Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 6

Ông ta Chu Dã, muốn lại thôi.

“Ngài…”

Chu Dã bắt chéo chân, lười biếng liếc ông ta một cái:

“Có vấn đề ?”

Người quản lý rùng mình:

“Không… không có vấn đề.”

Chu Dã lười nhác phất tay.

“Vậy ra ngoài trước đi.”

Người quản lý lập tức gật đầu liên tục, khom lưng lui ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa .

13

Phải rằng, đúng là người được đào tạo bài bản, phục vụ thật rất chu đáo.

Người đút trái cây cho tôi.

Người hát cho tôi nghe.

Người lại bóp chân cho tôi…

tôi sờ cơ bụng của người này.

Lát sau lại đưa tay sờ cơ bụng của người kia.

Đây đúng là cuộc sống của hoàng đế mà.

Đúng tôi tận hưởng đến vui quên trời đất, chuông điện thoại ngờ vang lên trong .

Tên của Thẩm Độ liên tục nhấp nháy trên màn hình.

Tôi lập tức giơ tay ra hiệu cho tất cả mọi người trong im lặng.

Sau mới bắt máy, dè dặt lên :

“Alo… anh Thẩm?”

“Em đâu?”

Giọng Thẩm Độ trong điện thoại bình thản như thường, chẳng nghe ra cảm xúc .

Nhưng tim tôi lại thót lên một cái.

“Em… em .”

Đầu dây bên kia, Thẩm Độ khẽ cười.

Anh gọi tên tôi.

Hòa.”

Tim tôi cũng run theo.

tự dưng lại có linh cảm chẳng lành thế này?

Ngay sau , Thẩm Độ lại lên .

Giọng anh rất khẽ, nhưng lại xen lẫn một cảm giác nguy hiểm.

“Em tốt nhất… thật .”

Chu Dã ngồi bên cạnh chống cằm, hứng thú lắng nghe.

Còn tôi thấp thỏm vô cùng.

Nhưng nghĩ đến việc chính Thẩm Độ hôm nay sẽ không , tôi c.ắ.n răng đáp:

“Anh yên tâm đi, anh Thẩm, em thật .”

Thẩm Độ là một người cuồng công việc.

Anh không chắc chắn sẽ không .

Thế nhưng đáp lại tôi là những tút tút báo ngắt cuộc gọi.

14

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác an, lập tức cầm túi định ngay.

Thế nhưng vừa mới đứng dậy.

Cổ tay tôi bỗng bị ai nắm lấy.

Không dùng nhiều sức.

như muốn giữ tôi lại.

Tôi quay đầu lại.

Liền bắt gặp đôi ươn ướt như cún con của Chu Dã.

Chu Dã thật ra có ngoài vừa ngông nghênh vừa cần, mang theo khí chất sắc sảo của một người từ nhỏ được nuông chiều.

Tuổi của cậu cũng ngang tôi.

là không hiểu vì lại lựa chọn làm công việc này.

Tôi cố dời , không đầy mong chờ nữa.

“Tôi… tôi phải rồi.”

Chu Dã ngẩng đầu, đôi hoa đào mang theo vài phần ngoan ngoãn.

“Cô , cô bỏ ra nhiều tiền để gọi tôi như vậy, giờ muốn đi rồi ?”

“Tôi còn chưa kịp làm cho cô, trong lòng sẽ thấy áy náy lắm.”

Tôi ngẩn người cậu , lắp bắp từ chối:

“Không… không cần đâu. Tôi thật phải …”

Lời còn chưa dứt.

Chu Dã nhẹ nhàng nâng lấy tay tôi, cẩn thận :

“Cô , thời gian còn sớm… cô thật không định thương tôi một chút ?”

15

Tim tôi đập thình thịch.

C.h.ế.t thật.

Không biết hội sở này đào tạo nhân viên kiểu nữa?

dáng này của cậu

Ai mà nỡ rời đi chứ?

Có lẽ nhận ra tôi d.a.o động, Chu Dã càng chủ động hơn.

Cậu kéo tôi ngồi xuống, không để lộ dấu vết mà ra hiệu cho những chàng trai khác rời khỏi .

Khóe môi Chu Dã cong lên.

Gương đẹp đến mức có phần yêu nghiệt càng càng tiến sát phía tôi.

Giọng cậu đầy mê hoặc:

“Cô , tôi sẽ khiến cô hài lòng.”

Chẳng lẽ cậu định làm thật?

Nhưng tôi đến đây cho vui thôi mà.

Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.

Ngay sau

Hình bóng Thẩm Độ ngờ hiện lên trong tâm trí.

Không hiểu vì .

Đứng trước một chàng trai trẻ đẹp như vậy, trong lòng tôi lại nảy sinh chút kháng cự.

Rõ ràng người trước tôi là Chu Dã.

Thế nhưng trong đầu tôi lại toàn là Thẩm Độ.

Sợi dây luôn ẩn sâu nơi trái tim khẽ đứt phựt.

Một đáp án dần hiện rõ.

Tôi không phải thiếu đàn ông.

Mà là…

Tôi thích Thẩm Độ rồi.

Nhận ra điều , đầu óc tôi bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.

Tôi vừa định đưa tay đẩy Chu Dã ra, giữ khoảng cách cậu.

Rầm…

Cánh cửa bị người ta đá văng.

Một giọng nam quen thuộc, nghiến răng ken két vang lên trong :

Hòa.”

Tôi run lẩy bẩy quay đầu lại.

Liền đối diện đôi đen lạnh buốt như phủ đầy băng giá của Thẩm Độ.

16

Tôi hoảng hốt bật dậy, vội vàng kéo giãn khoảng cách Chu Dã.

Hai tay xoắn c.h.ặ.t vạt áo.

“Anh… anh Thẩm…”

Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Thẩm Độ này là dáng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Giọng anh bình tĩnh như cũ.

Nhưng dường như cố đè nén cơn giận.

“Qua đây.”

Trong yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi vội vàng bước đến bên cạnh Thẩm Độ, ngoan ngoãn như một chú chim cút.

này, Chu Dã lại hoàn toàn khác dáng ban nãy.

Cậu chậm rãi đứng dậy, đối Thẩm Độ.

Giọng điệu lười nhác, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhạt, trông chẳng khác nào một cậu ấm ăn chơi.

“Hóa ra là Tổng giám đốc Thẩm.”

Ánh Thẩm Độ lạnh lùng rơi xuống người cậu.

Ngón tay anh khẽ động.

Ngay lập tức, rất nhiều vệ sĩ từ ngoài cửa bước vào.

“Đập.”

Anh lạnh nhạt thốt ra hai chữ.

Rồi xoay người, tiện tay cởi áo vest trên người, khom lưng buộc quanh eo tôi.

Hôm nay đến hội sở, tôi mặc một chiếc váy ngắn.

Đầu ngón tay mát lạnh của anh vô tình chạm vào eo tôi.

Tôi đứng im, không dám động đậy.

Trong liên tục vang lên đồ đạc bị đập phá.

Sắc Chu Dã có phần khó coi.

“Cho dù ngài là Tổng giám đốc Thẩm cũng không thể ngang ngược như vậy chứ? Vợ ngài trả tiền, hội sở chúng tôi tận tình tiếp đãi, là chuyện hết sức bình thường.”

Thẩm Độ lười biếng cậu.

“Tiếp đãi kiểu mà cần cả ông chủ hội sở đích thân ra ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.