Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ tôi ngồi nghe thấy vậy thì cả khuôn lập tức cứng đờ, đôi môi run bần bật lên vì kinh ngạc và tức giận.
ta nằm mơ cũng không ngờ được rằng, đứa con trai cưng mà mình luôn nuông chiều bảo bọc bấy lâu nay, nay vì muốn tự cứu bản thân lại kẻ đầu tiên dứt khoát bán mẹ đẻ của mình không chút do dự.
Thẩm phán quay sang tôi: “Phía nguyên cáo điều gì cần bổ sung không?”
Tôi dõng dạc trả lời: “Thưa thẩm phán, tôi yêu cầu được triệu tập nhân ra đối chất .”
Trần đột ngột ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ và hằn học.
Thím lầm lũi bước vào phòng xử án, đầu cúi gằm xuống đất, mặc một áo khoác cũ màu xám, mái tóc xơ xác được buộc vội ra gáy. trên bục nhân , hai thím ấy bám c.h.ặ.t thanh lan can bảo vệ.
Thẩm phán thím ấy mối quan hệ thế nào với bị cáo, thím ấy trả lời quan hệ họ xa ngoại.
Thẩm phán thím ấy từng đưa ra lời khuyên cho bị cáo về việc cố tình khiến đằng gái m.a.n.g t.h.a.i để quỵt tiền sính lễ cưới hay không.
Thím im lặng cúi đầu một lát.
Thím ấy khẽ ngước mắt lên nhìn Trần một cái, rồi lại liếc nhìn sang phía mẹ tôi.
Mẹ tôi ngồi sắc xám xịt như tro tàn, đôi môi mấp máy liên tục nhưng không ai nghe rõ ta đang muốn nói gì.
Hai bàn thím siết c.h.ặ.t thanh lan can gỗ, cả thím ấy run lẩy bẩy.
Vị thẩm phán nghiêm giọng lặp lại câu một lần nữa.
Thím ấy bỗng oà khóc nức nở, giọng run rẩy ngắt quãng: “ do tôi ngu muội dại dột… Ban đầu hai mẹ con nhà Trần tìm tôi, bảo muốn cưới vợ nhưng gom mãi không đủ tiền sính lễ nên nhờ tôi bày mưu tính kế giúp. Tôi lúc cũng chỉ tiện miệng nói đại một câu ‘cứ để con bé m.a.n.g t.h.a.i đi’, ai ngờ đâu thằng ranh con này lại dám làm thật!”
Mẹ tôi ngồi nghe thấy thế liền giận dữ bật dậy làm ghế gỗ phát ra một tiếng động ch.ói tai. ta rướn định lao lên phía thì lập tức bị ông lão ngồi cạnh dứt khoát kéo mạnh cánh giữ c.h.ặ.t lại, buộc ta phải ấm ức ngồi sụp xuống tựa lưng vào ghế.
Trần từ trên bục bị cáo giận dữ phắt dậy gào lên: “Thím nói láo! Rõ ràng chính thím ra sức xúi giục, vẽ đường cho tôi làm cơ mà!”
Hai viên cảnh sát tư pháp lập tức bước tới đè c.h.ặ.t hai bả vai ta xuống. ta ra sức vùng vằng không chịu ngồi yên, cuối cùng bị hai thản nhiên khóa ấn mạnh trở lại ghế ngồi.
Thím cúi gằm xuống khóc lóc: “Tiền tôi quả thực nhận rồi… Toàn bộ lịch sử trò chuyện trên WeChat kia đều thật hết. Thằng cháu họ tôi gia cảnh nghèo túng quá, vốn dĩ chẳng hy vọng cưới được vợ nên tôi mới lỡ miệng mách nước cho nó một câu… Tôi thực sự không ngờ mọi chuyện lại đổ bể ra mức tồi tệ thế này.”
Thẩm phán ra hiệu cho thím ấy lùi xuống.
Thím ấy lầm lũi bước qua chỗ tôi ngồi. Bước chân thím ấy rất chậm, khi đi tôi thì dừng lại trong tích tắc.
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng phía , không thèm liếc mắt nhìn thím ấy một cái.
Thím ấy ngây ra khoảng hai giây, rồi lại lầm lũi lê từng bước chân nặng nề ra khỏi phòng xử án.
Phiên tiếp tục diễn ra, các lời khai của nhân và cứ pháp lý đanh thép lần lượt được luật sư và thẩm phán đưa ra đối chất đầy đủ.
Tôi ngồi ghế nguyên cáo, còn Trần thì cúi gằm đầu xuống suốt cả buổi xét xử, không dám ngẩng lên nhìn ai.
Ngày án chính thức tuyên án bản án ly hôn tháng mười hai.
Thời tiết ngoài trời lạnh buốt thấu xương, cây bạch quả cổng án nay trút sạch những lá cuối cùng, chỉ còn trơ trọi lại những cành cây khẳng khiu.
Vị thẩm phán đọc quyết định tuyên án rất dài, nhưng tôi chỉ chú tâm ghi nhớ kỹ vài điều khoản cốt lõi nhất:
Chấp thuận cho hai ly hôn.
Quyền nuôi dưỡng con trai thuộc về mẹ (nguyên cáo).
nam (bị cáo) phải thanh toán một lần toàn bộ tiền cấp dưỡng nuôi con cho khi con trưởng thành.
nam phải bồi thường cho nữ một khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần.
Hành vi của Trần và thím cấu thành hành vi l.ừ.a đ.ả.o hôn nhân, sẽ được chuyển sang các cơ quan chức năng để xử lý nghiêm minh theo đúng quy định của pháp luật.
Lúc dậy nghe tuyên án, hai chân Trần run rẩy bần bật mức không vững, ta phải dùng cả hai chống c.h.ặ.t xuống bàn bị cáo, thở dốc hồi lâu mới gượng thẳng lên được.
Khi cảnh sát tư pháp bước áp giải ta ra ngoài, ta bất chợt quay đầu lại nhìn tôi một cái.
Trong ánh mắt sâu hoắm, hốc hác của ta lúc chứa đựng đủ mọi cảm xúc hằn học, cay cú, nhưng tuyệt nhiên không hề một tia ăn năn hay hối lỗi nào.
Tôi lạnh lùng quay đi hướng khác.
Bước ra khỏi cánh cổng lớn của án, ánh nắng mùa đông ấm áp rọi thẳng vào tôi vô cùng dễ chịu.
Luật sư Trần mỉm cười chúc mừng và dặn dò tôi rằng các khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần và tiền cấp dưỡng nuôi con sẽ được án tiến hành cưỡng chế thi hành án. Căn nhà và mảnh sân quê của nhà họ khi được bán đấu giá xong sẽ được chuyển thẳng số tiền vào tài khoản của tôi, tuy nhiên quá trình này thể sẽ mất một khoảng thời gian ngắn.
Tôi mỉm cười gật đầu cảm ơn ông.
Chiều hôm , tôi trường mẫu giáo để đón con trai tan học.
Thằng bé vừa nhìn thấy mẹ hớn hở chạy ùa ra khỏi cổng trường, cặp sách nhỏ trên lưng cứ nhún nhảy theo từng bước chạy lon ton.
Tôi ngồi xổm xuống ôm chầm con rồi bế xốc thằng bé lên, con ôm c.h.ặ.t cổ tôi rồi thỏ thẻ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ mặc bộ quần áo này trông đẹp lắm ạ.”