Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường.
— Tôi tới tài liệu cho Tống tổng.
Dì Trần định tay lấy.
Nhưng Hà Kiều Kiều vẫn mỉm cười, chỉ là tôi thấy nụ cười ấy đầy khiêu khích.
— Tôi vẫn nên tự tay cho Tống tổng thì hơn.
Dì Trần lúng túng rút tay về, nhìn sang tôi.
— Thiếu phu nhân…
Tôi xua tay.
— thì cứ đi, anh ấy ở lầu.
Nói xong, tôi đi vào bếp rót cho mình một cốc nước rồi ngồi xuống sofa uống.
Hà Kiều Kiều nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện một tia không cam lòng, sau đó mới đi lên lầu.
Chưa đầy một phút sau, lầu đã vang lên bước chân gấp gáp.
Giọng nói của Tống Thần truyền xuống.
— Sau này những việc này để Trần An làm là được, cô không cần làm . Ngày mai tới bộ phận dự án việc đi.
— Tống tổng, tôi…
— Nghe không hiểu sao?
— Tôi hiểu rồi.
Tôi ngồi sofa, uống nước thưởng thức đạn mạc trước mắt.
【Hướng đi của nam nữ chính hình như không đúng rồi!】
【Không nhìn ra nam chính có cô ấy cả.】
【Mùi trà xanh của nữ chính nồng quá! Trà ngon ông nội tôi cất mười năm cũng không đậm bằng cô ta.】
【Sắc mặt nữ chính bây giờ khó coi thật.】
【Xanh lè rồi kìa…】
【Mà sao nữ chính lại nhìn nữ phụ như thế nhỉ? Tôi được ác rất rõ luôn.】
Trước rời đi, Hà Kiều Kiều nhìn tôi rất lâu.
Như tôi mới là kẻ xấu không tha thứ.
Sau Hà Kiều Kiều đi khỏi, Tống Thần ngồi xuống cạnh tôi.
Trong nháy mắt, áp suất thấp bao trùm.
Anh trầm giọng:
— Em yên tâm để một người phụ nữ tới tìm chồng mình như à?
— Người ta chẳng nói rồi sao, là chuyện công việc.
Tống Thần cười lạnh.
— Em rộng lượng thật đấy!
Tôi không phục đáp trả:
— ơn đã khen!
Dì Trần lúc này cũng đã bày thức ăn lên bàn.
— Thiếu gia, thiếu phu nhân, ăn cơm thôi.
Nhưng ngửi thấy mùi thức ăn, dạ dày tôi đã cuộn lên.
Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nôn khan.
Tống Thần đuổi theo.
Nhìn thấy tôi nôn đến mức mặt tái nhợt, anh cau mày, lo lắng nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.
Đợi tôi đỡ hơn, cuối cùng anh cũng hỏi ra điều mình nghi ngờ:
— Em m..n.g t.h..i rồi?
Đến nước này cũng chẳng giấu nổi .
Tôi dứt khoát ngẩng đầu nhìn anh.
— Thì sao? Liên quan tới anh?
Tống Thần bất lực nhìn tôi.
— Em chỉ giỏi cãi anh thôi. Chuyện lớn như sao không nói cho anh ?
Tôi dùng nước lạnh rửa khuôn mặt tái nhợt của mình.
— Chẳng anh nói anh không thích trẻ sao?
— Lúc đó anh lo cho em. Em vẫn trẻ như thế, sinh sẽ bỏ ra rất nhiều tâm sức. Anh sợ em quá vất vả.
Tôi trừng mắt.
— Anh nói em trẻ ?
— Đây là trọng điểm à?
— Sao lại không ?
Tống Thần kéo tôi vào lòng.
— Được rồi, đừng giương vuốt , để anh ôm một lát.
Nghe tim mạnh mẽ của anh, không hiểu sao tôi bỗng thấy khóc.
Nước mắt cứ thế rơi xuống không kiểm soát được.
Lần này tới lượt Tống Thần hoảng hốt.
— Sao em lại khóc? Anh có dùng sức đâu.
— Đều tại anh! Anh bỏ em một mình ở bệnh viện. Anh có lúc đó em sợ đến mức nào không?
— Anh sai rồi, sau này sẽ không như .
Nói đến đây, tôi đột ngẩng đầu nhìn anh.
— Nói đi, rốt cuộc anh đối em là chấp cho có, thấy là ai cũng được… hay là…
Nói đến đó, tôi c.ắ.n môi, mắt ngấn nước nhìn anh.
Bàn tay lớn của Tống Thần nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.
— Em thấy anh là kiểu người sẽ chấp cho có sao?
— Hả?
— Chuyện liên hôn đúng là do bố mẹ đề nghị, nhưng người được chọn là do chính anh quyết định.
— Anh chọn em?
— Ừ.
— Tại sao?
— Đồ ngốc, vì sao ? Đương là vì anh thích em.
Nói xong câu đó, Tống Thần hơi mất tự ho nhẹ một .
Gương mặt vẫn bình thản như thường.
Nhưng tôi nhìn thấy vành tai anh đang dần đỏ lên.
Tôi định tay chạm thử thì đã bị anh giữ lại.
Tống Thần nghiêm túc nhìn tôi.
— em thì sao?
Tôi cố đảo mắt suy nghĩ một lúc.
Sau đó nhìn anh, đầu ngón tay chậm rãi lướt từ yết hầu xuống n.g.ự.c anh.
— Gương mặt này miễn cưỡng cũng mắt em đấy.
Nhìn nụ cười ranh mãnh của tôi, Tống Thần bất lực véo nhẹ má tôi.
— xem ra anh cố gắng giữ gìn nhan sắc rồi, kẻo có người lại chê anh già rồi thất sủng mất.
10
Sau tôi và Tống Thần thổ lộ lòng mình, hai người ngày nào cũng dính lấy nhau như sam.
Tống Thần ngày nào cũng tan làm đúng giờ, khiến toàn bộ nhân viên của Tống thị đều thấy anh có đó không bình thường, thậm chí nghi ngờ Tống thị sắp phá sản rồi.
Sau tôi mang thai, mẹ Tống càng vui đến không chịu nổi, ngay trong ngày đã chuyển cho tôi năm mươi triệu tệ.
Bà nói đợi tôi sinh xong sẽ chuyển thêm năm mươi triệu , khiến Lâm Mặc ghen tị đến đỏ mắt.
Quay đầu liền nói làm em dâu tôi, thực lực nhà tôi, không có năm mươi triệu thì năm triệu chắc chắn không thành vấn đề.
Nhưng nghĩ đến cậu em trai ngốc nghếch như thiếu dây thần kinh của mình, tôi khuyên cô ấy từ bỏ định.
Thế nhưng sau em trai tôi chuyện này, nó nhìn tôi như mèo bị giẫm đuôi.
— , chị, sao chị có từ chối chứ?
— ?
— Em mặc kệ, chị bồi thường cho em!
— !
— Sau này lúc Lâm Mặc tới tìm chị chơi nhớ gọi em, nghe chưa?
Tôi ngơ ngác gật đầu, đột thấy hình như mình đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện hóng hớt.
Cuộc sống sau m..n.g t.h..i càng thêm nhàm chán.
Mặc dù Tống Thần cố gắng dành thời gian ở bên tôi nhiều nhất có , nhưng công ty không thiếu anh.
Hôm nay nhân lúc anh không có nhà, tôi lén ra ngoài.
Ăn đồ dinh dưỡng lành mạnh quá lâu rồi, bây giờ tôi cần chút đồ không lành mạnh để xoa dịu tâm trạng bực bội.
Nhưng chưa tới được quán lẩu ngày đêm mong nhớ, tôi đã bị một bàn tay bịt kín rồi kéo lên xe.
Bị bịt , tôi chỉ có phát ra những ú ớ.
Rất nhanh, tôi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một cô gái mặc váy hoa nhí.
Là Hà Kiều Kiều.
gương mặt thanh tú của cô ta lúc này đang treo một nụ cười.
Nhưng nụ cười ấy lại khiến tôi lạnh sống lưng.
— Lâu rồi không gặp, nữ phụ độc ác của tôi.
— Ưm ưm ưm ưm.
C.h.ế.t tiệt.
Tôi vốn định mắng cô ta bị thần kinh, kết quả lại không mở được .
Hà Kiều Kiều dường như hiểu tôi, phất tay một cái.
Tên ông đứng phía sau mới buông tay.
Ngay khoảnh khắc được tự do, tôi gửi lời hỏi thăm thân thiết tới mười tám đời tổ tông nhà cô ta.
Thế nhưng Hà Kiều Kiều vẫn ung dung ngồi ghế.
Đợi tôi mắng đến khô cả cổ họng, cô ta mới chậm rãi mở :
— Chửi đủ chưa?
Có lẽ nhìn ra ánh mắt tôi đang mắng người, Hà Kiều Kiều cúi đầu đ.á.n.h giá tôi.
— Khuôn mặt này đúng là rất đẹp, tiếc là không có số làm nữ chính.
— Cô nói ?
— Trước đó cô làm nhiều chuyện trái cốt truyện như , chắc cũng đã thân phận của mình rồi nhỉ?
Tôi trừng lớn mắt, cảnh giác nhìn người trước mặt.
Sắc mặt Hà Kiều Kiều đột trầm xuống.
— Phiền phức thật đấy. Xem ra hoàn thành nhiệm vụ công lược thì xử lý cô trước đã.
Sau đó cô ta không đang nói chuyện ai.
Nhưng hình như đối phương không đồng cô ta.
Nụ cười gương mặt yếu đuối của Hà Kiều Kiều lúc này lại mang theo vẻ điên cuồng.
— Được lắm, được lắm, chẳng ai giúp tôi cả. Cái hệ thống ch.ó má này cũng vô dụng thật.
Tôi kinh hãi nhìn cô ta.
Hà Kiều Kiều lại bật cười.
— Nếu nữ chính không sụp đổ hình tượng, thì để nữ phụ sụp đổ hình tượng đi.
— Cô làm ?
— Đương là chuyện tốt rồi, .
cười của cô ta khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Sau đó tôi nhìn thấy cô ta cầm một cốc nước bàn đi về phía mình.
Tôi hoảng hốt lùi ra sau.
Tên ông bên cạnh đè tôi xuống đất.
Hà Kiều Kiều cười, bóp tôi rồi đổ toàn bộ nước trong cốc vào.
Tôi không khống chế được phản ứng sinh lý mà nuốt xuống không ít.
Rất nhanh, toàn thân tôi bắt đầu nóng ran.
Hà Kiều Kiều nhìn tên ông bên cạnh, mỉm cười nói:
— Giao cho anh đấy. Làm sạch sẽ một chút, xóa hết mọi dấu vết của tôi ở đây.
— Vâng, cô Hà.
Tôi hoảng loạn chạy ra ngoài.
Nhưng bị người ông kia kéo trở lại.
Anh ta đẩy tôi ngã lên một chiếc giường cũ nát trong căn phòng.
Nhưng tay tôi lại vô tình chạm được một viên gạch.
Nhân lúc hắn không chú , tôi đập mạnh vào đầu hắn.
Người ông hét lên một , ôm đầu đau đớn ngã xuống đất.
Tôi nhân cơ hội chạy ra cửa.
— khốn…
Ngay lúc sắp mở được cửa, người ông phía sau đã túm lấy tóc tôi.
Tôi thua.
— Đại ca, người đẹp trai ngời ngời như anh chắc chắn có tấm lòng từ bi đúng không? Hà Kiều Kiều trả anh bao nhiêu, em trả gấp đôi được không?
Người ông nhìn tôi cười lạnh.
— Cô nghĩ tôi ngu à?
Nói xong liền tát tôi một cái.
Lực mạnh đến mức tôi hoa mắt ch.óng mặt.
Ngay sau đó tôi chỉ thấy n.g.ự.c mình lạnh đi.
Cúc áo trước cổ đã bị xé toạc.
Tôi mơ mơ màng màng vùng vẫy.
Ngay lúc nghĩ rằng mình thật sự sắp c.h.ế.t ở đây, người ông trước mặt đột bị đá văng ra xa.
Sau đó trong cơn mê man, tôi nhìn thấy Tống Thần đỏ mắt bế tôi lên.
— Diệp An, em không sao chứ? Diệp An!
— Tống Thần, đầu em đau quá…