Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

Nhưng nào quấn lấy Trì Diệu.”

“Khi ấy bác còn nghĩ…”

“Một bé tốt như vậy.”

“Nếu trở thành dâu nhà bác biết bao.”

“Đáng tiếc…”

“Cuối cùng vẫn là không có duyên.”

tôi lau nước mắt.

“Nó khỏi bệnh xong thay đổi hẳn.”

“Không còn thích trà sữa nữa.”

chẳng còn giống hồi bé.”

“Suốt chỉ thích mua mấy món đồ đắt tiền.”

“Nhưng từ ba tháng trước, sau ngã đập đầu…”

“Tính cách của Đường Đường lại giống hồi nhỏ hơn.”

“Thật …”

“Cha chỉ mong mình khỏe mạnh bình an.”

“Bây giờ Trì Diệu lại làm bé bị thương ở đầu.”

“Lỡ sau này còn để lại di chứng biết làm ?”

Tôi ngồi c.h.ế.t .

Trong đầu lóe lên một suy nghĩ.

Có khi nào…

Tôi vốn chính là nguyên chủ?

Chỉ là sau sốt cao năm ấy…

Ký ức bị lẫn lộn.

Còn sau cú ngã ba tháng trước…

Một phần ký ức cũ dần quay trở lại.

Tôi không có hệ thống.

Thứ duy nhất tôi có…

Là ký ức về cuốn tiểu thuyết mình đọc.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Tôi lại lẽ ép nó xuống.

hay không…

Bây giờ không còn quan trọng nữa.

Hiện tại.

Tôi có ba yêu thương.

Có một mái nhà.

Có người luôn đứng về phía mình.

Thế là đủ .

Thấy không còn khả năng cứu vãn hôn ước.

Người nhà họ Trì đành đứng dậy về.

Trước khi đi.

Bác gái nắm lấy tay tôi.

Giọng nói vô cùng chân thành.

“Bác luôn coi như gái.”

“Nếu sau này có chuyện …”

“Cứ đến tìm bác.”

“Thay mặt thằng nhóc ngốc Trì Diệu…”

“Bác xin lỗi .”

Tôi mỉm .

“Bác à.”

“Chuyện tình không thể miễn cưỡng.”

“Vậy nên…”

“Bác không cần xin lỗi.”

Bác gái thở dài.

Cuối cùng không nói thêm nữa.

Mấy sau.

Ba gần như ở nhà để chăm sóc tôi.

Được yêu thương nhiều quá…

Tôi lại thấy không quen.

Thế là tôi kéo Phó Quân Kỳ ngoài.

Ngoài miệng nói.

“Đi khảo sát thị trường.”

“Tiện thể tiêu tiền.”

Nhưng tế…

Tôi chỉ muốn lén đi dạo chợ đêm.

Đang cầm một xiên thịt nướng lên.

Phó Quân Kỳ gọi tôi.

“Đại tiểu thư.”

Anh mỉm rất dịu dàng.

Nhưng nụ ấy…

Lại khiến tôi có linh chẳng có chuyện tốt.

Đến thứ mười bị bắt quả tang.

Tôi thật sự không chịu nổi nữa.

Tôi hùng hổ xông thẳng lên tầng hai.

Đạp cửa phòng Phó Quân Kỳ.

“Trả đồ ăn cho tôi!”

“Gà rán, hamburger, trà sữa với đống đồ ngủ cotton của tôi nữa!”

Cửa vừa mở.

Tôi lập tức khựng lại.

Hình như anh vừa tắm xong.

Trên người chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm ngang eo.

Giọt nước từ cằm chậm rãi lăn xuống yết hầu.

men theo cơ bụng săn chắc, mất hút dưới lớp khăn.

Mái tóc còn ướt rũ xuống trước trán.

Anh không đeo kính.

Nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt vì thế càng nổi bật hơn.

“…”

Tôi vô thức nhìn thêm mấy .

Phó Quân Kỳ khựng người.

Ngay sau đó, khóe môi anh cong lên.

“Đại tiểu thư.”

“Hồi nhỏ bị ngộ độc phẩm vì ăn quá nhiều đồ ăn nhanh.”

quên ?”

Vừa nói.

Anh vừa bước tiến về phía tôi.

nước còn vương trên người anh mang theo ấm nhàn nhạt.

Không hiểu

Tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi theo bản năng lùi lại.

Lưng chạm mạnh vào cánh cửa.

Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không xuất hiện.

Phó Quân Kỳ đã đưa tay sau đầu tôi từ lúc nào.

Lòng bàn tay anh đỡ lấy đầu tôi.

Giọng nói trầm thấp vang lên.

“Tôi nhớ mình nói .”

“Đêm khuya…”

“Không nên tùy tiện vào phòng đàn ông.”

Anh cúi mắt nhìn tôi.

Đáy mắt sâu thẳm.

Ẩn chứa thứ xúc mà tôi toàn không đọc được.

Tim tôi đập như trống.

Nhưng vẫn cố nhìn thẳng vào mắt anh.

“Vậy…”

“Quản gia Phó…”

tính là đàn ông ?”

Anh cúi người.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức tôi có thể nhận rõ thở của anh.

Tôi vô thức nín thở.

Đúng lúc ấy.

Anh ghé sát bên tai tôi.

Giọng nói rất nhẹ.

“Đại tiểu thư.”

…”

“Không ấy.”

“Đúng không?”

Đồng t.ử tôi co rụt lại.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Hai chân như bị đóng c.h.ặ.t xuống sàn.

Không thể nhúc nhích.

Trong đầu tôi điên cuồng lục lại toàn bộ nội dung cuốn tiểu thuyết.

Không hề có chi tiết nào nói nguyên chủ bị ngộ độc phẩm.

Càng không có nhân vật tên Phó Quân Kỳ.

Thậm chí…

Ngay đầu xuyên tới.

Người hầu còn nói với tôi.

Quản gia Phó và đại tiểu thư vốn không thân.

Anh chỉ làm tròn bổn phận.

Xử lý xong công việc là rời đi.

Không bao giờ can thiệp vào chuyện riêng của nguyên chủ.

Đã không thân.

Vậy tại

Anh lại nhận ?

Đầu óc tôi rối như tơ vò.

Đến khi hồn.

Phó Quân Kỳ đã lùi lại.

Giữ một khoảng cách vừa đủ.

Anh rút bàn tay về.

Mỉm như chưa nói .

“Đại tiểu thư.”

“Muộn .”

“Tôi sẽ bảo Jessica đưa về phòng.”

Anh khoác áo choàng tắm lên người.

nói.

“Chúc ngủ ngon.”

Đêm đó.

Tôi ngủ không hề yên.

Tôi mơ thấy ba đứng trên tầng cao nhất của công ty.

Cùng nhau nhảy xuống.

Tôi gào khóc lao tới.

Nhưng bị Phó Quân Kỳ ôm c.h.ặ.t từ phía sau.

Anh che kín mắt tôi.

Giọng nói nghẹn ngào.

“Đại tiểu thư…”

“Đừng nhìn.”

Khung cảnh lại thay đổi.

này…

Là Phó Quân Kỳ.

Anh đứng chắn trước mặt tôi.

Máu nhuộm đỏ người.

Cuối cùng…

Ngã xuống.

Tôi giật mình mở bừng mắt.

Toàn thân run lên dữ dội.

thở gấp gáp.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Nỗi sợ hãi như sóng biển cuốn lấy tôi.

Nước mắt cứ thế lăn xuống.

Quá chân .

Chân đến mức…

Tôi có giác mình thật sự đã trải qua tất những chuyện ấy.

Đúng lúc đó.

Trong đầu vang lên một tiếng.

Đinh.

【Xin chào ký chủ.】

【Tôi là hệ thống 0721.】

“…”

Tôi im vài giây.

không nhịn được hỏi.

【Không người xuyên sách đều có hệ thống ngay từ đầu ?】

【Truyện sắp hết anh xuất hiện à?】

Hệ thống hề hề.

【Xin lỗi nha.】

【Tôi ham rẻ, ăn cải muối điện t.ử hết hạn.】

【Nằm viện ba tháng.】

“…”

Tôi cạn lời.

Đây là hệ thống kiểu vậy?

Nó tiếp tục nói.

【Tóm lại.】

【Nhiệm vụ của ký chủ là chia rẽ nam nữ chính.】

【Đồng thời bảo vệ lòng tự trọng của nữ phụ độc ác.】

Nói đến đây.

khựng lại.

【Ơ?】

【Để tôi kiểm tra lại…】

ký chủ lại đi tác hợp nam nữ chính vậy?】

【Ủa…】

còn tác hợp đến mức nữ chính khóc sưng mắt thế này?】

Tôi: “…”

Hệ thống lại .

【Nhưng mà…】

【Không hổ là ký chủ do tôi chọn.】

【Quá trình sai sạch.】

【Kết quả lại đúng toàn.】

“…”

Tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ năng lực của cái hệ thống này.

Im rất lâu.

Tôi hỏi.

【Vậy…】

【Nếu thành nhiệm vụ.】

【Tôi sẽ được quay về thế giới ban đầu ?】

Tôi thấy hoảng.

Nếu thành nhiệm vụ…

Chẳng lẽ tôi lại quay về cuộc sống chỉ có một mình ?

Hệ thống im vài giây.

khó hiểu hỏi ngược lại.

【Nhưng ký chủ…】

【Đây vốn dĩ là thế giới của mà?】

Tôi sững người.

“…Hả?”

Hệ thống như vừa nhớ điều .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.