Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
cỗ kiệu hoa lần lượt được khiêng vào phủ.
Trần Tố trước, theo sau.
Một người , một người hoe mắt.
Ta đứng giữa người.
Trong tay nắm dải lụa .
Cả ba cùng cúi người bái lạy.
Thẩm Miên Ý c.ắ.n hạt dưa cười hớn hở cảm thán:
“Lần này nhà muội đúng náo nhiệt thật rồi.”
22
Đêm ấy, ta viện Trần Tố trước.
Dù sao hắn vị phu quân tiên được ta cưới hỏi đàng hoàng.
Xét theo thứ tự lớn nhỏ hay trước sau gì nữa, nên ưu tiên hắn trước.
Trần Tố đã chờ trên từ sớm.
Thấy ta , vành tai mức sắp nhỏ m.á.u.
Cả người e thẹn rúc trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt ướt át.
Nửa muốn từ chối, nửa mời gọi, mặc cho ta muốn làm gì làm.
Dáng vẻ ấy khiến lòng ta xao động.
Thế ta vội rời .
người dịu dàng quấn quýt suốt gần nửa đêm.
Mãi khi ngoài sổ chân trời đã lờ mờ ánh trắng bình minh, ta mới miễn cưỡng thoát khỏi vòng tay chàng.
Khoác thêm một chiếc áo ngoài, mép nghỉ lấy hơi.
Nghỉ được một lúc.
Trong ta bỗng hiện một gương khác.
Dù sao tối đêm động phòng hoa chúc.
Tuy thương tích vẫn lành hẳn.
Nhưng nếu cả đêm ta hề ghé … quả thật quá lạnh nhạt với chàng.
Vì thế, ta nhẹ nhàng .
Khép lại vạt áo.
Lặng lẽ băng sân, về viện .
một cánh , mơ hồ nghe thấy trong tiếng hít thở nặng nề.
Giống khóc rất lâu.
Tim ta khẽ thắt lại.
Ta đẩy bước vào.
Quả nhiên… đang trên , đôi mắt sưng quả đào, khóe mắt ửng hồng nhàn nhạt.
Rõ ràng đã khóc rất lâu.
Thấy ta bước vào, chàng sững người.
Hoảng hốt giơ tay dùng tay áo lau , quay sang chỗ khác, khàn giọng hỏi:
“Sao nàng lại ?”
Ta đứng ở một lát, giọng nói dịu vài phần.
“Thương thế chàng vẫn lành hẳn.”
“Ta phải xem chàng.”
Chàng lập tức quay lại, vội vàng nói:
“Khỏi rồi, khỏi rồi.”
“Khỏi hẳn rồi.”
“Nàng tin xem .”
Lời còn dứt, chàng đã nhanh ch.óng cởi áo.
Vết thương chỉ kết một lớp vảy mỏng.
Rõ ràng vẫn khỏi hẳn.
Nhưng nhìn … ánh mắt ta lập tức khựng lại.
cạnh vết thương, lại có thêm một hình xăm con nhỏ, đuôi cong cong, vảy tinh xảo, trông sống động thật.
Nó khéo nằm ngay trên trái tim chàng.
“Đây … đây A Ngư.”
Chàng bước tới, mắm lấy ngón tay ta, chậm rãi đặt hình con ấy.
Lòng bàn tay áp mu bàn tay ta, từng chút từng chút dẫn dưới, lướt xương quai xanh, ngang l.ồ.ng n.g.ự.c, cuối cùng dừng ở vùng eo bụng.
Dẫn theo ngón tay ta chậm rãi vẽ từng vòng tròn nơi đó.
Hơi thở rõ ràng nặng hơn vài phần.
Thế nhưng chàng vẫn ngẩng nhìn ta, đôi mắt long lanh ánh nước.
Sự yếu đuối cùng vẻ quyến rũ bộc lộ chút che giấu khiến cổ họng ta khô khốc.
Ta nuốt khan, rồi trở tay nắm lấy cổ tay chàng, nhẹ nhàng ấn chàng .
“Chàng ngại… để ta tự làm chứ?”
Chàng khựng lại, khóe môi cong , ngoan ngoãn buông tay, ngả người gối.
Nhắm mắt, nghiêng sang một .
“…Ừ.”
– Hoàn văn –