Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 20

“Ngươi nói bệ hạ gặp thích khách giả.”

Thái tử nheo .

“Ngươi thông minh hơn một chút .”

“Trong cung loạn, Huyền Giáp sẽ ưu tiên bảo Cần Chính điện.”

“Chiêu trúng , chính lúc dễ ra tay .”

Hắn giơ tay.

Hắc nhân lập tức vây lên.

“Vốn dĩ định giữ mạng ngươi.”

“Nhưng ngươi cứ định quê bò trở về.”

định lôi di vật của Lâm Chiếu Vi ra.”

“Hai mẹ con các ngươi đều vướng víu.”

Nghe thấy tên thân, đầu ngón tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.

Trong , Tạ Tam Lang khẽ ho một tiếng.

Hắn chống thành ngồi dậy, vậy mà vẫn .

“Ngươi thật không có lễ phép.”

“Đứng trước mặt con gái người ta mà mắng thân nàng.”

“Chẳng trách trên bàn cơm không ai muốn gắp thức ăn ngươi.”

Sắc mặt Thái tử thay đổi.

“Ngươi vẫn có thể tỉnh?”

Tạ Tam Lang giơ bàn tay thương, lòng bàn tay quấn vải trắng.

“Không có cách nào.”

“Mạng ta cứng.”

“Hơn nữa ta nợ Âm một hôn lễ.”

“Diêm cũng phải đợi ta bày tiệc xong mới xếp hàng.”

Mũi ta chua xót.

Thái tử lạnh.

“Ngươi chống bao lâu?”

Hắn nhìn lọ thuốc kia.

“Giải dược trong tay .”

“Giao hộp gỗ và quyển sổ , sẽ thưởng ngươi một viên.”

Tạ Tam Lang nghiêm túc nghĩ một lúc.

“Chữ thưởng không hay.”

“Nghe như ngươi hào phóng lắm.”

“Hay ngươi đổi thành cầu ta nhận?”

Sát ý trong Thái tử bùng lên.

“Bắn tên.”

Dây cung của hắc nhân vang, trên tường cung bỗng đồng loạt sáng đuốc.

Huyền Giáp hai bên mái nhà nhảy xuống.

Thống lĩnh cấm quân quát: “Bắt nghịch tặc!”

Thái tử đột ngột quay đầu.

lúc này hắn mới hiểu, trước cửa cung không phải chỉ một cỗ của chúng ta.

Tạ Tam Lang khẽ thở ra.

“May quá.”

ta suýt không bịa tiếp nổi.”

Ta đỡ hắn.

Hắn dựa bên vai ta, giọng yếu ớt.

Âm, ta lợi hại không?”

Ta nghẹn ngào nói: “Lợi hại.”

“Đặc biệt lợi hại.”

Thái tử lùi hai bước, bỗng giật lấy trường cung trong tay hắc nhân bên cạnh.

Hắn không bắn Tạ Tam Lang.

Mũi tên của hắn nhắm vào ta.

“Thẩm Âm.”

“Nếu đồ của Lâm Chiếu Vi trên người ngươi.”

“Vậy ngươi hãy giống bà ta, đi chết đi.”

Khoảnh khắc tên rời dây cung, có người lao bên cạnh.

Bùi Nghiễn Chu chắn trước mặt ta.

Mũi tên xuyên qua vai hắn.

Hắn rên một tiếng quỳ xuống, máu bắn lên gạch xanh trước cửa cung.

Thái tử quay người muốn chạy.

Tạ Tam Lang bỗng ném cây cán bột trong ra.

Cây gỗ xoay tròn bay đi, đánh trúng khoeo chân Thái tử.

Thái tử ngã mạnh xuống đất.

Lọ thuốc lăn đi, vỡ làm đôi.

Bên trong không phải thuốc.

một nhúm tro đen.

Thái tử nằm sấp trên đất, bỗng điên dại.

“Giải dược đã hủy lâu.”

“Chiêu không sống qua đêm nay.”

“Các ngươi thắng thì sao?”

“Thẩm Âm, ngươi vẫn không giữ hắn.”

20

Ta nhào nhặt mảnh lọ vỡ.

Tro đen dính đầy tay, lạnh như nước chết.

Tạ Tam Lang dựa bên cửa , sắc mặt trắng hơn .

Thái tử cấm quân ấn giữ nhưng vẫn lớn.

“Năm ấy Lâm Chiếu Vi không chịu giao ám sách, chết biên cảnh phía bắc.”

“Con gái bà ta cũng vậy.”

“Muốn công đạo?”

“Muốn Chiêu sống?”

“Nằm mơ.”

Ta đột ngột đứng dậy.

“Ngươi câm miệng.”

nói ra, ngay cả ta cũng sững sờ.

Trước kia ta loại người như hắn.

thân phận, ánh của họ, một câu hờ hững của họ có thể quyết định ta đi hay .

Nhưng Thái tử bây giờ quỳ trên đất, ấn trong bùn.

Hắn cũng chỉ một kẻ ác thua.

Ta đi trước mặt hắn, ngồi xổm xuống.

“Ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết giải dược sao?”

Ý của Thái tử cứng .

Ta mở hộp gỗ, lấy lá của thân ra.

dòng cuối của , ngoài những lời viết ta có một hàng chữ cực nhỏ.

khi ngồi trong trông Tạ Tam Lang, ta sờ đi sờ , mới phát hiện mặt sau giấy giấu tên thuốc.

Năm ấy Lâm Chiếu Vi điều tra vụ biên quân, từng ghi vật tư Đông cung sử dụng.

Cây kim trong hộp gỗ không phải bố trí tạm thời.

Bà từng gặp loại ấy.

Mười chín năm trước, thân đã để sống ta.

Ta đưa thống lĩnh cấm quân.

“Dựa theo tên thuốc trên đó, Thái viện tìm.”

“Nếu trong cung không có thì kho cũ của bộ hạ Chiêu phủ.”

thân ta đã viết, định sẽ có cách.”

Ánh Thái tử đột biến.

“Không thể nào.”

Tạ Tam Lang yếu ớt .

“Ngươi xem.”

“Kẻ xấu chính ít hiểu biết.”

“Luôn tưởng mình có thể chặn hết .”

“Nhưng nơi người tốt từng đi qua sẽ để thứ gì đó.”

Thái tử chặn mặt xanh mét.

Bệ hạ nhanh chóng cửa cung.

Người không thương nặng, chỉ có một vết rách trên tay áo.

Hóa ra khi thích khách vào điện, người đã nhận mật báo của Huyền Giáp , cố ý dùng mình làm mồi để dẫn dư đảng Đông cung xuất hiện.

Nhìn thấy Tạ Tam Lang phát , lửa giận trong bệ hạ gần như không ép nổi.

“Đưa Thái tử vào điện.”

“Tất cả người liên quan cùng áp .”

Cần Chính điện sáng rực đèn.

Thái cầm tên thuốc trong của thân, thức đêm tìm phương thuốc cũ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.