Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngụy Nhiễm trốn tránh trong thôn đến ngày thứ ba thì đại g.i.ế.c duy nhất trong nhà, nấu cháo rồi bắt ta mang đến cho nàng ta.
Ta như c.h.ế.t lặng quỳ gối x.á.c cha mẹ.
Đại sốt ruột đẩy ta: “Tai điếc rồi à? bên trong là công chúa đấy! cần lòng quý nhân thì chúng ta chẳng cần lo cho nửa đời sau nữa.”
Ta chẳng biết công chúa hay quý nhân là .
Ta biết ba ngày , cha mẹ ta đang bán ăn thì bắt gặp Ngụy Nhiễm đang trốn chạy khắp ngõ chợ. Để trốn tránh thích , nàng ta vội khoác tay mẹ ta rồi thân mật gọi bà là mẹ.
Cha mẹ ta chẳng hiểu cả, chẳng qua trông thấy Ngụy Nhiễm cũng xấp xỉ tuổi ta nên cứ ngỡ rằng nàng ta bị đám lưu manh quấy phá, là bọn họ che giấu cho nàng ta, vỗ về bảo nàng ta đừng sợ.
Nào ngờ bọn họ đang trên đường về nhà thì bị đám thích phát hiện. Ngụy Nhiễm nói với cha mẹ ta rằng đám đó là bọn du côn bình thường, cha mẹ ta đành tiến nói rõ phải trái, là bị kiếm cổ họng.
Ngụy Nhiễm cũng nhân ấy lẻn thôn Hoa Lau.
đại thúc ở gần nhà ta – chứng kiến mọi việc từ đầu đến cuối – đã đưa th.i th.ể cha mẹ ta về. Ta chợt nhớ đến đêm hôm , khi ấy mẹ vẫn vuốt tóc ta và nói: “A Cảnh nhà ta lớn thật rồi, chẳng mấy chốc là thành đại cô nương xinh đẹp nhỉ. Đợi mai mẹ bán xong thì mua trâm hoa cho nhé.”
Cha ta đứng bên cạnh bật cười: “A Cảnh nhà ta đeo cái cũng đẹp.”
khi ra khỏi nhà, bọn họ vẫn vui vẻ đến , nhưng sao bây giờ … chẳng nhúc nhích nữa?
chiếc trâm hoa hơi ló ra nơi góc n.g.ự.c mẹ ta, rốt cuộc ta cũng nhịn nữa bật khóc thành tiếng.
Suốt ba ngày ta trông coi th.i th.ể cha mẹ, Ngụy Nhiễm chẳng thèm đến hai họ lần.
Nàng ta tuyên bố mình là công chúa Đại Chu, từ nhỏ đã yếu ớt nên nuôi trong chùa, hôm nay Tân Đế ngôi, muốn đưa nàng hồi cung, nào ngờ gặp phải thích , là nàng ta lạc mất hộ vệ.
Nàng ta chiếm phòng cha mẹ ta, hất hàm phân phó: “ cần các bảo vệ công chúa thì sau ta sẽ ban thưởng cho các thật hậu hĩnh.”
Ta thật sự hiểu, cha mẹ ta ch.ết vì bảo vệ nàng ta, vậy bọn họ chẳng xứng để nàng ta đến lần hay sao?
Dưới sự thúc giục đại , ta bưng bát cháo phòng.
Ngụy Nhiễm tựa ghế, nàng ta liếc bát cháo với vẻ mặt ghét bỏ.
“Sao gầy như vậy hả?”
Ta bình thản chằm chằm bát cháo: “Cha mẹ ta nuôi ba tháng rồi, sáng nào họ cũng đến vườn rau bắt côn trùng cho nó ăn. Cha mẹ ta nói, chờ nó lớn, biết đẻ trứng thì sẽ nấu canh trứng cho ta…”
Ngụy Nhiễm lập tức tát mặt ta, nàng ta giận dữ mắng mỏ: “Đừng nhắc đến mấy thứ đó mặt công chúa, chẳng liên quan đến ta cả!”
Mặt ta vừa nóng vừa rát, nhưng dường như ta chẳng thể cảm nhận cả, ta thẫn thờ ngước kia: “Cha mẹ ta ch.ế.t vì đấy…”
Ngụy Nhiễm sửng sốt, nàng ta cau mày tỏ vẻ khó hiểu, lát sau mới vỡ lẽ như nhớ ra cái đó.
Nàng ta ung dung sửa sang quần áo rồi nhếch môi cười: “Đúng là nhờ có bọn họ thì công chúa mới trốn . Nhưng bọn họ c.h.ế.t cũng đâu có thua thiệt , công chúa đã gọi bọn họ là cha mẹ vài lần cơ đấy, đám dân đen như họ há có thể gánh nổi ư?”
Nàng ta tiếp tục chỉnh b.úi tóc với vẻ mặt thản nhiên: “Dù có thích , bọn họ cũng sẽ bị ban c.h.ế.t thôi.”
Ta ngẩng phắt , run rẩy thôi.
Cô gái mặt xinh đẹp là , nhưng trong mắt ta, vẻ mặt nàng ta khó ưa hơn cả mấy yêu nữ phản diện trong những câu chuyện mẹ kể cho ta nghe, gương mặt khiến ta muốn nhào tới cắt nát thôi.
Ta đau đớn run rẩy siết c.h.ặ.t d.a.o giấu trong ống tay áo.
trong đầu ta có suy nghĩ, g.i.ế.c ch.ế.t nàng ta…
Nhưng đúng đại nương cuống quýt xông tới, bà ta căng thẳng đến mức ôm chầm chân công chúa.
“Công chúa điện hạ, xong rồi! Vừa rồi thần thấy có mấy nam t.ử mặc y phục đen đang lục soát từng nhà đấy ạ!”
Ngụy Nhiễm đứng bật dậy, sắc mặt thay đổi trong thoáng chốc.
Đợi đến khi ổn định trạng thái, nàng ta vội hỏi: “Nhà các có nơi nào ẩn nấp ? trong cung sắp đến đón ta rồi!”
Đại nương tức giận trả lời: “Điện hạ cũng thấy rồi . Nhà chúng thần nghèo lắm, trừ hai gian phòng thì có chuồng ngoài kia là trốn thôi.”
Ngụy Nhiễm kiêu ngạo thành thói, làm sao chịu ở chuồng chứ.
Ngoài cửa loáng thoáng có tiếng ồn ào, bầu khí cũng dần căng thẳng hơn.
Đột nhiên đại bước : “Thần có cách . Chúng ta tìm cô gái có ngoại hình giống với công chúa, cải trang rồi đ.á.n.h lạc hướng đám thích . Nhân ấy, Điện hạ hãy chạy đi.”
“Cách hay!” Ngụy Nhiễm vui mừng, “Mau tìm thân giúp ta. Chuyện thành thì công chúa sẽ ban thưởng trăm lượng cho !”
Nghe phần thưởng hấp dẫn đến , đại trợn to mắt .