Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 5

xong.

Bà chẳng những không nhận lại tờ ngân phiếu một vạn .

Ngược lại đặt thêm trước mặt ta một tờ ngân phiếu một vạn nữa.

“Ngoan lắm.”

đừng vội lo.”

“Biết đâu… đêm đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Vệ Chương rồi thì sao?”

“Một vạn , cứ cầm mà bình tâm.”

từ chối nữa…

Thì đúng là bất kính với bạc rồi.

Huống hồ, lời bà mẫu cũng có lý.

Biết đâu…

Đêm chỉ một lần đã thành công.

Đến lúc , bốn mươi tám vạn lại cũng sẽ vào túi ta.

Ta tính toán, cũng chỉ mấy nữa là tới.

Nghĩ vậy, trong lòng vui như mở cờ, liền cất kỹ ngân phiếu.

nhưng…

Ông trời chẳng chiều lòng người.

Đêm hôm .

Bụng dưới ta quặn đau từng cơn.

Đến sớm.

9

Từ nhỏ thân thể ta đã yếu ớt, mỗi lần đều đau đến c.h.ế.t sống lại, lần cũng chẳng ngoại lệ.

Có lẽ vì ban nhắc lại cũ năm xưa, nên đêm ta lại mơ thấy hôm đó.

Di nương nằm trên giường bệnh, hơi thở thoi thóp, tính mạng như ngọn đèn trước gió.

Đích mẫu thì đang sai người nhuộm móng cho mình.

Bà lạnh nhạt :

“Bảo Anh, chẳng ta không muốn đại phu.”

“Một là, chỉ hơn một tháng nữa trưởng tỷ sẽ xuất giá. Vào lúc đại phu đến phủ thì thật chẳng may mắn. Cứ để di nương gắng mùa đông, đợi trưởng tỷ bình an xuất giá rồi hẵng chữa trị.”

“Hai là, đại phu kê đơn cũng tốn kém không ít. Trong nhà chuẩn bị của hồi môn, lo sính lễ, đến cả tiền ăn mặc của lão thái thái cũng dè sẻn.”

nhất quyết muốn đại phu, thì tự bỏ bạc . Ta tuyệt đối không ngăn cản.”

Ta chỉ là một thứ nữ bé nhỏ.

Tiền lệ mỗi tháng chẳng có hai đồng bạc vụn.

đâu bạc để đại phu?

Ta quỳ trước giường di nương, lắng nghe hơi thở của người một yếu dần.

mà…

Đến một giọt nước mắt ta cũng chẳng khóc nổi.

Khi ta chỉ nghĩ.

ta có bạc…

sẽ đổi lại được mạng sống của di nương hay không?

“Mẫu thân…”

Ta khe khẽ gọi.

Trong màn đêm, chẳng có ai đáp lời.

Chỉ có một bàn ấm áp đặt bụng dưới của ta.

Một giọng rất khẽ vang :

“Đừng sợ.”

Lần đã toàn dập tắt ảo tưởng “một lần là trúng” của ta và bà mẫu.

Quả nhiên…

như chỉ có trong những quyển thoại bản về tài t.ử giai nhân mà thôi.

Ta sai người âm thầm dò về nha bị xem là kẻ trộm ở Không Sắc Đường.

thật vì gánh tội thay mà bị c.h.ặ.t mất một bàn

Thì ít nhất ta cũng gửi thêm cho ít bạc mới yên lòng.

nhưng…

toàn không có chút tin tức nào.

Ta lại đến bà mẫu.

Bà chỉ loa lấp l.i.ế.m, rồi lập tức chuyển sang khác, bảo ta trẻ, đừng nóng vội.

Cứ để bà sắp xếp.

Sau vẫn cơ hội.

Đến lúc .

Ta mới hận mình chỉ là một nữ nhân thật thà lại mê tiền.

đủ lòng dạ độc ác…

Thì chỉ cần bản thân bình an là được, sống c.h.ế.t của người khác liên quan gì đến ta?

vô d.ụ.c vô cầu…

Thì đâu vì “vỏn vẹn” năm mươi vạn bạc mà thuyền giặc của bà mẫu.

Giờ thì…

Bạc cũng kiếm được đôi chút.

Lương tâm…

Lại bất an vô cùng.

Ta trằn trọc mãi trên giường.

bọn hạ nhân và bà mẫu đều chẳng chịu .

Chi bằng tự mình .

Dẫu sao ta cũng là Nhị phu nhân của phủ họ Tạ.

là…

Ta chọn một trời trong nắng đẹp.

Một ban mà Tạ Vệ Chương tuyệt đối không thể có mặt trong phủ.

cớ thay bà mẫu mang điểm tâm sang cho đại bá.

Xách theo hộp thức ăn, đến Không Sắc Đường.

Nha trong viện vừa thấy ta đã niềm nở đón.

nhận hộp thức ăn.

“Nhị phu nhân, cuối cùng người cũng đến rồi.”

Ta khách sáo vài câu.

Nào là bà mẫu nhớ đến đại bá.

Nào là ta chỉ tiện đường chạy một chuyến.

Rồi khéo léo vòng vo xem có Không Sắc Đường từng bắt được một tên trộm hay không.

chỉ cười.

“Đó đều là của đại nhân. Đám hạ nhân như chúng nô tỳ nào dám biết.”

Ta lại :

“Các ngươi người như vậy, chắc hẳn bận hơn thường. Không cần ở đây hầu hạ ta đâu.”

vẫn mỉm cười.

“Nhị phu nhân nghĩ nhiều rồi.”

Nhiệt tình.

Lễ độ.

gì cũng không biết.

Cho đến khi dẫn ta về phía hoa sảnh.

giả vờ như vô tình liếc về một căn phòng, dặn dặn lại:

“Nhị phu nhân tuyệt đối đừng đến gần nơi đó. Đại nhân đã nhiều lần căn dặn rồi.”

Ta lập tức hiểu.

Chính là nơi .

Không Sắc Đường không có nữ chủ nhân.

Đương nhiên cũng chẳng có ai thích hợp đứng tiếp đãi ta.

Nha ngồi trò với ta một lát.

Rồi bị người khác gọi .

Ta nhân cơ hội, thẳng đến căn phòng mà vừa dặn tuyệt đối không được đến gần.

Đẩy cửa vào.

Bên trong tối đen như mực.

Không hề có một tia sáng.

Cũng không có mùi m.á.u tanh như ta tưởng tượng.

Ngược lại…

Là một mùi hương ngọt ngào vô cùng quen thuộc.

Ta dò dẫm tiến thêm vài .

“Cạch.”

Bên ngoài…

Có người khóa cửa.

Lần ta thật hoảng hốt.

Vội vàng đập cửa gọi người mở .

Nhưng…

Đã quá muộn.

Một tiếng cười khẽ vang .

Ngay sau đó.

Những ngọn nến trong phòng lần lượt bừng sáng.

Chỉ trong chớp mắt.

Cả gian phòng sáng rực.

Ta theo phản xạ nhắm mắt lại.

Đến khi mở mắt lần nữa.

Nơi cuối tầm nhìn.

Là một nam nhân.

Một người…

Đáng lẽ giờ đang ở triều.

Hắn mặc võ phục.

Áo bào cổ tròn, đai da bản rộng, cổ bó c.h.ặ.t bằng hộ oản, vòng kim cô siết gọn ống , vạt áo xẻ cao, vài đã đứng trước mặt ta.

Đầu ngón nâng nhẹ cằm ta.

Khẽ thở dài.

“Quả nhiên là .”

“Đệ muội.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.