Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

Tiểu Đường giúp tôi từng thứ.

Trần Hạo đứng bên cạnh, mấy lần muốn tiếng nhưng cuối cùng đều không nói.

Sau khi tôi cất đồ xong, bỗng cười .

“Cô cho rằng lấy những thứ này là thắng rồi ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn .

lau nước , ánh lộ ra vẻ dữ tợn.

“Phần lớn tiền đặt cọc mua nhà là nhà tôi bỏ ra.”

“Cô là một người gả vào, thật sự cho rằng mình có thể chia bao nhiêu?”

Tôi nói:

chia bao nhiêu không do mẹ quyết định.”

một .

“Vậy cô cứ đi kiện đi.”

“Tôi muốn xem người phụ nữ nào dám kiện nhà chồng ra tòa.”

Tiểu Đường không nhịn .

“Bác gái, bây giờ không còn là xã hội cũ.”

tức trừng .

“Cô im miệng.”

“Chuyện nhà tôi không lượt cô xen vào.”

Tôi chắn Tiểu Đường phía sau.

“Cô ấy là bạn .”

là nhân chứng hôm nay.”

tức run người.

, tốt lắm.”

“Cô đưa người ngoài bắt nạt người già.”

Trần Hạo trầm giọng:

“Mẹ, đủ rồi.”

hất tay anh ra.

đừng chạm vào mẹ.”

“Nếu còn nhận người mẹ này, bảo cô ta hôm nay rút lại chuyện ty.”

“Bảo cô ta nói nhóm rằng do tính tình cô ta không tốt, là cô ta hiểu lầm mẹ.”

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Anh có ý như vậy ?”

Trần Hạo không tức trả lời.

Chính vài giây im lặng ấy khiến chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại lòng tôi hoàn toàn nguội .

Tôi cầm túi hồ sơ .

“Tiểu Đường, ta đi.”

Trần Hạo vội vàng ngăn lại.

“Anh không có ý ấy.”

Tôi dừng .

“Vậy anh có ý gì?”

Anh nhìn tôi, yết hầu chuyển động.

“Chuyện ty có thể tạm thời đừng tiếp tục truy cứu không?”

“Mẹ lớn tuổi rồi, nếu thật sự làm lớn chuyện, sẽ không chịu nổi.”

Tôi nhìn anh, bỗng vô cùng bình tĩnh.

“Trần Hạo, anh có biết vừa rồi em đang chờ điều gì không?”

Anh không nói.

“Em đang chờ anh hỏi một câu, em có chịu nổi hay không.”

Sắc mặt anh hoàn toàn trắng bệch.

Tôi mở .

Gió ngoài hành lang tràn vào.

Đúng lúc này, vang .

Là giám đốc Hàn gọi.

Tôi nghe .

Giọng cô truyền ra từ ống nghe:

“Mạnh Tình, tôi đã đầu nguồn email.”

“Thiết bị gửi email từng đăng nhập vào hộp thư cá nhân của chồng cô.”

17

Tôi cầm , đứng không nhúc nhích.

Gương mặt Trần Hạo trước mặt tôi từ từ cứng lại.

Có lẽ anh nghe thấy.

Bởi vì hành lang rất yên tĩnh.

Giám đốc Hàn lại nói:

“Thông tin cụ thể hơn, bộ phận kỹ thuật vẫn đang .”

“Nhưng hiện tại có thể xác nhận, khi đăng ký hộp thư nặc danh, tài khoản đã liên kết với bốn số cuối của một số .”

Cô đọc bốn số.

Tôi quá quen thuộc với .

Đó là bốn số cuối số Trần Hạo thường dùng.

Tôi ngẩng nhìn anh.

“Anh còn gì muốn nói không?”

Trần Hạo há miệng.

“Không anh.”

Ba chữ ấy nói ra rất nhanh.

Nhanh mức giống như đã chuẩn bị từ trước.

Tôi cúp .

Tiểu Đường đứng bên cạnh, ánh đã trở nên lẽo.

“Không anh thì là ai?”

Trần Hạo nhìn cô ấy.

đây không lượt cô nói chuyện.”

Tôi một .

“Câu cô ấy hỏi là điều em muốn hỏi.”

“Không anh thì là ai?”

từ phòng khách đuổi ra, nghe thấy liền tức nói:

“Chắc chắn là nhầm.”

“Hạo Hạo sẽ không làm chuyện ấy.”

Tôi nhìn .

mẹ biết anh ấy sẽ không làm?”

tức nghẹn lời.

Sắc mặt Trần Hạo khó coi.

“Mạnh Tình, bây giờ em thà tin ty không tin anh ?”

Tôi nói:

“Em tin bằng chứng.”

anh lóe vẻ tức giận.

“Em đừng để người khác dẫn dắt.”

“Em dẫn dắt ai?”

Tiểu Đường cười .

“Mẹ anh ty gây chuyện, bên anh lại gửi thư nặc danh. Hai người phối hợp rất tốt.”

Trần Hạo đột nhiên giơ tay chỉ cô ấy.

“Cô nói thêm một câu thử xem.”

Tôi tức chắn trước Tiểu Đường.

“Nếu anh dám chạm vào cô ấy, em sẽ báo cảnh sát ngay.”

Tay anh dừng giữa không trung.

lại bắt đầu khóc.

“Đúng là tạo nghiệp.”

“Lấy một người vợ, khiến trai bị ép thành thế này.”

Tôi quay sang nhìn .

“Không ai ép anh ấy gửi email.”

Trần Hạo đột nhiên cao giọng:

“Anh đã nói không anh!”

Tôi nhìn anh.

“Vậy đưa cho em xem.”

Anh sửng sốt.

“Dựa vào đâu?”

“Dựa vào việc anh nói không anh.”

Anh cười .

“Em có tư cách của anh ?”

Tôi gật đầu.

“Không có.”

“Vì vậy em sẽ để ty , để luật sư .”

Sắc mặt anh tức trầm xuống tận đáy.

Tôi không tranh cãi thêm, kéo Tiểu Đường vào thang .

Trước khi thang đóng lại, Trần Hạo đuổi ra một .

“Mạnh Tình.”

Tôi giữ nút đóng .

“Trước mười hai giờ ngày mai, chuyển 12.000 trở lại.”

“Chuyện thư khiếu nại nặc danh, tốt nhất anh hãy nghĩ kỹ nên giải thích thế nào.”

Cánh hoàn toàn khép lại.

Tiểu Đường thở ra một hơi dài.

“Vừa rồi em thật sự sợ anh ta động tay.”

Tôi nhìn gương thang .

“Anh ta không dám.”

chị biết?”

Tôi cúi đầu nhìn túi hồ sơ tay.

“Bởi vì anh ta sợ nhất là mọi chuyện biến thành bằng chứng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.