Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

04

Quả thực là quá nhiều.

Từ về , nương t.ử trấn An Ninh người nào người nấy đều mang .

Phu quân về nhà lại một đêm liền mang , phụ nhân ngoài bốn mươi tuổi vẫn có thể mang .

Một t.h.a.i một đứa là ít, mười phần có đến tám chín phần là , ba tư đều có, đứa nào đứa nấy đều sống tốt.

Vừa cữ xong, cần phu quân chạm vào người là lập tức lại mang , chín tháng lại có đứa trẻ chào đời, gà mái đẻ trứng cũng không lưu loát đến mức .

Người trong trấn rốt cuộc cũng cảm có điều bất thường.

“Tại sao không tiễn Quan Âm đi?”

“Đâu là tiễn đi, biện pháp nào ta cũng đều nghĩ qua rồi.”

đại bá mở miệng nói: “Khi phụ thân qua đời, ta cũng không biết bức tượng Quan Âm được thỉnh từ đâu về. Nhưng bất luận có dời nó đi xa đến mức nào, dẫu có dìm xuống đáy sông, ngày hôm nó vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ trở về miếu. Có một bận, Vương lão nhị to gan dùng b.úa đập vỡ rồi đem chôn trên núi, Quan Âm vẫn trở lại, còn tay của Vương lão nhị không hiểu sao tự dưng bị gãy đoạn.”

“Nữ sư phụ!” 

nương t.ử đột nhiên đứng bật dậy. 

“Nghe danh Phục Quỷ môn pháp cao thâm, nếu có thể tiễn vị Quan Âm đi, ta nguyện năm năm tiến cống lễ vật lên núi, đúc tượng cầu nguyện cho sư phụ.”

Ta cảm có chỗ nào kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là đâu.

Khi tiễn người ra khỏi phòng, đại bá đi tụt lại phía vài bước, ta khẽ thở dài một tiếng:

“Đi qua nhiều nơi như vậy, đây là lần ta người đứng giao phó trọng trách lại là một phụ nhân, có thể đem gánh nặng giao cho con dâu, trấn trưởng quả thực khác biệt với người thường.”

đại bá nghiêng người quay lại, khuôn mặt mờ ảo trong bóng tối của ánh đèn, ghé tai nói nhỏ:

là bởi vì, nàng ta có thể đưa ra những quyết định kẻ khác không dám quyết.”

05

Trời vừa hửng sáng, ta dẫn đến miếu Quan Âm.

Cửa miếu khép hờ, đẩy ra phát ra một tiếng “két” ch.ói tai, mấy chiếc bồ đoàn vứt ngổn ngang bừa bãi, trên bàn thờ bám đầy bụi bặm.

Một tượng Quan Âm cao nửa người, toàn thân màu đỏ thắm ngồi trên tòa sen, trong lòng ôm một đứa bé, lông mày mắt rủ xuống.

Ta dùng ngón tay kết ấn, nhẹ nhàng điểm vào giữa lông mày của ta và .

kỹ lại, đứa trẻ bằng ngọc khắc trong lòng nàng, một làn khói xanh mờ mịt từ trên người bay lên.

Làn khói như sương mù kia chậm rãi ngưng tụ, dần dần kết thành một hình thể bán trong suốt.

Toàn thân màu ngọc, mắt đỏ rực, là dáng vẻ của một tiểu đồng mười mấy tuổi, lớn lên trông cũng thật tú, đang giận dữ trừng mắt ta.

lấy ngón tay chọc chọc ta: “Không quỷ, giống như một con yêu thú hóa hình.”

“Aaaaa!!!” 

Một tiếng hét ch.ói tai phát ra từ miệng tiểu đồng. Tiểu đồng kia nắm tay nắm c.h.ặ.t, mắt tròn xoe giận dữ: 

“Ngươi mới hóa hình! Ngươi mới là yêu thú! Mở to mắt thiên địa rẻ tiền của ngươi ra , tiểu gia gia ta đây là Linh Căn Đồng dưới tòa của Nương nương, Đồng Bảo Liên!”

Khẩu khí thật lớn!

Bản năng mách bảo ta thứ không là vật cực ác, ta liền chậm rãi lại gần nó.

Bảo Liên đầy vẻ cảnh giác: “Muốn ? Tiểu gia gia ta ra ngoài đ.â.m c.h.ế.t ngươi bây giờ!”

Ta từng bước tiến lại gần nó: “Chuyện trấn An Ninh là do ngươi ?”

Tên nhóc kia đảo mắt liên tục: “Là lão yêu bà kia tìm ngươi tới à?”

“Đừng có lảng sang chuyện khác, có ngươi không?”

06

mắt tròn xoe của nó ta, lại ngó ngó , ước chừng đang ngầm tính toán thực của ta.

Cho đến khi ta thiếu kiên nhẫn “chậc” một tiếng, Bảo Liên mới chống nạnh, lớn tiếng kêu lên một cách đầy lý lẽ:

sao nào? Ta vốn dĩ là Tống T.ử Đồng, ta ban phát con cái cho bọn họ sai chứ?”

Nghe qua có vẻ có lý. Nói cho cùng, cùng lắm cũng là dùng quá đà, chứ không có hại người.

Ta ôn tồn khuyên nhủ: “Nhưng thế nhiều quá rồi, không thể ban phát kiểu được.”

Tiểu t.ử lại bắt đảo mắt: “Liên quan đến ngươi? Dám chọc vào ta, ta cho ngươi một t.h.a.i tám đứa luôn!”

Ta lập tức đại nộ, một chưởng vỗ mạnh lên bàn thờ, bụi bay mù mịt.

“Tiểu t.ử kia đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! ngươi ra đáng yêu mới nói chuyện t.ử tế với ngươi, cây thạch lựu trước cửa là thế nào? Ép ta dùng biện pháp mạnh có không?”

Loại tiểu đồng pháp có hạn, cơ bản có thể những việc trong phạm vi linh của mình, ta và đối phó với nó không thành vấn đề.

Vừa nghe ta nhắc tới cây thạch lựu, Bảo Liên lập tức cuống lên: 

cái đồ xấu xí kia, ngươi dám động vào Thạch Lựu tỷ tỷ tiêu đời chắc rồi! Ta… ta…”

“Ta” nửa ngày cũng không thốt ra được lời đe dọa nào, mắt đỏ rực của nó phủ một tầng sương nước, ta không kìm được có chút mủi lòng:

“Vậy ngươi nói cho ta biết, xảy ra chuyện , dưới cây thạch lựu kia quỷ ảnh trùng trùng, ngươi là một đồng, cùng một chỗ với quỷ quái cái ?”

Bảo Liên còn đang do dự chuẩn bị mở miệng, phía bỗng nhiên vang lên tiếng “két”, kèm theo một giọng nói lanh lảnh:

“Nữ sư phụ, có trợ thủ đến rồi!”

Ta đột nhiên quay , chính trong khoảnh khắc , sợi dây liên kết của thiên địa nhãn giữa lông mày bị đứt đoạn.

Khi quay lại, Bảo Liên biến mất không tăm hơi, vị Quan Âm màu đỏ thắm kia vẫn đoan tọa như thường.

Ta thầm rủa một tiếng trong lòng, một ngày có thể kết ấn một lần, hôm nay không tìm tiểu t.ử kia nữa rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.