Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
học ồn ào náo nhiệt.
Tôi chằm chằm nhìn hai dòng chữ trên màn hình, tim đập thình thịch.
Các bạn học lục tục , bàn tán về nội dung của tiết học sắp tới.
“Nghe bảo giáo sư đi công tác , hôm nay là tiến sĩ dưới trướng thầy ấy dạy chúng ta đó.”
“Đúng ! Là Khâu Tranh đấy! Anh ấy đẹp trai xỉu, nhìn hơi giống nam chính bộ phim đang hot dạo này!”
“ nên mới được hoa khôi ý chứ.”
Vừa , cô ấy vừa liếc nhìn hoa khôi Khương Uyển Như.
Ai cũng biết Khâu Tranh là nam thần của Khương Uyển Như.
Kể tôi.
“Tăng Nguyệt, sao sắc mặt cậu kém ?” Cô bạn cùng hỏi.
Tôi lập tức úp điện thoại xuống: “Không có gì.”
Khương Uyển Như ngồi hàng ghế trên đột “à ố” một tiếng:
“Do đổi bạn trai nhiều quá đấy.”
cô ta không lớn vừa vặn tôi nghe .
Mọi người xung quanh cười ha hả hùa theo.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Nếu bây tôi cãi lại, cô ta sẽ tỏ vẻ ngây thơ bảo rằng không đến tôi.
nếu tôi lớn chuyện, cô ta sẽ khóc lóc t.h.ả.m thiết, kéo đám người theo đuổi ra bênh vực.
Chuyện này đã xảy ra không một lần .
đây, tôi chẳng tâm trí đâu mà quản mấy việc này nữa.
Tôi đứng phắt dậy.
Khương Uyển Như ngẩn người, ngước lên nhìn tôi: “Cậu gì đấy, tôi đã …”
Tôi lướt qua cô ta, thậm chí chẳng buồn liếc lấy một cái.
Rảo chạy ra cửa.
đầu tôi này có một ý nghĩ duy nhất là phải rời khỏi đây nhanh.
Tôi đưa tay vặn nắm cửa.
Cánh cửa bất ngờ bị đẩy từ bên ngoài .
Tôi lùi lại một , đầu lên.
“Bạn học à.”
Đôi mắt đen láy cụp xuống, nhìn tôi thản qua kính gọng mảnh, khuôn mặt tuấn tú ấy không gợn chút cảm xúc.
“Đến học .”
2
Tôi quay về chỗ ngồi.
Suốt buổi không dám đầu lên.
Khâu Tranh đã lên bục giảng.
Cô bạn cùng hạ thấp : “Không ngờ trường lại có người cực phẩm này, bảo sao Khương Uyển Như lại mê mẩn. cậu có lạ không, Khương Uyển Như xinh đẹp , sao không trực tỏ tình luôn đi?”
Đây chắc cũng là thắc mắc chung của nhiều người.
đầu, tôi cứ tưởng là Khương Uyển Như không đủ can đảm.
Sau mượn tên cô ta kết bạn Khâu Tranh, tôi cố tình mấy chuyện khó hiểu, quấy rối nhiệt tình Khâu Tranh chán ghét cô ta.
Cho đến một ngày, Khâu Tranh đột hỏi:
[Cậu trông như nào?]
Khương Uyển Như là hoa khôi trường A, nữ thần luôn chiếm đóng trên bảng tỏ tình, vậy mà anh lại không biết cô ta trông ra sao?
Tôi lập tức gửi tấm ảnh chụp chung của đi.
Khoanh tròn Khương Uyển Như lại:
[Nhớ kỹ nhé, đây là , cô gái xinh đẹp nhất trường A đấy.]
Đối phương im lặng một .
[Cũng xinh không nhớ nổi mặt đâu.]
Vãi , ông anh này màu đỉnh ?
Ngay tôi định tục màn diễn “chán ghét”, Khâu Tranh lại nhắn thêm một câu:
[ bị chứng mù mặt.]
Tôi sững người.
một khoảnh khắc, mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại.
Vừa học không lâu, Khương Uyển Như đã chấm Khâu Tranh.
Dựa các hoạt động trường và đi tham quan thí nghiệm, cô ta đã bắt chuyện anh nhiều lần.
Ngay ai cũng nghĩ họ sắp thành một cặp đến nơi .
Thì Khương Uyển Như đột không bao tìm Khâu Tranh nữa.
nhìn lại, hẳn là vì Khương Uyển Như đã tìm anh nhiều lần anh đều không nhớ nổi mặt cô ta.
Đối một mỹ nhân kiêu ngạo luôn được mọi người săn đón mà , đây đúng là sự sỉ nhục.
“Điểm danh trước nhé.”
của Khâu Tranh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi đầu lên.
Anh rất cao, dáng người thẳng tắp, chiếc sơ mi trắng phẳng phiu ôm sát, phác họa ra những đường nét cơ bắp thấp thoáng. Ngón tay cầm sổ điểm danh thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, kết hợp cặp kính gọng mảnh cùng khuôn mặt tuấn tú vô cảm kia…
“Hotnerd.”
Cô bạn cùng đưa ra lời bình phẩm sắc bén.
Nếu cô ấy biết tôi đã nhắn tin anh suốt tháng, lại ngày càng mập mờ này…
Hai má tôi nóng bừng lên.
Khung chat vẫn đang dừng ở dòng tin nhắn “Gặp mặt” của anh.
Khâu Tranh bắt đầu đọc tên điểm danh ngẫu .
Nghe tiếng “Có”, anh cũng chẳng buồn đầu lên mà tục đọc tên người kế .
Cho đến đọc đến tên “Khương Uyển Như”.
Khâu Tranh đầu lên.
“Có ạ.”
Khương Uyển Như rất dịu dàng, nghe như đang thẹn thùng vậy.
Ánh mắt Khâu Tranh đổ dồn về phía cô ta.
Một giây, hai giây trôi qua.
Cho đến Khương Uyển Như đỏ mặt né tránh ánh nhìn của anh.
này anh mới tục công việc của .
“Tình hình gì đây?” Bạn cùng hạ thấp : “Hai người này đang yêu nhau à?”
Tôi mím c.h.ặ.t môi.
Bỗng tôi đã một việc sai lầm.
Vốn dĩ ban đầu tôi muốn trả đũa nên mới lấy danh nghĩa Khương Uyển Như quấy rối Khâu Tranh.
không ngờ rằng, nhìn Khâu Tranh có vẻ cao ngạo lạnh lùng tính khí lại rất ôn hòa.
Dù tôi có quấy rối nào, anh cũng đáp lại nhẹ nhàng mà không hề tức giận.
Dần dần, anh chủ động mở lời, giúp tôi giải đáp các bài tập khó, thậm chí những đêm khuya khoắt, không khí trò chuyện giữa chúng tôi cũng dần trở nên mập mờ…
Nếu tương lai họ thực sự đến nhau, thì chính tôi là người đã thúc đẩy mối quan hệ này.
Điều này hoàn toàn trái ngược mục đích ban đầu của tôi.
“Tăng Nguyệt.”
Tôi giật b.ắ.n người, đầu lên.
Bắt gặp ánh mắt của Khâu Tranh.
3
Bị ngăn cách bởi cặp kính, tôi không nhìn rõ ánh mắt anh.
Anh cũng lướt nhìn tôi một cái tục đọc tên người theo mà không hề dừng lại.
Tôi cúi đầu xuống, lòng cảm nặng trĩu, chua chát đến tận cùng.
Anh muốn “gặp mặt”, chắc là kiểu “bóc phốt nhan sắc ngoài đời” xem “tôi” có phải là kẻ sống ảo hay không.
Mà nhìn gương mặt của Khương Uyển Như, chắc hẳn anh đang vô cùng mãn nguyện nhỉ.
điện thoại là lịch sử trò chuyện suốt ngày đêm của chúng tôi.
ngoài đời thực, người mà anh tưởng là đối tượng mập mờ lại chính là Khương Uyển Như.
tiết học đó tôi ngồi như người mất hồn.
Tan học vừa đúng đến cơm, mọi người nhanh ch.óng rời khỏi chỗ ngồi.
đi ngang qua bục giảng, Khâu Tranh đang thong thả dọn dẹp đồ đạc.
Tôi sự rất muốn chạy đến trước mặt anh và cho anh biết sự .
Người tự xưng là Khương Uyển Như, người đã trò chuyện cùng anh suốt kỳ nghỉ hè, thực ra là…
“Anh trợ giảng.”
đám đông, Khương Uyển Như cầm giáo trình, uyển chuyển tới bục giảng: “Em có vài vấn đề chưa hiểu rõ lắm ạ…”
Khâu Tranh cúi đầu nhìn cuốn giáo trình của cô ta.
Khoảng cách giữa hai người lập tức được rút ngắn.
tôi muốn nghe xem họ đang gì thì đã bị những bạn cùng đang vội đi ăn đẩy ra khỏi học.
Đến này, tôi mới nhận ra một vấn đề thực sự nghiêm trọng.