Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

7

Xin cô…”

“Đừng kệ tôi.”

Tôi c.h.ế.t lặng.

Phó Quân Kỳ là ai chứ?

Dù chỉ mang danh .

Anh tự thi đỗ trường đại học danh tiếng .

Sau khi tốt nghiệp.

Lại giúp ba lý tập đoàn.

Dưới điều hành của anh.

Công ty nhà họ Hứa phát triển nhanh ch.óng.

Anh chưa từng đầu trước bất kỳ ai.

Vậy mà lúc .

Anh lại quỳ trước mặt tôi.

Chỉ để xin tôi…

Đừng bỏ rơi anh.

Lồng n.g.ự.c tôi đau nhói.

Như bị ai bóp c.h.ặ.t.

Thì ra.

Trong lúc tôi còn đang bối rối không biết phải đối diện với tình cảm của thế nào.

Thì trước mặt…

Lại là bất an hơn cả.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống.

Ôm lấy anh.

“Tôi sẽ không bỏ anh.”

“Chỉ là…”

“Tôi muốn hỏi anh một chuyện.”

Tôi nhìn vào mắt anh.

“Anh…”

“Không phải nên quay Kinh Thành sao?”

Cơ thể Phó Quân Kỳ cứng đờ.

Đồng t.ử bỗng co lại.

Tôi mỉm cười.

“Tôi nhớ ra rồi.”

“Phó Quân Kỳ.”

“Anh không chịu trở .”

“Là vì luôn chờ tôi.”

“Đúng không?”

Tôi giơ .

Nhẹ nhàng xoa đầu anh.

Đó là động tác tôi thích làm khi còn bé.

.

Tôi luôn tự nhận là đại tiểu thư.

Còn anh là đàn em của tôi.

Mỗi lần muốn xoa đầu anh.

Tôi đều phải kiễng chân.

Sau .

Anh cười nói với tôi.

“Đại tiểu thư.”

“Không cần kiễng chân.”

“Tôi sẽ xuống.”

Nghĩ đây.

Tôi bật cười.

gọi.

“Tôi rồi.”

“Tiểu Kỳ.”

Phó Quân Kỳ nhìn tôi.

Ánh mắt ngỡ ngàng.

Biểu cảm luôn bình tĩnh của anh cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.

Ngay sau đó.

Một giọt nước mắt.

Lặng lẽ rơi xuống.

Đáp mu bàn tôi.

Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn .

Bỏng mức tôi run .

Phó Quân Kỳ nghẹn ngào cười.

“Đại tiểu thư…”

“Chào mừng em trở .”

Anh kể tôi nghe.

Ngay từ tôi rời khỏi thế giới , anh thức tỉnh toàn bộ ký ức.

Anh trở Kinh Thành nhận lại đình.

Một chống đỡ tập đoàn.

Rồi lại quay Hải Thị.

Vừa lý công việc.

Vừa ở bên cạnh tôi với thân phận .

Anh nói.

Anh sợ tôi bị tổn thương.

Anh muốn là đầu tiên trước mặt tôi khi tôi trở .

Dù…

Chính anh cũng không biết có thật tồn tại hay không.

anh chờ.

Chờ hết năm qua năm khác.

nhìn thấy tôi bao trọn cả cửa hàng đồng giá.

Anh từng nghi ngờ.

Có lẽ…

Đại tiểu thư của anh thật quay .

anh không dám chắc.

hôm nay.

Anh mới dám tin.

chờ đợi của

Cuối cùng cũng có kết quả.

Đêm đó.

Phó Quân Kỳ lại gõ cửa phòng tôi.

Tôi vừa mở cửa.

suýt không vững.

“…”

Anh…

Thật trang phục hầu gái.

Chiếc váy đen trắng dài mắt cá chân.

Tôn vóc dáng cao ráo, thon dài.

Trên đầu còn đeo đôi tai mèo mềm mại.

Bên hông buộc một chiếc chuông nhỏ.

Mỗi bước đi.

Đều phát ra tiếng leng keng .

Anh cong mắt cười.

“Đại tiểu thư.”

“Có hài lòng không?”

“…”

Ai chịu nổi cảnh chứ?

Một cấm d.ụ.c.

thường lạnh lùng, nghiêm túc.

Bây giờ lại ngoan ngoãn đồ hầu gái trước mặt tôi.

Đầu óc tôi chỉ còn đúng một chữ.

…Đẹp.

Tôi đưa kéo chiếc nơ trước cổ áo anh.

Phó Quân Kỳ thuận theo xuống.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

nói.

thêm chút nữa.”

Anh lại thấp hơn.

Tôi không do dự nữa.

Ngẩng đầu hôn môi anh.

Nụ hôn nhẹ.

đủ khiến hai đều khựng lại.

Hai đời.

Dù là lần đầu gặp ở cô nhi viện.

Hay lần đầu gặp lại sau khi xuyên sách.

Tôi…

luôn rung động trước anh.

Tôi cười.

Phó.”

“Tôi anh một cơ hội danh chính ngôn thuận ở bên cạnh tôi.”

Tai Phó Quân Kỳ đỏ bừng.

Cả gương mặt cũng nhuộm một màu hồng nhạt.

Giọng anh khàn đi.

“…Vâng.”

“Chủ nhân.”

Sau lễ tốt nghiệp.

Tôi và Phó Quân Kỳ chính thức công khai mối quan hệ.

Đúng lúc .

Trì Diệu cũng vừa từ nhà chạy tới.

Anh cách chúng tôi không xa.

Trên

Lại chính bộ đồ ngủ hoa mà tôi từng mua.

Khung cảnh vốn nên buồn.

Không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười trước.

Vị thiếu cao ngạo nào.

Khoác bộ đồ ngủ hoa sặc sỡ.

Cả bỗng mang theo chút… khí chất quê mùa khó tả.

Anh nhìn tôi.

Khóe môi cố gắng nở nụ cười.

còn khó coi hơn cả khóc.

“Đường Đường.”

“Xin lỗi.”

“Anh muộn.”

lần …”

“Em định sẽ hạnh phúc.”

Tôi biết.

Anh cũng nhớ lại tất cả.

Tôi lấy từ trong túi ra một viên kẹo.

Đó là loại kẹo anh thích hồi còn nhỏ.

Tôi đặt vào lòng bàn anh.

Mỉm cười.

“Cảm ơn nhé.”

“Trì Diệu.”

“Anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Trì Diệu siết c.h.ặ.t viên kẹo.

Hốc mắt đỏ hoe.

lâu sau.

Anh mới khàn giọng đáp.

“…Ừ.”

Rồi anh ngẩng đầu nhìn Phó Quân Kỳ.

“Nếu cậu dám để cô chịu bất cứ tủi thân nào.”

“Tôi sẽ không tha cậu.”

Phó Quân Kỳ đan c.h.ặ.t mười ngón với tôi.

Bình thản đáp.

“Trì thiếu.”

“Có lẽ anh quên rồi.”

“Điều khiến đại tiểu thư tổn thương nhiều …”

“Chính là anh.”

“…”

Trì Diệu nghẹn họng.

Một câu cũng không nói được.

Cuối cùng.

Anh bộ đồ ngủ hoa.

Lặng lẽ cưỡi chiếc xe điện của tôi.

đầu rời đi.

Phó Quân Kỳ nghiêng đầu nhìn tôi.

“Đại tiểu thư.”

“Chuyện năm xưa…”

“Em có thể kể anh nghe thêm một lần nữa không?”

Tôi bật cười.

“Em kể cả trăm lần rồi còn gì.”

Anh nghiêm túc đáp.

“Em kể.”

“Anh sẽ mời em trà sữa.”

“Được.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Năm .

Giữa nhiều đứa trẻ trong cô nhi viện.

Tôi chọn anh.

Bởi vì…

Anh là cậu bé đẹp .

Cũng là cậu bé cô đơn .

sau.

Quãng đời còn lại dài.

câu chuyện .

Tôi sẽ kể anh nghe.

Một trăm lần.

Một nghìn lần.

Hay…

Mười nghìn lần.

Tôi đều sẵn lòng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn