Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết là cảm giác thế ?

Lúc ấy, tôi truy hỏi Kỷ Tuân rốt cuộc bao giờ về.

Anh chỉ đáp hai chữ:

“Sắp rồi.”

Tôi còn chưa kịp gì thì trước đã hiện lên hàng loạt bình luận kỳ lạ.

【Trời ơi, nữ phụ là cuồng kiểm soát, nam chính chịu đựng kiểu gì vậy?】

【Nếu không bị ta dùng báo ơn ép buộc, nam chính căn bản không cưới đâu.】

【Đợi khi phát hiện mình báo ơn nhầm người đi, lúc đó chính thức mở màn truy thê hỏa táng tràng.】

【Ha ha ha, nữ phụ cứ tiếp tục tìm đường ch/ế/t đi. Ly hôn ngủ đầu đường xó chợ thôi.】

Tôi nhìn màn hình lâu.

Cuối cùng chỉ bình tĩnh gõ một câu:

“Không , không vội. Không về cũng được.”

1

Kỷ Tuân không trả lời thêm.

Tôi xem như anh đã ngầm đồng ý nên tắt đèn phòng khách rồi quay về phòng ngủ.

Trước giờ tôi luôn quen có anh ở bên.

Không có Kỷ Tuân, tôi khó ngủ.

thế tối tôi cũng đợi anh về rồi ôm anh ngủ.

Ngay cả lúc anh đi công tác, tôi cũng yêu cầu ba ngày về nhà một lần.

Nếu không, tôi theo anh đi luôn.

Bởi vậy tiếng xấu ghen tuông của tôi ai cũng .

Nhưng sau khi đọc bình luận kia, tôi đã hiểu được vài .

Thứ nhất, Kỷ Tuân là nam chính.

tôi là người vợ trước độc ác, sớm muộn gì cũng ly hôn với anh.

Thứ hai, nhà tôi phá sản.

Còn tôi thì lưu lạc đường.

2

Nếu gì đám bình luận kia là thật…

Vậy thì đáng sợ quá rồi.

Tôi đã sống hai mươi sáu năm trong nhung lụa.

cảnh nghèo khó thôi cũng đủ khiến tôi thấy ngột ngạt.

Nhưng công ty nhà tôi vẫn luôn vận hành ổn định.

Rốt cuộc lại phá sản?

Tôi mãi vẫn không tìm được đáp án.

mệt mỏi, tôi thiếp đi lúc không hay.

Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng động khẽ.

Một lồng ngực nóng ấm áp sát từ phía sau.

“Bữa tiệc hôm nay quan trọng, anh không thể về sớm được.”

“Anh mua bánh đậu xanh em thích rồi, đừng giận nữa nhé?”

Bị đánh thức giữa lúc ngủ ngon, tôi chỉ mơ hồ đáp vài tiếng rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Người phía sau đột nhiên im lặng.

Một lúc sau, có người dùng ngón tay kéo mí tôi lên, như muốn xác nhận xem tôi có thật ngủ say hay không.

Sau khi chắc chắn tôi đã ngủ mất rồi.

Người đàn ông phía sau lặng lẽ đỏ .

“Chẳng em từng , chỉ có anh ở bên ngủ được ?”

3

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Kỷ Tuân đã chuẩn bị để ra .

Có lẽ bị đám bình luận kia dọa sợ.

Chứng mất ngủ của tôi lại vô tình được chữa khỏi.

Thậm chí tôi còn chẳng tối qua anh trở về lúc .

Kỷ Tuân đứng trước gương chỉnh lại cà vạt.

Dáng người cao lớn, gương mặt tuấn tú như ngọc.

Chỉ là vẻ lạnh nhạt vẫn không hề thay đổi.

Trước đây tôi luôn cho rằng anh thuộc kiểu lạnh trong nóng.

Bây giờ lại.

Có lẽ anh chỉ lạnh lùng với riêng tôi thôi.

“Bữa sáng anh làm rồi, nhớ ăn lúc còn nóng.”

Nếu là trước kia, chỉ cần anh không về ý tôi, tôi chắc chắn giận dỗi một trận.

Nhưng lần tôi lại ngoan ngoãn khác thường.

“Em rồi. Anh ra nhớ cẩn thận, chú ý an toàn nhé.”

Kỷ Tuân khựng lại.

Một lát sau :

“Anh đi công tác. Chuyến bay tối nay.”

Anh quay đầu nhìn tôi.

Ánh dừng lại lâu.

“Khoảng một tuần.”

Trong lòng tôi có không vui.

Nhưng bình luận kia, tôi vẫn cố nở nụ cười.

“Không , công , đi công tác là bình thường thôi.”

“Anh thu dọn hành lý chưa? Nếu chưa thì để em giúp.”

Sắc mặt Kỷ Tuân lập tức trầm xuống.

“Không cần. Anh chuẩn bị rồi.”

, anh kéo chiếc vali nhỏ đặt cạnh cửa phòng ngủ ra .

lúc chuẩn bị rời đi, Kỷ Tuân bỗng quay đầu nhìn lại.

Tôi vội hỏi:

“Anh quên gì ?”

Anh không đáp.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi một cái rồi xoay người rời khỏi nhà.

4

Tôi có không hiểu nổi.

Tự dưng nổi nóng cái gì vậy?

Rõ ràng thái độ của tôi vừa rồi tốt như thế cơ .

lúc , bình luận lại xuất hiện.

【Giọng điệu châm chọc của nữ phụ đã thành công chọc giận nam chính rồi ha ha.】

【Mối quan hệ mau tan vỡ đi, thật không muốn xem tuyến tình cảm của nam chính với ta nữa.】

【Bao giờ nữ chính xuất hiện vậy.】

Tôi chớp .

Hóa ra trong Quý Tuân và bình luận kia, thái độ nhẹ nhàng của tôi vừa rồi lại thành ra mỉa mai châm chọc?

Ăn bữa sáng, tôi vẫn canh cánh phá sản.

Thế nên lần đầu tiên phá lệ công ty.

Thực ra tôi cũng có cổ phần trong công ty, hơn nữa còn treo danh quản lý.

Chỉ là thật không hứng thú với ngành bất động sản, nên trước đây tôi chỉ ghé qua vài lần.

Sau đó thì chẳng tới nữa.

Tôi quẹt thẻ đi thẳng lên văn phòng tổng giám đốc.

Anh trai tôi ngồi trước bàn làm , chăm chú xử lý công .

Thấy tôi, anh có ngạc nhiên: “Ô, khách quý à.”

“Giám đốc Tống hôm nay lại tới tới công ty thị sát vậy?”

Tôi trợn : “Rảnh rỗi xem không được à.”

Anh tôi đẩy gọng kính trượt xuống: “ vậy, cãi nhau với Quý Tuân à?”

“Đâu có, tình cảm của bọn em…” tới bình luận kia, tôi có chột dạ, bèn vội vàng nốt nửa câu sau, “vẫn tốt.”

“À rồi anh, dạo công ty thế ?”

Tôi vẫn không nhịn được hỏi.

Anh tôi nhún vai: “Dưới lãnh đạo của anh thì phát triển tốt.”

“Yên tâm đi, cuối năm chia cổ tức chắc chắn không thiếu phần em, em đừng lo.”

của công ty tôi thật chẳng hiểu gì.

Cũng không thể giống trong phim truyền hình, sau khi trước vận mệnh liền lập tức xoay chuyển cục diện.

vậy tôi chỉ có thể nhắc nhở một cách vòng vo: “Vậy sau khi phát triển dự án hay hợp tác gì đó nhớ cẩn thận một , nhất định ổn định trước đã.”

“Giàu sang cầu trong ổn định, hiểu chưa?”

5

Anh tôi thấy tôi lải nhải quá, liền thẳng tay đuổi ra .

“Không có gì thì đi dạo quanh công ty đi, đừng đứng đây làm ảnh hưởng anh làm .”

Tôi xám xịt mặt mũi rời khỏi phòng tổng giám đốc.

định đi thẳng tới spa làm một buổi thư giãn, thì bất ngờ gặp một gái toàn thân ướt sũng.

mặc áo sơ mi trắng và váy bút chì đen kiểu dân công sở.

Nhưng áo sơ mi bị nước thấm ướt, lờ mờ lộ ra nội y bên trong, trông vô cùng chật vật.

Tôi khẽ nhíu mày.

Bên trời nắng chang chang.

ấy lại ướt như vậy, rõ ràng là bị người ta hắt nước.

Thời buổi rồi vẫn còn bắt nạt nơi công sở.

Lại còn xảy ra ngay trong công ty nhà tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.