Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Những ngày sống ở nhà họ Bùi dường như cũng khác mấy so những ngày ở bên mẫu .

huynh hay lải nhải đổi đáng yêu.

Mẫu luôn thích quản ta cũng đổi Bùi Cẩn, người cũng luôn thích quản ta.

Mọi người đều đối xử ta .

Thế nhưng ta có chút nhà.

Bởi từ ngày hồi môn, mẫu , huynh và mọi người đều trở về .

Muốn gặp họ ngồi xe ngựa thật lâu, rồi lại đi thuyền thêm quãng đường xa.

Nghĩ đến đó, khóe mắt ta bất giác đỏ hoe.

Ta nằm úp trên bàn, vừa sụt sịt vừa viết thật nhiều thư cho họ.

[Mẫu , A Phúc ở kinh . Mẫu của phu quân thường xuyên nấu đồ ngon cho con ăn, ngày nào con cũng được ăn no, mặc ấm, chỉ có chút người.]

[ huynh, ở kinh muội quen được người bạn giống huynh. Tiểu t.ử cũng nhiều lời như huynh, nhưng hào phóng hơn huynh, không thích tuyệt giao muội, còn tặng muội con mèo nữa. Nhưng muội huynh.]

[A gia, phu quân đối xử con , không hề bắt nạt con. Phu quân đến sinh thần của người sẽ đưa con về thăm nhà. Người có thể đón sinh thần sớm hơn chút không? Con người lắm.]

Ta lải nhải viết thư cho từng người trong nhà.

Viết xong liền giao hết cho Bùi Cẩn, nhờ hắn gửi về .

cả xấp thư dày cộp, Bùi Cẩn đau lòng xoa đầu ta.

nhà rồi sao?”

Ta mím môi, nước mắt lưng tròng gật đầu.

Hắn lại :

năm nay chúng ta về ăn Tết nhé?”

Sinh thần của A gia vào đầu xuân.

Như ta sẽ được về nhà gặp mọi người sớm hơn sao?

Ta ngẩn người.

dáng vẻ ngây ngốc vì vui mừng của ta, Bùi Cẩn khẽ nhướng mày, cố ý trêu:

“Không muốn về à? thôi .”

Vừa nghe hắn thế, ta cuống đến muốn khóc.

“Không ! Không ta không muốn về!”

Bùi Cẩn khẽ cúi người, dịu dàng lau nước mắt cho ta.

“Đều tại nhà ta cách nhà nàng quá xa.”

A Phúc của chúng ta buồn rồi.”

Ta lắc đầu, kiễng chân lấy cổ hắn, vùi cả người vào lòng hắn.

“Không sao, ta không trách chàng.”

Nghe , Bùi Cẩn bật cười khe khẽ.

“Ta A Phúc của chúng ta cô nương rộng lượng mà.”

Ngày ta mong ngóng cuối cùng cũng đến.

Tối trước hôm lên đường, nghe chúng ta sắp về .

Nó lưu luyến đến đỏ cả mắt.

Sáng sớm hôm cõng theo chiếc bọc nhỏ, đứng chờ trước cửa viện của ta.

Vừa ta bước ra, nó liền c.h.ặ.t lấy chân ta không chịu buông.

“Thúc mẫu, đưa con về cùng đi được không?”

“Thúc mẫu đi rồi sẽ còn ai chơi con nữa. Con còn chưa từng đến .”

quấn lấy ta hồi lâu.

Ta nhìn Bùi Cẩn, lại nhìn tẩu tẩu.

Thật ra ta cũng muốn đưa về nhà.

Nhưng nó con của tẩu tẩu, nếu tẩu tẩu không đồng ý thì cũng không được.

Ta bĩu môi, đáng thương kéo kéo tay áo tẩu tẩu.

“Tẩu tẩu… muội sẽ chăm sóc A thật mà.”

Tẩu tẩu nhìn bộ dạng , cuối cùng cũng bật cười lắc đầu.

“Được rồi, cứ đi đi. Nhưng không được phiền thúc mẫu, chuyện gì cũng nghe lời nhị thúc, nếu không sẽ không cho đi.”

lập tức gật đầu lia lịa.

Từ kinh đến tuy đường sá xa xôi.

Nhưng cả quãng đường lại vô cùng vui vẻ.

dường như mệt, dù ngồi xe ngựa hay đi thuyền cũng phấn khích không thôi.

khi ta sắp về.

Mấy ngày gần đến, huynh ngày nào cũng ra bến tàu chờ.

Vừa ta xuống thuyền, huynh xúc động đến mức suýt bật khóc.

Sợ ta đói, liền cầm bánh nhét vào miệng ta.

Vừa nhét vừa nghẹn ngào:

“Muội có ta muội lắm không?”

“Từ khi muội xuất giá, ngay cả ăn cơm ta cũng còn ngon, gầy mất hẳn ba lạng rồi!”

Ta không ba lạng bao nhiêu nhưng cảm động vô cùng.

Vừa ăn từng miếng bánh quế hoa quen thuộc, vừa đỏ hoe mắt c.h.ặ.t lấy huynh .

huynh, huynh quá! muội thích ăn bánh quế hoa do mẫu nhất.”

Nhưng ta còn chưa được bao lâu, Bùi Cẩn lấy eo ta, kéo ta về bên mình.

huynh hừ tiếng hắn.

chưa? Dù A Phúc nhà ta có xuất giá rồi, trong lòng muội ta người nhất.”

Bùi Cẩn thèm để ý, hắn cúi đầu hỏi ta:

“Ngon không?”

Ta gật đầu.

đợi về nhà, ta sẽ học , này tự tay cho nàng ăn.”

Ta vui vẻ gật đầu.

Trên đường về.

huynh không ngừng nghỉ, đến mức khiến cả cũng trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

“A Phúc, hắn có bắt nạt muội không?”

“Muội xem đi, hắn nuôi A Phúc nhà ta gầy đi rồi.”

“Mặt cũng còn tròn nữa.”

“A Phúc, ta cho muội chiếc xích đu mới, lát về nhà có thể chơi.”

“A Phúc, muội không đâu, từ khi muội không ở nhà, ta rảnh đến sắp mọc rêu rồi.”

“A Phúc, ngày nào ta cũng muốn lên kinh tìm muội.”

“Nhưng cô mẫu dữ lắm, A gia cũng dữ lắm, bị gõ đầu đau muốn c.h.ế.t nên ta dám đi.”

“Có điều muội cứ yên tâm, này khi ta trở đại đương gia của nhà mình, ta sẽ dời cả nhà lên kinh , ngày nào cũng đến tìm muội.”

Ta bấm ngón tay tính thử.

Đợi đến khi huynh trở đại đương gia…xem ra còn lâu lắm.

Cả nhà ta trở về đều vui mừng khôn xiết.

Mẫu ta lâu không về, còn đặc biệt món băng lạc mà ta thích nhất.

Nếu mùa hè, mình ta có thể ăn liền bốn năm bát.

Nhưng bây giờ mùa đông, vừa cho vào miệng lạnh buốt cả răng.

Thế nhưng vị ngọt thơm khiến ta không nhịn được, ăn hết miếng này đến miếng khác.

Ta chiếc bát sạch nhẵn, nhìn huynh ra hiệu.

“Muội còn muốn ăn.”

Nhưng Bùi Cẩn ngăn lại.

“Không được ăn nữa. Ăn nhiều quá sẽ đau bụng, mùa đông ăn nhiều đồ lạnh không cho dạ dày.”

Mẫu cũng vội vàng :

“Không được ăn thêm. Nếu không trong thư con nhắc mãi muốn ăn băng lạc thì mẫu tuyệt đối sẽ không vào mùa đông.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.