Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mọi chuyện vừa rồi diễn ra quá nhanh, thực ảo, khiến ta có chút không dám tin vào tai . Ta chỉ nhớ rõ một câu nói kia của Tiết , rồi cứ thế mà gật đầu đồng ý hôn sự.
Chàng ấy nói, cho dù Tạ Uyển Ninh ta không thông kinh văn, giỏi nữ công, nhưng mắt chàng, ta vẫn là cô nương tốt thế gian.
thân cũng từng ta là cô nương tốt . Vậy nên, hẳn là bà cũng sẽ vui lòng khi thấy ta gả cho Tiết thôi. Nghĩ đến dáng vẻ “đẹp không tì vết” của chàng ấy, tính ra là ta đã chiếm được món hời lớn rồi.
3
Thôi Kim An vì lời của Tạ Uyển Ninh mà lòng thực sự phiền muộn. Khi đi ngang qua tiệm may, hắn ma xui quỷ khiến thế nào lại ông chủ đo đạc cho một bộ hỷ phục tân lang.
khi định đoạt xong, hắn hẹn mấy vị bằng hữu đi uống rượu. tiệc, khi đã ngà ngà say, có kẻ đ.á.n.h bạo hỏi Thôi Kim An:
“Huynh thực sự hạ quyết tâm nữ nhi Tạ gia kia ? Cả nhà nàng ta đều là quân thô lậu, vốn chỉ là thảo khấu, nhờ có công cứu giá và dẹp loạn mới được phong cái chức võ quan nhàn hạ Đô đốc . Thân phận ấy xứng với dòng dõi Thanh Hà Thôi thị của huynh được?”.
kẻ lập tức họa:
“Lý huynh nói chí . Tạ cô nương ngoài gương mặt khá khẩm ra tìm được chút ưu điểm nào của một quý nữ thế gia. Nói đi cũng nói lại, nàng ta vẫn là hạng không lên được mặt bàn.”. “Lần trước ta thấy nàng ta chước quý nữ trang điểm mang bánh đường đến, nhìn nào ‘đông thi chước tây thi’, trông nực cười vô cùng.”. “Thôi huynh, huynh lại dính cái ổ kiến lửa khó trị ấy cơ chứ!”.
Thôi Kim An dốc cạn vò rượu, lạnh lùng nói:
“ đó, nàng ta phiền phức vậy, sớm biết thế xưa ta thà mặc kệ cho nàng ta bị bọn buôn người bán đi, cũng đỡ cho phiền phức ngày hôm nay. Nếu ta được quen biết Tô tiểu thư sớm hơn tốt biết mấy. Người nàng ấy mới xứng làm chủ của Thanh Hà Thôi thị”.
Lúc , ta đang đứng ngoài cửa, bàn siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội khiến lòng bàn đau nhói.
đó, vì thân được phong chức Đô đốc nên cả nhà dọn đến kinh . Ta vốn không chịu được quy củ gò bó nên thường trốn ra ngoài chơi. Lần nọ bị lạc đường, ta gặp một bà lão trông hiền lành sẽ dẫn ta về nhà. Ta không mảy may nghi ngờ cho đến khi thấy hai gã nam nhân lực lưỡng đứng đợi sẵn, mới biết bị lừa. Ta vắt chân lên cổ mà chạy, đúng lúc sắp bị lại một thiếu niên cưỡi ngựa lao tới:
“Lên , ta đưa muội đi”.
Hắn cưỡi ngựa đưa ta đi khắp kinh . Lúc chia , hắn mới cho biết là công t.ử Thừa tướng, tên gọi Thôi Kim An. Từ đó, ta khắc sâu cái tên vào lòng.
Về , ta luôn chạy đến Thừa tướng tìm hắn, bám đuôi gọi “Kim An ca ca”. Dù hắn gọi ta là “cái đuôi nhỏ” nhưng vẫn mua cho ta bánh ngon , diều đẹp . ta cài trâm, hắn tặng ta miếng ngọc bội tự hắn khắc và :
“Tạ Uyển Ninh, nàng nhận rồi chỉ được đi theo ta thôi”.
Khi ấy, hắn chưa từng chê ta vô tri vô thức. tháng thiếu nữ ấy, lòng ta chỉ có mỗi Thôi Kim An. Vậy nhưng, từ bao giờ hắn lại cảm thấy ta làm hắn mất mặt?.
Có lẽ là một ngày nọ, vì ta không hiểu thi văn nên bị mọi người châm chọc, khiến hắn cảm thấy khó xử. Có lẽ là một buổi yến tiệc, ta gảy đàn sai nhịp bị các quý nữ che miệng cười nhạo, khiến hắn thấy xấu hổ vô cùng. Có lẽ là khi ta vô tư gọi “Kim An ca ca”, hắn lại thấy ta không hiểu nam nữ biệt, không biết tự trọng, không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ.
Hắn từng nói: “Tạ Uyển Ninh, nàng không thể học các quý nữ kia làm một tiểu thư khuê các ? Suốt ngày cứ đi theo ta, khiến ta bị người đời chê cười.” Hắn lại nói: “Tạ Uyển Ninh, nam nữ thụ thụ bất thân, chúng ta chưa thân, nên giữ khoảng cách”.
Thế là ta đầu học quy củ khó hiểu, đọc cuốn văn chương khó nuốt, chỉ chờ Thôi Kim An đến ta. Nhưng chờ mãi, chờ mãi vẫn thấy đâu.
thân ta từng đến Thừa tướng bàn chuyện hôn sự, nhưng Thừa tướng chê chúng ta không môn đăng hộ đối. thân về nổi trận lôi đình, ta đừng có mơ mộng viển vông nữa. Nhưng ta không cam lòng. thân nói có thể dùng cách gieo tú cầu thử lòng Thôi Kim An. Sợ tú cầu rơi vào kẻ , ta đầu khổ luyện gieo tú cầu kỹ suốt hai trời.
Hôm gieo tú cầu, Thôi Kim An quả nhiên đã đến, cũng đã đón được tú cầu. Chỉ là ta không ngờ hắn lại ném nó cho Tiết . Mỗi lần hắn đều lấy đủ lý do thoái thác:
“Ta chưa muốn hôn, có thể chờ thêm không?” “Uyển Ninh, giờ nàng chưa gánh vác nổi trọng trách chủ , nên học thêm quy củ đi.” “Ta chưa có công danh, bàn chuyện hỏi?” “Uyển Ninh, nàng biết quản lý sổ sách, điền trang thế nào ? Nàng cái gì cũng không biết, ta dám rước nàng về?” “Uyển Ninh, chờ nàng tự thêu xong hỷ phục, ta sẽ nàng…”.
Chờ đến khi thân ta kế , ta vẫn chưa chờ được Thôi Kim An. Giờ kế còn định đưa cháu trai bà ta vào ép ta tự tính kế cho bản thân . Ta đặt miếng ngọc bội xuống bệ cửa.
Thôi Kim An, ý nguyện của chàng, ta gả cho người .
4
có thể rước ta về một cách danh giá , Tiết thế mà lại vào cung cầu xin cữu cữu ruột là Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn. Chàng ấy còn xin cho ta tước vị Quận chúa.
“Uyển Ninh, từ nay về xem ai ở kinh còn dám xem thường nàng nữa!” “Trước , nam nhân xem ta là người đứng đầu, giờ đám nữ quyến nàng cũng là người đứng đầu!” “Tiết ta thề, tuyệt đối không nàng chịu nửa phần ủy khuất”.
Ta bị ngài ấy chọc cho bật cười. Vì thánh chỉ chưa tới nên chàng ấy dặn ta giữ kín chuyện .