Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Người dùng chưa biết anh có thể phục vụ gì, anh đã đòi chứng minh thư và sổ hộ khẩu, thế có khác gì lần đầu đi xem đã tiền tiết kiệm của đối phương đâu?”

Mạnh cúi đầu ho một tiếng.

Giống như đang nhịn cười.

Giám đốc tài cầm khăn giấy lau bàn, vai khẽ run lên.

Phương Hạo nhìn chằm chằm tôi.

thấy mình hài hước lắm à?”

“Không.” Tôi lập tức cúi đầu, “Tôi căng thẳng.”

Đây là lời thật.

Tôi căng thẳng đến mức lưng ướt đẫm.

kỳ lạ là, càng nói đến vấn , đầu óc tôi càng rõ ràng.

Những ảnh chụp , dữ liệu, bình luận, đường dẫn đối thủ cạnh tranh, tất cả đều xếp hàng chờ trào ra.

Bình thường tôi nói chuyện trước mặt người khác giống như một chiếc xe điện hết điện.

Hôm nay nó tự lên cao tốc.

Cố Thừa Nghiễn : “ xuất của ?”

Tôi sững ra một chút.

“Gì cơ?”

“Đừng mắng.” Anh gõ bàn, “Sửa thế nào?”

Tôi sang trang theo.

Tiêu :

“Đừng Vội Bắt Người Dùng Yêu Đương, Trước Hết Hãy Để Người Dùng Vào Cửa”

Phương Hạo ôm thái dương.

“Tiêu PPT của định phải viết thế này à?”

Tôi nhỏ giọng nói: “Viết vậy tôi tự xem mới hiểu.”

Cố Thừa Nghiễn nói: “Tôi hiểu.”

Phương Hạo im lặng.

Tôi vào trang trình chiếu.

“Thứ , bỏ cửa sổ bật lên ở đầu.”

“Thứ hai, đăng ký giữ một mục số điện thoại.”

“Thứ , chọn sở thích đổi thành có thể bỏ qua.”

“Thứ tư, sau khi người dùng lần đầu hoàn thành hành cốt lõi, mới hướng dẫn cấp quyền.”

“Thứ năm, nhiệm vụ tân thủ từ bảy đổi thành một .”

Mạnh : “Một ?”

“Ừ.”

Tôi mở hiệu ứng động.

“Để người dùng trong vòng mười giây nhìn thấy giá trị .”

Cố Thừa Nghiễn hơi nghiêng người về phía trước.

“Giá trị của Tinh Lam là gì?”

Tôi nghẹn .

Câu này rất nguy hiểm.

Bởi vì hiện tại nghệ Tinh Lam chủ đẩy là một APP quản lý cuộc sống bằng .

Câu quảng bá thức rất đẹp.

“Đồng hành cùng mỗi người trẻ xây dựng cuộc đời có trật tự.”

Nghe như chuyên gia tư vấn tâm lý và đồng hồ báo thức sinh ra một đứa con.

trong bình luận thật của người dùng, từ xuất hiện nhiều là:

Phiền.

Lag.

Vô dụng.

Tôi nhìn Cố Thừa Nghiễn.

Anh nhìn tôi.

Trong phòng họp không chen lời.

Tôi cắn răng nói:

anh tưởng giá trị là quản lý cuộc đời.”

“Thật ra thứ người dùng là tối nay đừng quên đóng tiền điện nữa.”

Ngòi bút của giám đốc tài khựng .

Mạnh ngẩng đầu.

Biểu cảm của Phương Hạo thay đổi.

Cố Thừa Nghiễn im lặng giây.

“Trang theo.”

Ngón tay tôi cứng đờ.

Tôi nhớ tiêu trang theo.

Nhớ rất rõ.

Bởi vì đó là trang tối qua tôi mắng ác .

Tôi tắt máy tính.

Cố Thừa Nghiễn nhìn thấu.

“Bấm.”

Tôi nhỏ giọng nói: “Trang này không lịch sự lắm.”

trang trước lịch sự lắm à?”

“……”

Tôi bấm.

lớn lóe lên.

Tiêu trang thứ tư hiện ra.

“Bước Thứ : Có Lẽ Cấp Cao Quý Ty Chưa Từng Dùng APP Của Mình”

Trong phòng họp.

Yên lặng như chết.

Cố Thừa Nghiễn ngẩng .

nói chưa từng dùng?”

Tôi suýt bóp nát con chuột.

Đây là cuộc đời kiểu điểm trả phí trong truyền thuyết.

Dao kề trên cổ, bên cạnh có người bạn có đăng ký hội viên không.

Phương Hạo là người đầu tiên cười.

Không phải cười vui.

Mà là kiểu cười cuối cùng bắt được thóp của bạn, chuẩn bị đóng đinh bạn lên tường phòng họp.

“Tổng giám đốc Cố, tôi đã nói rồi mà?”

Anh ta xòe tay.

“Người trẻ bây giờ, đọc hai bài đăng trên mạng liền cảm thấy mình có thể đạo tầng quản lý.”

Sắc mặt Mạnh hơi trắng.

Chị ấy nói giúp tôi, không biết cứu từ đâu.

Giám đốc tài cúi đầu nhìn ly.

Ly đã trống rồi.

Ông ấy vẫn nhìn.

Cố Thừa Nghiễn nhìn .

“Dựa vào đâu mà nói vậy?”

Môi tôi tê dại.

“Tôi…”

Phương Hạo cắt ngang tôi.

“Không giải thích nữa nhỉ? Ứng viên khai sỉ nhục cấp cao ty, chuyện này tục sao?”

Cố Thừa Nghiễn không nhìn anh ta.

“Tôi ấy.”

Tất cả ánh đè lên người tôi.

Tôi nắm chặt chuột.

Khớp ngón tay cứng .

Chứng sợ xã hội trong đầu tôi điên cuồng đánh chiêng.

Đừng nói nữa.

Xin lỗi.

Cúi đầu.

Rút lui.

Tìm một hang rồi đổi tên đổi họ.

một phần khác trong đầu tôi không nghe lời.

Nó vẫn đang dữ liệu.

bình luận người dùng.

những ảnh chụp tôi cắt tối qua.

đến cuối cùng, một câu.

Đã nói thì nói rồi.

Tôi ngẩng đầu.

Giọng vẫn hơi run.

“Vì lối vào chức năng cốt lõi ở phiên bản mới của anh được giấu trong menu cấp .”

Phương Hạo nhíu mày.

“Đó là để giao diện gọn gàng.”

đây là chức năng anh tuyên truyền trọng điểm trong buổi ra .”

Tôi chuyển sang ảnh chụp theo.

“Trong buổi ra nói, việc làm là chức năng quan trọng của Tinh Lam trong năm nay.”

người dùng tìm thấy nó, bấm vào Tôi, hộp cụ, cụ hiệu suất, việc làm.”

“Đường dẫn bốn tầng.”

chưa tính cửa sổ bật lên.”

Tôi nhìn Cố Thừa Nghiễn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.