Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi thẫn thờ Tạ Chiêu.
Trong lòng trào dâng đủ loại cảm xúc, nhưng cuối chỉ còn nhẹ nhõm buông bỏ.
Tôi vô chắc chắn, nhẹ nhõm này là nhờ có Tạ Chiêu.
Anh khiến tôi không còn hoang mang, không còn sợ hãi.
Tôi dùng sức siết c.h.ặ.t lấy anh, nhau trên con đường rải đầy hoa tươi những lời chúc phúc.
Tiệc đính hôn của cháu trai nhà họ , do chính mẹ Tạ Chiêu đứng ra lo liệu.
Khách mời dự không ai là không gửi lời chúc mừng, không ai là không tung hô ca tụng.
Dưới ra lệnh nghiêm ngặt của tôi, hôm nay Tạ Chiêu không được phép đụng giọt rượu nào.
Cốc nước lọc nhạt nhẽo vậy mà anh uống vào cũng khiến mặt mũi hồng hào rạng rỡ.
Lòng bàn bị anh nắm ấp ra mồ hôi, anh vẫn nhất quyết không buông.
Cứ bắt được cơ hội là sáp tới thầm to nhỏ bên tai tôi.
Lúc anh kể lể phân nửa số người trong bữa tiệc, chợt có người thắc mắc.
“Tiểu tổng đâu ? Đây là tiệc đính hôn của đứa cháu trai mà ngài ấy cưng chiều nhất cơ mà!”
Tạ Chiêu vờ không nghe thấy, tiếp tục kể cho tôi nghe chuyện Lý bụng phệ to nhưng sợ vợ thế nào.
Thuận miệng chêm thêm một câu: “Trĩ Trĩ, tuy anh trẻ ta, giàu ta, đẹp trai ta, nhưng anh cũng sợ vợ lắm đấy.”
Còn có vẻ khá đắc ý.
Tôi cúi , che miệng : “Được thôi, sau này em sẽ quản nghiêm một chút.”
Tạ Chiêu không đáp lời, tôi ngẩng thấy nụ cứng đờ trên khóe môi anh.
mắt tôi men theo cái của anh hướng phía cửa.
Người đàn cao lớn đĩnh đạc đang từng đi tới giữa những luồng sáng tối đan xen.
Bộ âu phục cắt may vặn tôn vóc dáng thon dài, rắn chắc.
Ngày một gần .
Cho khi ra khỏi vùng tối, mắt sắc lẹm của anh ta tựa tìm thấy con mồi, khóa c.h.ặ.t chính xác người tôi.
9
Không biết là ai thốt tiếng “ tổng”, phá vỡ tĩnh lặng của hội trường.
nhẹ gật đáp , đôi môi mỏng mở.
“Hôm nay là buổi tiệc gia đình, mọi người không cần khách sáo.”
Sau khi ngồi xuống, mắt anh ta chằm chằm phía tôi Tạ Chiêu.
Tạ Chiêu thẳng vào mắt anh ta một thoáng, giọng bàn bạc với tôi.
“Trĩ Trĩ, chúng ta qua kính rượu chú nhé?”
Tôi gật : “Chú ấy là bề trên, đó là chuyện nên làm mà.”
Tạ Chiêu nở nụ .
đèn rực rỡ chiếu rọi, càng làm tôn mắt thâm trầm khó đoán của .
Tôi Tạ Chiêu nâng ly hướng phía anh ta: “Chào chú ạ.”
“Chú sao?” lặp một lần, nghe đang nghiến răng c.ắ.n c.h.ặ.t hàm.
Tôi chạm phải mắt đen kịt lạnh lẽo của anh ta, vô nghiêm túc nói: “Cảm ơn chú dự tiệc đính hôn của cháu Tạ Chiêu.”
lạnh một tiếng, nâng ly rượu uống cạn một hơi.
“Tốt lắm.”
Tôi Tạ Chiêu cũng uống sạch phần nước trà trong ly.
Xoay người sang các bàn tiệc khác.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng, mắt sắc lẹm đầy dò xét kia vẫn luôn bám riết lấy mình.
Mãi khi buổi tiệc kết thúc, nhóm bạn của Tạ Chiêu mới hì hì đề nghị phòng của chúng tôi mở tiệc tân hôn.
Tạ Chiêu xua lia lịa: “ đây mệt , mấy người mau cút hết đi.”
ngón tôi cào nhẹ vào lòng bàn anh.
Đôi mắt Tạ Chiêu lập tức sáng rực .
“Cái đám nhóc thối này, đi đi.”
Bao năm không gặp, sao anh có thể không muốn tụ tập đùa vui bạn bè chứ.
Chẳng qua là đang để ý cảm xúc của tôi mà thôi.
Tôi chỉ động , anh thấu hiểu tâm ý của tôi.
Giữa tiếng đùa ồn ào của mọi người, một giọng nói lạnh lùng, hờ hững chen ngang.
“Tôi đi .”
10
một tầng lớp xã hội nhưng cũng được chia thành nhiều vòng tròn quan hệ khác nhau.
là người nắm quyền của gia tộc, đương nhiên không một giới với những cậu ấm không phải gánh vác gia nghiệp Tạ Chiêu.
Anh ta ngồi trong góc phòng, đám cậu ấm cô chiêu thấy mình im bặt ve sầu mùa đông, nhướng mày nhạt.
“Tôi làm mọi người mất hứng sao?”
Mấy người đó vội vã đáp: “Không có, không có, tổng đùa ạ.”
“Vậy cứ chơi hết mình đi.”
Sau khi nhận được cho phép của anh ta, không khí bữa tiệc lập tức sôi nổi trở .
Tạ Chiêu thay quần áo xuống lầu, thoắt cái bị vây kín.
“Anh Chiêu, hôm nay là ngày vui của anh, anh không uống chút rượu nào không thể chấp nhận được đâu nha.”
“Đúng đúng đúng, bây giờ là sân nhà của tụi mình , có say có chị dâu lo.”
Tạ Chiêu đưa mắt tôi, mắt bất đắc dĩ mong chờ.
Tôi mỉm gật : “Cũng có lý.”
“Chị dâu dạy chồng khéo quá!”
Đám đông hò reo vang dội.
Vành tai tôi nóng râm ran, ngẩng bất ngờ va phải một đôi mắt âm u, u ám.