Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn bỗng chốc đỏ ngầu, sát khí ngập tràn.
“Trúng t.h.u.ố.c rồi.”
Hắn quay người, giọng lạnh lùng lên như lệnh của diêm vương:
“Trường Minh! Phong tỏa toàn bộ Khúc phủ!”
“Bất luận là ai, nội bất xuất, ngoại bất nhập.”
“Bắt sống mụ ma ma dâng trà, kẻ nào chống cự, g.i.ế.c không tha!”
Toàn bộ Khúc phủ lập tức rơi vào trạng thái động từng có.
Thái y già được Trường Minh xách cổ đưa vào phòng bằng đường tắt.
Ông ta bắt mạch cho ta, mồ hôi hột chảy ròng rã trên trán, run rẩy quỳ xuống đất:
“Tướng gia… t.h.u.ố.c này là bí d.ư.ợ.c của giáo phường ty, d.ư.ợ.c tính cực mạnh, đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng rồi.”
Khúc Diên Hoài đứng bên giường, tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m:
“Có cách nào giải không?”
Thái y cúi đầu sát đất, giọng run bần bật:
“Thuốc này… không có t.h.u.ố.c giải. Nếu không dùng phương pháp âm dương hòa hợp dẫn d.ư.ợ.c lực ra ngoài, Giang cô nương sẽ đứt mạch mà c.h.ế.t.”
Khúc Diên Hoài đứng chôn chân tại chỗ.
Thư phòng im lặng đến mức đáng sợ.
Hắn nhìn ta đang quằn quại trên giường, thở hỗn loạn, tiếng rên rỉ vụn đầy đau đớn lên.
Nếu hắn ra tay cứu ta, danh tiết của ta sẽ mất, ranh giới thúc cháu sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nếu hắn giữ lễ giáo gia, ta sẽ c.h.ế.t.
Lần đầu tiên trong đời, tể tướng quyền nghiêng thiên này đứng bất động rất lâu trước một sự lựa chọn.
Bàn tay hắn run lên, gân xanh trên mu bàn tay giật nảy.
Lễ giáo tục, hay là mạng sống của người hắn yêu?
Khúc Diên Hoài bước tới, đưa tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại.
Hắn đi đến bên giường, lưng cao lớn che khuất toàn bộ ánh sáng từ ngọn nến ngoài màn.
Ta trong cơn mê man, cảm nhận được lạnh quen thuộc áp sát, liền vô thức vươn tay níu c.h.ặ.t lấy vạt áo của hắn.
“Thúc phụ… nóng quá… cứu ta…”
Khúc Diên Hoài xuống cạnh giường, bàn tay to lớn, ấm áp của hắn bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của ta.
Hắn cúi xuống, ngón tay dài khẽ miết lên vệt m.á.u trên môi ta, giọng thấp xuống, khàn đặc:
“Từ hôm , không cần gọi ta như vậy nữa.”
Ta hé mắt nhìn hắn, ánh mắt đục ngầu vì d.ư.ợ.c tính không nhìn rõ thần sắc của hắn lúc này.
Hắn nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự điên cuồng và áp chế bấy lâu hoàn toàn vỡ vụn:
“Ta bao giờ xem là vãn bối.”
“Giang Nhược Vy, là ta tự nguyện trầm luân.”
Hắn cúi đầu, thở nóng bỏng ghé sát tai ta.
Ranh giới lễ giáo gia, vào đêm , thức bị hắn tự tay xé bỏ.
Màn trướng buông xuống.
Trong không chật hẹp thoang thoảng mùi hương trầm lãnh đạm pha lẫn t.h.u.ố.c bắc nồng đậm.
Ta không nhìn thấy gì, cảm nhận được một cái ôm siết c.h.ặ.t đến mức khiến xương cốt ta đau nhức.
Bàn tay Khúc Diên Hoài rất ấm, động tác của hắn dịu dàng đến cực điểm, như đang nâng niu một món trân bảo dễ vỡ.
Dược tính cuộn trào khiến ta khóc nấc lên, tay bấu c.h.ặ.t vào bờ vai vững chãi của hắn.
Hắn cúi xuống hôn đi những giọt nước mắt trên ta, giọng khàn khàn bên tai:
“Đừng sợ, có ta ở đây rồi.”
Mỗi hành động của hắn đều mang theo sự trân trọng và thiên tuyệt đối, không có một d.ụ.c vọng thô tục.
Hắn dùng phương thức thân mật nhất, từng một giúp ta dẫn dắt ngọn lửa độc đang thiêu đốt cơ ra ngoài.
Đêm mùa đông Thành lạnh thấu xương, nhưng trong màn trướng này, ta lại tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau, không chịu buông ra dù một khắc.
Đêm , ta và hắn, thức nên duyên phu thê.
Đến nửa đêm, d.ư.ợ.c độc trong người ta cuối cũng tan hết.
Ta kiệt sức chìm vào giấc sâu, thở đã trở nên bình ổn, gương không còn ửng hồng bất thường nữa.
Khúc Diên Hoài vẫn không rời đi.
Hắn bên giường, một tay ta gối đầu, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của ta.
Hắn nhìn gương yên của ta, ánh mắt tràn ngập sự nhu tình và chiếm hữu độc đoán.
Hắn khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta, tiếng thì thầm rất lên giữa căn phòng tĩnh lặng:
“Từ về sau, không một ai có động đến nữa.”
Hắn biết, ngày mai khi bình minh lên, những lời đàm tiếu đê tiện của gia sẽ ập đến đầu hắn.
Nhưng hắn không quan tâm.
“Nếu thiên muốn trách, một mình Khúc Diên Hoài ta gánh.”
Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm trọn lấy ta vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của mình.
Trời sáng, Khúc Diên Hoài đã khoác lên mình trường bào màu đen, bước ra khỏi phòng .
Trong căn phòng hầm ngục của Khúc phủ, ngọn đuốc cháy bập bùng, hắt ánh sáng đỏ rực lên những bức tường đá.
Mụ ma ma dâng trà đêm qua đã bị lột sạch triều phục, người đầy m.á.u, bị xích c.h.ặ.t trên giá gỗ.
Khúc Diên Hoài trên ghế bành, thần sắc lạnh lùng như phán quan dưới âm phủ.
Hắn không tự mình ra tay, khẽ nhấc ngón tay lên.
Trường Minh lập tức dùng một con d.a.o găm thẳng vào mu bàn tay mụ ma ma, tiếng hét t.h.ả.m thiết lên xé rách màn đêm.
“, kẻ nào sai khiến ngươi?”
Mụ ma ma đau đớn đến mức c.h.ế.t đi sống lại, khóc lóc khai nhận:
“Là… là người của Tôn gia… bọn họ cấu kết với cựu thần Bắc, muốn hủy hoại Giang cô nương triệt danh tiếng của tướng gia…”
Khúc Diên Hoài khẽ khịt mũi một tiếng, ánh mắt sắc lẹm như đao găm:
“Tôn gia. Cựu thần Bắc.”
Hắn đứng dậy, tà áo phất qua ngọn đuốc, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự thanh trừng tàn nhẫn:
“Chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn bọn chúng phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u.”
Sáng hôm sau, tuyết ngoài sân đã ngừng rơi.
Ta vẫn đang say trên giường, Khúc lão phu chống gậy bước vào phòng.
Bà nhìn vết hồng ngân mờ nhạt trên cổ ta lộ ra ngoài chăn, rồi quay đầu nhìn Khúc Diên Hoài đang đứng sừng sững bên cửa sổ.
Lão phu nhắm mắt lại, một tiếng thở dài đầy bất lực lên trong không tĩnh lặng:
“Diên Hoài, con đã quyết định rồi sao? Con có biết chuyện này truyền ra ngoài, ngòi b.út của ngự sử sẽ dìm c.h.ế.t con không?”
Khúc Diên Hoài quay người lại, thần sắc hắn bình tĩnh đến lạ thường, không có một hối hận hay d.a.o động.
Hắn cúi đầu hành lễ với lão phu , giọng kiên định lên:
“Đời này, con cần .”
“Bất luận là ai phản đối, con cũng sẽ lập làm thê.”
Khúc lão phu nhìn đứa con trai độc đoán của mình, biết không còn cách nào xoay chuyển được chấp niệm của hắn nữa.
Bà quay người rời đi, lưng có già nua.
Khúc Diên Hoài đi đến bên giường, xuống, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay bé của ta.
Hắn nhìn gương say của ta, khẽ :
“Từ hôm , không còn phải một mình nữa.”
Ngoài cửa sổ, gió đông bỗng nhiên nổi lên, thổi bay những hạt tuyết cuối trên cành mai, sóng gió lớn hơn đang chờ người ở phía trước.
CHƯƠNG 5
Đầu xuân.
Tuyết trên mái ngói Khúc phủ bắt đầu tan, lại những giọt nước tí tách bên hiên.
Thái y quỳ dưới sàn, cung kính thu lại ba ngón tay trên cổ tay ta.
Ông cụ ngẩng đầu, trên đầy nét mừng vui hớn hở.
“Chúc mừng tướng gia, chúc mừng phu .”
“Mạch tượng tròn trịa như hạt châu lăn trên đĩa sứ, phu đã có t.h.a.i được gần tháng rồi.”
Ta ngẩn người, bàn tay vô thức đặt lên vùng bụng vẫn còn bằng phẳng.
Khúc Diên Hoài đang bên cạnh, chén trà trên tay hắn bỗng nhiên chao đảo, nước trà suýt nữa b.ắ.n ra ngoài.
Đôi mắt thâm trầm thường ngày của tể tướng quyền nghiêng thiên bỗng chốc sáng bừng lên.
Hắn lập tức đứng dậy, bước nhanh tới bên giường, cẩn thận vươn tay đỡ lấy bả vai ta.
“Nhược Vy.”
Hắn gọi tên ta, giọng trầm thấp mang theo sự run rẩy khó nhận ra.
Ngay chiều hôm đó, lệnh cấm của tể tướng truyền đi khắp Khúc phủ.
Hắn đích thân đỡ ta đi từng bậc thềm, tự tay kiểm tra từng góc trong viện t.ử đảm bảo không có bất kỳ thứ gì có làm ta trượt chân.
Gia toàn phủ bận rộn ra vào, ai nấy đều cẩn thận từng li từng tí.
Ta nhìn lưng cao lớn của hắn đang đứng dặn dò quản gia ngoài cửa viện, khẽ mỉm cười.
Ta tưởng, những ngày tháng bình yên, hạnh phúc cuối cũng đã đến với mình.
Nhưng ông trời dường như rất ghét thấy ta hạnh phúc.
Khoảng thời sau đó, Khúc phủ ngập tràn tiếng cười thầm lặng.
Khúc Diên Hoài bớt hẳn thời xử lý triều ở đại điện.
Hắn giao bớt công văn cho thuộc , dành phần lớn thời ở lại Tê Vân viện bầu bạn với ta.
Buổi tối, bên ánh đèn dầu ấm áp, hắn bên cạnh ta, tay cầm một cuốn sách thẻ tre cổ.
“Nhược Vy, thích tên gì?”
Hắn ngước mắt nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước mùa xuân.
Ta khẽ cúi đầu, ngón tay mơn trớn một mảnh lụa mềm:
“Chàng chọn đi, chàng là cha đứa trẻ mà.”
Khúc Diên Hoài không gì, hắn từ trong ống tay áo lấy ra một vật.
Đó là một khóa trường mệnh bằng ngọc thượng hạng, do tay hắn mài giũa suốt nhiều đêm qua.
ngọc nhẵn , khắc chữ Bình An xíu.
Hắn đặt khóa ngọc vào lòng bàn tay ta, ấm từ bàn tay hắn truyền qua, sưởi ấm cả l.ồ.ng n.g.ự.c ta.
“Ta mong nó bình an.”
Ta ôm khóa ngọc, tựa đầu vào vai hắn, nghe nhịp tim trầm ổn của người đàn ông này.
Lần đầu tiên kể từ khi Giang gia sụp đổ, ta cảm nhận được nào là một mái ấm thật sự.
Sự che chở của hắn, khiến ta hoàn toàn quên đi những hiểm nguy ngoài kia.
Ta tưởng, đứa trẻ này sẽ lớn lên trong sự sủng ái tột .
nhưng, kẻ thù trong tối bao giờ quên.
Bọn chúng biết Khúc Diên Hoài canh giữ Tê Vân viện nghiêm ngặt như một pháo đài.
Không động vào ta, chúng liền chuyển mục tiêu sang đứa trẻ kịp chào đời.
Một vụ ám hại được dàn dựng vô tinh vi, không một tiếng động.
Kẻ thủ ác đã âm thầm mua chuộc một tiểu nha hoàn gánh nước, một lượng độc cực nhẹ vào nồi t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i hằng ngày của ta.
Dược tính rất chậm, không mùi không , tích tụ từng một.