mẹ là mẹ !”

Lục Tranh nói:

“Mẹ bắt nạt vợ suốt sáu năm.”

Tôi sửa :

“Vợ cũ.”

Anh tôi, đáy mắt lộ ra đau đớn.

bị ép đến mức không cách nào khác, nghiến răng nói:

“Tô Hòa, là tôi có .”

Tôi hỏi:

“Có với ai?”

Khuôn ta đỏ tím.

“Với cô và .”

đứng phía sau tôi, nắm chặt tay tôi.

Tôi cảm được bàn tay bé không run dữ dội .

Tôi nói:

“Tôi nghe thấy lời xin , nhưng không chấp .”

đột ngột ngẩng đầu.

Tôi nói:

“Những gì nợ chúng tôi không dùng câu xin để xóa bỏ.”

Lục Tranh không nói đỡ cho ta.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh cuối cùng xuất hiện hoảng sợ.

【Chương 7】

Lần tiếp theo Diệp tìm tôi là ở cửa Hội Phụ nữ huyện.

Tôi vừa làm xong hồ sơ đại diện kinh doanh cá tiên tiến.

Cô ta chặn tôi , trên khuôn không dịu dàng .

“Tô Hòa, rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Tôi dừng bước.

“Câu này để tôi hỏi cô mới đúng.”

Cô ta siết chặt túi xách.

“Cô ly hôn với Lục Tranh, tại sao vẫn giữ chân anh ấy?”

Tôi suýt bị chọc tức đến bật cười.

“Anh ta đến tìm tôi mà thành tôi giữ chân anh ta? Đồng chí Diệp, bàn tính cô vang quá rồi đấy.”

Sắc Diệp trở nên khó coi.

Cô ta hạ thấp .

“Đừng tưởng mở được cửa hàng nhỏ là có đổi đời. Sớm muộn Lục Tranh trở về quân đội. Anh ấy không thật sự vì phụ nữ ly hôn cô mà vứt bỏ đồ.”

Tôi cô ta.

Cuối cùng hiểu tại sao cô ta nóng lòng vậy.

Diệp không chỉ đơn giản là thích Lục Tranh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.