Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
“Khoan , đi tôi xem bệnh nhân trước.”
Tôi khám người bệnh dạ dày trước.
Bệnh nhân nam, 42 tuổi, thân hình mập mạp. Anh nói mình ăn phải đồ hỏng nên dạ dày dữ dội, còn buồn nôn muốn ói.
Tôi không dám lơ là, trước tiên tiến hành kiểm tra sơ bộ.
dấu hiệu sinh tồn chung vẫn ổn , chỉ có huyết áp hơi cao, 156/95 mmHg.
Khám lâm sàng cũng không phát hiện dấu hiệu bất thường rõ rệt.
Tôi lập tức làm điện tâm đồ ngay tại giường bệnh. Máy báo kết quả bình thường.
Quan sát kỹ thì chỉ có một chút thay đổi ST-T không đặc hiệu, không phải vấn đề quá nghiêm trọng.
Mặc dù bệnh nhân nói trước đây không có tiền sử bệnh lý.
Nhưng huyết áp cao, béo như vậy, phần lớn là trước giờ chưa từng đi khám sức khỏe thôi.
Vẫn chưa yên tâm, tôi chỉ hàng loạt m.á.u khẩn : chỉ số nhiễm trùng, amylase, men tim, dấu ấn tổn thương cơ tim… tất cả đều được lấy mẫu ngay.
Tiểu Hắc đứng bên cạnh tôi chạy ngược chạy xuôi, chán chường :
“Anh có đang quá mức không đấy?”
Tôi bực mình đáp: “Đối bệnh nhân cứu bụng , trước tiên phải loại trừ những tình trạng có gây t.ử vong.”
“Anh nói vậy chẳng khác nào đám cư dân mạng ngu ngốc, thiếu hiểu , suốt ngày lên mạng đăng bài sĩ làm này có phải kiếm tiền hay không.”
Thấy tôi có vẻ nổi nóng, Tiểu Hắc vội vàng dỗ dành: “Đừng giận, đừng giận ! Tôi có hiểu mấy chuyện này đâu!”
“Haiz! Nếu không phải bây giờ Phong Đô đang loạn thành một mớ, không tra được tên họ cụ ngày tháng năm sinh bát tự, thì anh đâu cần bận thế này.”
“Chỉ cần đối chiếu thông tin, xác nhận đúng người là được, lúc đó khỏi cần cứu nữa.”
Tôi phản xạ phản :
“ dù tối nay anh nhất sẽ c.h.ế.t, cũng không thấy c.h.ế.t không cứu.”
Tiểu Hắc khó hiểu tôi:
“Nhưng anh xuống nhân gian làm sĩ chẳng phải điều tiết khối lượng việc của bộ phận Phong Đô ?”
“Người không đáng c.h.ế.t thì phải cứu, còn người số mệnh thì không cần cứu nữa.”
Tôi lười tranh cãi Tiểu Hắc, trước tiên kê bệnh nhân một ống t.h.u.ố.c chống nôn Metoclopramide. Đồng thời nghiêm túc dặn anh phải bệnh viện dõi, tạm thời không được ăn uống. Nhất phải đợi kết quả m.á.u có rồi mới xử trí tiếp.
Tiểu Hắc đi một vòng quanh bệnh nhân, gãi :
“Đúng là trông anh không giống người sắp c.h.ế.t.”
Nói rồi anh quay sang tôi:
“Quầng thâm dưới mắt của của anh còn đậm hơn cả anh nữa.”
2
Đúng vậy, thân phận khác của tôi chính là Bạch Vô Thường của Phong Đô.
Tiểu Hắc là anh em kết nghĩa của tôi. Hai chúng tôi phụ trách việc câu hồn trong cùng một khu vực.
Những năm gần đây, tình trạng già hóa dân số nhân gian ngày càng nghiêm trọng, thanh niên trai tráng thì không quý trọng tính mạng, ngày ngày lao vào cuộc sống cuốn chiếu, làm việc kiệt sức. Người c.h.ế.t vì thế cũng ngày một nhiều.
Bởi vậy, tôi được phái xuống nhân gian làm sĩ, phối hợp phán quyết của Phán Quan. Cứ cứu được một người thì cứu một người, tiện giảm bớt khối lượng việc bộ phận Phong Đô.
khi làm khoa cứu, tôi mới nhận ra việc câu hồn trước đây nhẹ nhàng nhường nào.
3
Xử lý sơ qua bệnh nhân “ dạ dày” xong, tôi tiếp tục khám người bệnh tiếp , một ca nghi bị “cảm cúm”.
Bệnh nhân này còn trẻ hơn, mới hai mươi hai tuổi, bị cảm ba ngày rồi. Tối nay đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh, hơi buồn nôn nên mới khoa cứu kiểm tra.
Khám lâm sàng thấy ngoài thân nhiệt hơi cao và nhịp tim hơi nhanh thì mọi thứ đều bình thường.
Tôi vội làm thêm một điện tâm đồ, kết quả chỉ ghi nhận nhịp nhanh xoang.
Sau khi chỉ một loạt m.á.u, tôi vẫn quyết giữ bệnh nhân phòng bệnh dõi.
Thấy Tiểu Hắc vẫn còn lảng vảng, tôi truyền âm :
“Chẳng phải anh bảo còn một bệnh nhân thay băng thay t.h.u.ố.c ? không thấy đâu?”
Tiểu Hắc nhún vai:
“Ban nãy thấy anh bận quá nên người đi chỗ khác rồi, chắc vào nhà vệ sinh thôi.”
Tôi day nhẹ giữa hai lông mày, vừa xem hồ sơ bệnh án trên máy tính.
Tiểu Hắc ra hành lang:
“Chẳng phải còn một bệnh nhân nằm khoa cứu hai ngày rồi ? Anh không sang xem à?”
Tôi gật :
“Có chứ. Nhưng tôi xem trước có kết quả mới nào không .”
Tiểu Hắc khó hiểu :
“ mặt anh nặng nề thế? Cô ấy chẳng phải vẫn khá ổn ?”
Tôi khẽ thở dài:
“Cô ấy nhập viện vì uống t.h.u.ố.c trừ sâu.”
“Thì ?” Tiểu Hắc như đó là lao của mình, vỗ vai tôi cười nói. “Lần trước trực đêm anh chẳng cũng cứu được một người uống t.h.u.ố.c trừ sâu đấy thôi.”
“Người đó còn nặng hơn cô ấy nhiều vẫn không c.h.ế.t.”
“ tôi thì người này vài hôm nữa là xuất viện được rồi.”
Tôi lắc : “Bệnh nhân này… chắc chắn sẽ c.h.ế.t.”
4
“Bởi vì… cô ấy uống phải t.h.u.ố.c diệt cỏ Paraquat.”
Đương nhiên Tiểu Hắc không sự khác nhau giữa loại t.h.u.ố.c trừ sâu, t.h.u.ố.c diệt cỏ, nên tôi giải thích thêm một câu:
“Ngộ độc Paraquat thì không cứu được.”
Xem xong hồ sơ bệnh án, tôi không nói thêm gì nữa đi kiểm tra buồng bệnh.
Bệnh nhân là một bé gái mười lăm tuổi. Hiện tại ý thức vẫn tỉnh táo, vẫn có trò chuyện bình thường.
Vừa thấy tôi, cô bé phàn nàn:
“ sĩ, miệng cháu vẫn quá, nuốt nước bọt cũng .”
Tôi gật : “Lát nữa tôi sẽ kê ít t.h.u.ố.c xịt họng cháu. cháu đâu rồi?”
Cô bé bĩu môi: “Chắc đi vệ sinh rồi. Cả ngày cứ khóc mãi.”
“Cháu nói là cháu mình sai rồi, thế vẫn không chịu bỏ qua, cứ lải nhải mãi, phiền c.h.ế.t đi được.”
sĩ tiếp nhận lúc hẳn nói rõ tình trạng bệnh cô bé. Có lẽ người vẫn luôn giấu con gái mình.
Tôi cũng không vạch trần, chỉ giả vờ bâng quơ:
“Hôm nay cháu có đi tiểu không?”
Cô bé lắc : “Cháu không ý, hình như không nhiều lắm. Nhưng cháu cũng chẳng uống bao nhiêu nước, vì cổ họng .”
Tôi tiếp: “Ngoài ra còn thấy khó chịu chỗ nào nữa không?”
Cô bé kéo nhẹ cổ áo: “Không còn gì đâu… chỉ thấy hơi tức n.g.ự.c, có lúc cảm giác không thở nổi.”
Tôi im lặng, không phải trả lời thế nào.
Đúng lúc ấy, cô bé đỏ hoe mắt bước trở .
Không nỡ cô bé nghe thấy, tôi gọi em ra ngoài.