Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cảm giác buồn nôn lập trào lên trong cổ họng tôi, giọng tôi cũng theo cao hẳn lên.
“Thứ bẩn thỉu của ông lại ngứa ngáy rồi à? Về tìm cái kéo rồi xử lý đi.”
Những người xung quanh lập quay đầu nhìn sang, người đàn ông kia cũng hoảng hốt lùi về sau hai .
Tôi buồn liếc hắn thêm một cái, mở ô ra thật nhanh.
Tôi hất mạnh chiếc ô qua bên cạnh hắn, rồi sải lao thẳng màn .
Đời người vốn đã có quá nhiều cơn tầm tã, nên cuối học cách che ô chính .
Nước tạt lên mặt tôi, lạnh đến tê dại.
Nỗi thất vọng giống như trận lớn mắt, ùn ùn kéo đến, phủ kín cả trời đất.
Trong lòng tôi là cơn đau âm ỉ, vừa nhỏ bé vừa dày đặc, giống như kim châm lặng lẽ đ.â.m từng tấc da thịt.
Quán này đây chúng tôi thường xuyên ghé đến.
Mỗi ăn xong, anh đều nắm tay tôi, tôi chậm rãi đi bộ về .
Trên đường chúng tôi nói nói , nhau than thở về những chuyện không vui trong công việc.
Khi tôi luôn cảm thấy con đường ấy quá ngắn, mới đi được một lúc mà đã đến nơi rồi.
Bây giờ còn lại một tôi đi.
mà con đường này lại dài đến mức khiến người ta thấy mệt mỏi.
Về đến , tóc tai và quần áo trên người tôi đều đã ướt đẫm.
Tôi cắm sạc điện thoại, tắm rửa xong mới mở máy lên, bên trong có lấy một tin nhắn mới.
có duy nhất một cuộc gọi nhỡ nằm lặng lẽ trên màn hình.
Tôi giễu mà một tiếng, rồi nằm ngẩn người nhìn trần trắng xóa.
Một lát sau, dưới lầu vang lên tiếng xe dừng lại.
Cửa bị đẩy mạnh ra, Giang Phong xông , đáy mắt tràn đầy giận.
“Hứa Nặc, rốt cuộc em đang làm loạn cái ? Anh đến muộn mười phút thôi, em có cần phản ứng đến mức không?”
“Anh vội vội vàng vàng chạy đến quán, còn em thì giỏi rồi, bỏ đi . Anh gọi điện thoại em cũng không thèm nghe.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh.
Người đàn ông mặt đã không còn vẻ non nớt của xưa, đường nét giữa mày mắt trở nên sâu sắc và sắc bén hơn rất nhiều.
Anh mặc một bộ vest phẳng phiu, đẹp trai hơn, ch.ói mắt hơn, cũng giống một người thành đạt hơn kia.
không hiểu , gương mặt này bỗng khiến tôi cảm thấy vô xa lạ.
“Giang Phong, em không làm loạn.” Giọng tôi bình tĩnh đến lạnh nhạt.
“Hôm nay rốt cuộc anh có chuyện ? Lại là vì khách hàng ? Rốt cuộc là khách hàng nào đáng để anh bỏ mặc em hết này đến khác như ?”
Trên mặt Giang Phong thoáng hiện lên một tia mất nhiên, rất nhanh anh đã ép bình tĩnh lại.
“Công ty vừa mới đi ổn định, anh bận đến mức đầu óc quay cuồng, em thông cảm anh thêm một chút không được ?”
Anh tới, vươn tay định ôm lấy tôi.
Tôi lùi về sau, tránh khỏi vòng tay ấy.
“Thông cảm?” Tôi nhìn anh, chậm rãi hỏi, “Anh đếm xem, nay anh đã thất hẹn với em bao nhiêu rồi?”
“Tổng giám đốc Giang, nếu anh đã bận đến , còn rảnh đưa cấp dưới về ?” Tôi nhìn anh, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Giang Phong nhíu mày.
“Hứa Nặc, lớn như , ấy là một gái trẻ, anh là lãnh đạo, tiện đường đưa ấy về một đoạn thì có vấn đề ?”
“Em cũng là con gái, lẽ không thể có chút đồng cảm ?”
Tôi bật một tiếng, hốc mắt lại cay đến khó chịu.
“Đồng cảm? anh đâu có nói như . ấy ở ga tàu điện ngầm, một người phụ nữ xa lạ nói không có về , em nghĩ ngợi đã đưa hết mặt ấy.”
“Sau khi biết chuyện, anh xoa đầu em nói em ngốc, rồi lại lén bỏ túi em, còn lừa em rằng đối phương đã trả lại rồi.”
“Khi bản thân anh còn tiết kiệm từng đồng, mà thay kẻ l.ừ.a đ.ả.o kia trả lại em.” Tôi nhìn thẳng mắt anh, từng chữ đều như nghẹn trong cổ.
“Giang Phong, bao nhiêu rồi, anh tốt bụng như ngày nào nhỉ…” Tôi càng nói càng bật thành tiếng, giọng lại nghẹn đi rõ rệt.
Giang Phong nhìn tôi, giữa hàng mày phủ đầy vẻ bực bội khó kiềm chế.
“Ha, bao nhiêu rồi…”
“Nói tới nói lui, em ép anh cưới em ? Được, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Tôi từng tưởng tượng rất nhiều về khung cảnh chúng tôi nhau đi đăng ký kết hôn.
Ngày hôm nhất định trời sẽ trong xanh, ánh nắng sẽ thật đẹp, tôi và Giang Phong sẽ nắm tay nhau cục dân chính.
Tuyệt đối không dáng vẻ nhếch nhác và lạnh lẽo như hiện tại.
Trong mắt anh, tờ giấy đăng ký kết hôn ấy giống như một món đồ anh miễn cưỡng bố thí tôi.
“Em không kết hôn với anh nữa.” Nước mắt nóng hổi lặng lẽ trượt xuống gò má.
Khi một gái đã đi qua thời điểm kết hôn nhất, ấy thật sự sẽ không còn kết hôn nữa.
Giang Phong sững người, vẻ mặt lập mang theo chút mỉa mai.
“Không kết hôn với anh nữa? em luôn chờ anh cầu hôn em ?”
“Hứa Nặc, cơ hội anh đã đưa đến mặt em rồi, em đừng làm quá lên nữa.”
Sợi dây căng c.h.ặ.t trong lòng tôi cuối cũng đứt phựt.
Thì ra anh luôn biết rõ điều tôi là .
Tôi vừa định mở miệng nói .
Điện thoại của anh đột nhiên vang lên.
Giang Phong bắt máy, sắc mặt lập thay đổi.
Anh vội vàng cầm áo khoác lên, đi đến cửa rồi lại dừng lại trong chốc lát.