Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

tầng ba kia, đánh giá tệ cứng cỏi phết nhỉ.】

Tôi sống tầng ba.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Lòng bàn tay tôi lạnh toát.

Nhưng tôi không hề cúi đầu.

Tôi gõ nhóm.

【Tôi không .】

quay ngoắt lại nhìn tôi.

Tôn Nhã nhìn tôi.

Cảnh sát Mã nói: “Đừng kích động .”

Nhưng đã được gửi đi rồi.

nhóm lại im lặng vài giây.

Tài khoản mới đó đáp lại một .

【Được.】

Ngay sau đó, phía nhà tôi đột nhiên vang lên một động bục.

Giống như có vật gì đó đập mạnh xuống sàn.

Tôn Nhã ôm Viên Viên hét lên thất thanh.

Lão Tần lao ra khỏi phòng bảo vệ.

đuổi .

Tôi chạy .

Cảnh sát Mã hô lên: “Tất cả đừng chạy lung tung!”

bước chân ngoài hành lang loạn cào cào.

Khi tôi chạy tầng ba, đập vào mũi tiên một mùi quả thối.

cửa nhà tôi, có xếp một thùng táo.

thùng đã bị đập vỡ nát.

Nước táo chảy lênh láng khắp sàn.

cửa có dán một tờ giấy.

viết rất to.

【Cô ta không , các người ăn thay cô ta đi.】

Cửa nhà đối diện đang mở toang.

Tôn Nhã đứng cửa.

Viên Viên đang co giật lòng .

Không phải khóc.

không thở nổi.

Sắc thay đổi ngay tức khắc.

“Viên Viên!”

Tôn Nhã gào lên: “ nãy bé chạm vào đống táo cửa!”

Cảnh sát Mã lao lên.

“Gọi 120!”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ.

Đầu óc trống rỗng.

Điện thoại lại rung.

Hệ thống người hiển thị một câu.

【Bạn ơi, bây giờ đã hối hận chưa?】

04

“Đừng đụng vào!”

Cảnh sát Mã giơ tay cản tôi lại.

Tay tôi đã vươn tới sát Viên Viên.

miệng nhỏ xíu của Viên Viên há hốc, cổ họng phát ra thở khò khè.

Tôn Nhã quỳ rạp đất, ôm chặt lấy , toàn thân run rẩy.

“Viên Viên, nhìn mẹ .”

“Nhìn mẹ .”

lao xuống .

“Lão Tần! Xe! Nhanh lên!”

Cảnh sát Hứa bấm số gọi 120.

Tôi đứng ngay cửa, dưới lòng bàn chân toàn nước táo.

mùi đó cứ xộc thẳng vào mũi.

dạ dày tôi cuộn lên từng cơn.

Điện thoại lại sáng.

Phía sau hệ thống người vẫn đang dừng câu nói đó.

【Bạn ơi, bây giờ đã hối hận chưa?】

Tôi đưa điện thoại cho cảnh sát Mã.

mới gửi.”

Cảnh sát Mã liếc nhìn một , sắc sầm xuống.

“Chụp màn hình lại.”

Tay tôi run rẩy, bấm mãi mấy lần mới chụp được.

Tôn Nhã đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đâm thẳng tới.

“Tại ?”

Tôi sững người.

cơ?”

“Tại cô cứ nhất quyết phải trả lời ?”

chạy ngược trở lại, nghe thấy câu , khựng lại.

Tôn Nhã ôm chặt Viên Viên, giọng nói trở nên chói tai.

“Cô không thì thôi đi, cô lại dám bảo không nhóm chat.”

“Bây giờ gái tôi ra nông nỗi , cô đã lòng chưa?”

Cổ họng tôi nghẹn cứng.

“Tôi không ngờ sẽ——”

“Cô không ngờ?”

Tôn Nhã bật cười một .

cười đó khiến tôi lạnh sống lưng.

“Một mình cô làm người cứng cỏi, lại lấy nhà tôi ra làm bia đỡ đạn?”

Cảnh sát Mã ngắt lời .

“Bây giờ lo cứu đứa bé đã.”

Tôn Nhã khóc gào: “Cứu đi! Ai cứu đây!”

Cửa nhà dưới đều mở ra.

Dì Tưởng thò đầu ra.

Chồng cô Điền đứng đầu cầu thang.

Có người xì xào: “Chính đánh giá tệ của cô ta gây ra chuyện đấy.”

“Người đã tìm tận cửa rồi mà vẫn cứng.”

“Lần làm hại đứa bé rồi.”

Tôi quay đầu nhìn qua.

Không một ai đối với tôi.

Tôi đứng cửa, giống như bị người ta đẩy ra giữa tâm điểm.

bế bổng Viên Viên lên.

“Đi thôi!”

Tôn Nhã đi .

Khi lướt qua người tôi, hích tôi một .

“Cô đừng có sau.”

Tôi không nhúc nhích.

Cảnh sát Mã nhìn tôi.

“Cô lại đi. Chúng tôi phải phong tỏa hiện trường một chút.”

Tôi gật đầu.

Nhưng hai chân tôi bủn rủn.

còi xe cứu thương vang vọng từ dưới lên.

khóc của Tôn Nhã cuộn dọc cầu thang đi xuống.

Tôi nhìn sang cánh cửa nhà đối diện đang mở toang.

tủ giày vẫn túi táo đó.

Tờ giấy đó vẫn đó.

【Đừng có nhiều lời.】

Tôi bỗng nhiên nghĩ một chuyện.

“Cảnh sát Mã.”

“Cô nói đi.”

biết Viên Viên sẽ chạm vào táo.”

Cảnh sát Mã nhìn tôi.

“Tại cô lại nói như vậy?”

treo cửa nhà đối diện, để cho Viên Viên xem. Lần Viên Viên đã nhắc ‘táo’. Có thể từng gặp bé.”

Cảnh sát Hứa hỏi: “Cô có chắc không?”

Tôi gật đầu.

“Viên Viên từng nói có chú mua táo từng đây.”

Cảnh sát Mã nhìn về phía nhà Tôn Nhã.

“Tôn Nhã kể chưa hết.”

Tôi thuật lại một lượt những lời Tôn Nhã nói đó.

Người tận cửa.

Bắt đánh giá.

không nói cho biết.

Cảnh sát Mã ghi chép lại.

“Cô vào nhà đi, đừng tắt máy, đừng bất kỳ thứ gì.”

Tôi hỏi: “Thế đống táo thì ?”

“Chúng tôi sẽ xử lý. Cô đừng chạm vào.”

Tôi vào nhà, đóng cửa.

Cửa đóng, âm thanh ngoài hành lang đã bị ngăn cách một nửa.

Tôi tựa lưng vào cửa ngồi bệt xuống.

Điện thoại lại rung.

Không phải người .

nhóm chat chủ hộ.

Tin nhắn trôi rất nhanh.

【Viên Viên rồi?】

【Nhà ai táo thì đừng chạm vào nhé.】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.