Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

khi rõ người , tôi sửng sốt.

“Thưa cô, xin lỗi. tôi vừa nhận thông báo khẩn cấp, do có vấn đề về đường điện nên lát nữa trung tâm thương mại có sẽ mất điện từ mười phút nửa giờ, có khả năng ảnh hưởng bữa ăn của cô.”

Người đứng ngoài cửa không phải lão yêu qua mạng mà là nhân viên của nhà hàng. Lúc anh ta đang đầy vẻ áy náy:

rất xin lỗi. tôi bồi thường cho cô một giảm giá năm mươi tệ không?”

Tôi chớp mắt:

“Vậy tạm thời tôi không ăn ở đây nữa?”

Nhân viên gật :

rất xin lỗi vì đã ảnh hưởng trải nghiệm dùng bữa của cô. tôi sẽ tặng thêm một đỗ xe miễn phí.”

“Ờ… thôi.”

Tôi cầm áo khoác rồi đi theo nhân viên rời khỏi phòng riêng, đó chợt nhớ ra điều :

“Đúng rồi, người tôi hẹn—”

Tôi còn chưa nói xong, mắt đột nhiên tối sầm.

Trung tâm thương mại mất điện.

Khách hàng đều biết chuyện xảy ra nên không quá hoảng loạn. Nhưng dù nơi đây đông người, còn có cả trẻ nhỏ, vì vậy nhà hàng lập tức hỗn loạn miệng núi lửa, người chen người, tiếng kêu la vang lên khắp nơi.

Tôi đứng trên cầu thang giữa khu phòng riêng và đại sảnh, nhất thời hơi luống cuống.

“Thưa cô? Cô đi theo tôi không? Đừng đứng giữa cầu thang, không an toàn.”

Giọng nhân viên vang lên ngay , nhưng tôi không thấy anh ta. Tôi bị quáng gà nhẹ, trong tình trạng gần không khác người mù.

“Xin lỗi, anh có bật đèn pin không?”

Tôi vô thức đưa tay về , muốn tìm một vật đó để vịn. Nhưng vừa giơ tay ra, tôi đã bị một vị khách đang đi xuống từ va mạnh vào—

“Cẩn thận!”

Lời nhắc nhở của nhân viên quá muộn. Tôi đã ngã nhào về , cảm giác mình sắp tiếp xúc thân mật cầu thang.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, có người vươn tay ra, đỡ lấy cơ đang ngã xuống của tôi.

lúc đó, ánh đèn pin cuối sáng lên.

12

Cầu thang không cao lắm. Mặc dù tư thế lao xuống của tôi rất mạnh nhưng lực va chạm không quá lớn. Người đỡ tôi bị đẩy lùi một bước nhưng vẫn ôm chặt tôi trong lòng.

Tôi sợ mức hồn vía bay sạch, phải mất mấy giây mới bình tĩnh rồi ngẩng :

“Cảm ơn— Ông ??”

thấy khuôn mặt quen thuộc của Chu Đình An, tôi sửng sốt trong chốc lát:

anh ở đây?”

Chu Đình An cúi mắt tôi, giữa hai hàng lông mày hơi nhíu :

“Có bị ngã đau ở đâu không?”

Tôi lắc :

“Anh đúng lúc.”

Nói xong, tôi tiếp tục thắc mắc:

“Anh đây ăn cơm à?”

Mặc dù món ăn của nhà hàng không tệ, nhưng xét về đẳng cấp thì dường vẫn chưa đủ để một ông lớn Chu Đình An ghé .

Nghĩ đây, tôi vỗ tay, chỉ lên tầng trên:

“Ông , có phải anh đi nhầm chỗ không? Ở đây có một nhà hàng Tây khá ngon, nhưng nhà hàng đó nằm ở tầng năm.”

Chu Đình An có vẻ hơi bất lực:

“Tôi không đây ăn cơm ?”

Tôi gãi :

“Không phải là không , nhưng rõ ràng nhà hàng đó hợp anh hơn.”

“Hợp nhà hàng thì có tác dụng ?”

Chu Đình An tôi, bỗng giơ tay vuốt những sợi tóc rối bên má tôi, giọng nói trở nên nhẹ nhàng:

“Phải hợp người mới .”

Động tác của anh quá thân mật, tôi lập tức ngây người.

“Ờm… hai vị…”

, nhân viên nhỏ giọng cắt ngang:

giảm giá và đỗ xe đưa cho ai đây?”

Chu Đình An ngẩng , đưa tay ra:

“Đưa cho tôi đi.”

Nhân viên hơi do dự:

“Nhưng phòng riêng là do vị tiểu thư đặt…”

Chu Đình An gật :

tôi đi nhau.”

“Người cô ấy muốn gặp chính là tôi.”

13

khi anh nói xong, tôi cảm thấy mình càng ngây người hơn.

Chu Đình An đã cất giảm giá, đưa tay đỡ tôi:

“Đổi một nơi khác ăn cơm nhé? Tôi biết một nhà hàng có món ăn gần giống nơi , khoảng cách không xa.”

Tôi mơ màng đi theo anh ra khỏi nhà hàng. Cuối khi hoàn hồn, tôi lập tức rút tay về:

“Anh và tôi đi nhau?”

Chu Đình An tôi:

“Đúng.”

Giọng tôi run rẩy:

“Người tôi muốn gặp là anh??”

Chu Đình An gật :

“Không sai.”

Tôi hít vào một hơi lạnh:

“Anh chính là lão yêu qua mạng đó??!”

Chu Đình An mím môi, trông có vẻ hơi tủi thân:

“Bé cưng, hôm đó người ra nhận đồ ăn không phải anh mà là nhân viên giúp việc dọn nhà.”

“Hơn nữa năm nay anh mới vừa tròn ba mươi tuổi tính theo tuổi mụ. Anh thế ?”

Không phải, bây giờ không còn là vấn đề hay không nữa!

Đây là vấn đề nhân tính méo mó, đạo đức suy đồi!

Người tử tế nào yêu đương ông của mình chứ?!

“Bé cưng!”

Thấy tôi sắp ngất, Chu Đình An vội vàng đỡ lấy tôi:

“Bé cưng, em không —”

“Dừng !”

Tôi ngăn lời anh, thở ra một hơi rồi cố gắng ổn định cảm xúc:

“Ông , giữa ta có phải… có hiểu lầm không?”

“Tài khoản đó của anh có phải do cháu trai, cháu ngoại, em trai hay người nào đó chơi không?”

“Người yêu qua mạng tôi không là anh , đúng không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.