Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ý vẫn luôn lởn vởn cuối cùng cũng chứng thực.
【Tống Nguyệt bị nhốt căn cũ của Đoạn Phó, không một chút ánh sáng trời.
Cửa sổ bị bịt kín, cửa cũng vậy.
Cùng làm bạn, ngoài tiếng thở của chính mình còn có tiếng kim loại va chạm của xích ma sát.
Đoạn Phó mở cửa, cũng không gần Tống Nguyệt, đứng ở cửa hỏi : “Hôm ở làm gì?”
Tống Nguyệt nói: “Đang cách trốn ngoài.”
Đoạn Phó lắc , bóng tối truyền giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: “Sai , trả lời sai .”】
Tôi trở lại phòng ngủ chính, ngồi trên giường.
Sự thật thật nực cười và hoang đường.
Tôi nhìn chằm chằm vào sợi quấn quanh mình.
Trọng lượng của không đáng kể, giật một cái là đứt.
Đừng nói chức năng giam giữ người, e rằng tôi còn phải cẩn thận khi đi lại, nếu không sợi này sẽ vô tình đứt ở đâu lúc nào không hay.
làm nổi bật mắt cá , càng , trắng càng trắng.
Đây là sự giam cầm tệ hại và kém kỹ thuật nhất lịch sử.
Đoạn Phó dùng động nói cho tôi , ý hèn hạ và bẩn thỉu nhất của hắn.
Cũng dùng động nói cho tôi , đi hay ở là do tôi.
5
Trình Độ gõ gõ đồng hồ, có chút khó hiểu.
Bây 8 tối , theo lệ thường thì sếp mình vừa tan làm là buông tay chạy mất, có cản cũng không .
Trình Độ thầm thở dài, anh không muốn tăng ca.
Ai bảo sếp một năm quá thường, nào cũng đi làm đúng tan làm đúng , khiến Trình Độ quên mất trước đây sếp ngay cưới cũng vẫn đang làm việc.
Chỉ xin nghỉ vài tiếng để đi kết hôn, càng không cần nói tuần trăng mật.
Ai ngờ kết hôn hai tháng thì đột nhiên nói muốn nghỉ phép đi hưởng tuần trăng mật.
từ về sau cứ vội vã về .
Tuy hôm trạng thái của sếp rất tệ, ký sai rất nhiều chữ.
Nhưng tư cách là một thư ký xuất sắc, đây đều là vấn đề nhỏ.
Vấn đề lớn nhất hiện là Trình Độ hoang dã , một năm không tăng ca, anh cũng không muốn quay lại những tháng bị người ta sai khiến súc vật nữa.
Huống chi sếp ngồi đây hoàn toàn đang ngẩn người.
Sếp cũng không nói người không tan làm.
Nhưng sếp không tan làm, ai dám đi?
Người có thể đi, Trình Độ sao dám đi?
Trình Độ là một thư ký thông minh, anh nguyên nhân khiến sếp hôm thường vậy.
Anh bình tĩnh đặt một tài liệu mà sếp ký sai chữ trước sếp, nói: “Đoạn tổng, đây là tài liệu cuối cùng của hôm .”
Đoạn Phó bị cắt ngang dòng suy , cầm b.út lên cúi định ký.
Nhưng ký .
【Trầm Y。】
Bàn tay đang ký tên của Đoạn Phó dừng lại.
Trình Độ : Mình đúng là một tên nhóc lanh lợi, mau về dỗ vợ đi sếp ơi, đừng hạ bản thân nữa, đừng hạ cấp dưới đáng thương của anh nữa.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Trình Độ, Đoạn Phó cất b.út, vẻ kết thúc công việc.
Sau nhìn về phía Trình Độ.
Ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng của Đoạn Phó khiến Trình Độ hoảng hốt.
lòng anh chột dạ, cho dù mình có dùng chút mưu mẹo thì cũng là vì sếp, vì phu nhân, vì đồng nghiệp, vì công ty, vì xã hội, vì tất mọi người mà…
Không ngờ Đoạn Phó vừa mở miệng lại nói một chuyện : “Tôi không hỏi một người độc thân ba mươi sáu năm cậu có ích gì không…”
Trình Độ chưa kịp thở hơi, lại hít vào.
Anh không đổi sắc đẩy gọng kính: “Sếp cứ nói.”
“Tôi nên bày tỏ tình cảm của mình thế nào?”
Trình Độ nhất thời không nói sao, không phải là không nói , mà là anh cảm những phương pháp áp dụng cho đại chúng đều không phù hợp sếp mình.
Vì vậy, anh nói một ý khá phổ biến nhưng là lý từ xưa : “Tôi anh, nên đối xử thành phu nhân.”
“Không phải nói những động anh đối xử phu nhân thường không phải là thành, mà là dùng con người thật nhất của anh để đối người anh yêu.”
Đoạn Phó cúi nhìn hai chữ 【Trầm Y】 trên hợp đồng, khẽ cười: “Không ai có thể chịu đựng con người của tôi.”
“Sao lại thế?” Trình Độ nhíu mày, “Nếu ngay con người thật nhất của anh cũng không thể chấp nhận, thì cái gọi là yêu thích chỉ là hời hợt, nông cạn.”
Tuy hơi đường đột, nhưng Trình Độ vẫn liều lĩnh muốn làm người hóng chuyện tiên: “Là phu nhân không hiểu anh sao?”
Đoạn Phó nhìn Trình Độ vẻ nửa cười nửa không, vẫn trả lời anh: “ ấy là người hiểu tôi nhất trên thế giới này.”
Hắn nhìn cái tên trên tài liệu dưới tay, lẩm bẩm: “Có đôi khi tôi còn kỳ lạ, ấy dường có thể bao dung mọi của tôi, mãi mãi chỉ dùng đôi mắt nhìn tôi, mãi mãi không thay đổi.”
“Không nói gì, nhưng lại dùng đôi mắt nói tất .”
mắt Đoạn Phó thoáng hiện lên một chút hoang mang, ngẩng nhìn Trình Độ: “Tôi muốn giữ ấy lại bên mình, nhưng ấy muốn đi.”
Đoạn Phó là kẻ có nhiều tâm cơ nhất mà Trình Độ từng gặp, còn nhiều hơn mười tám khúc quanh co.