Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lục Diễn nơi, trời gần tối.
Ráng chiều treo lơ lửng nơi chân trời, nhuộm đỏ cả một khoảng mây.
Lục Diễn men theo từng hàng mà tìm kiếm.
lưng chừng núi, anh nhìn thấy một bóng .
Một chiếc váy trắng.
Mỏng manh như tờ giấy.
Đứng trước một .
Là Tô Niệm.
Bước chân Lục Diễn khựng lại.
Anh đứng nhìn cô lâu.
Cô gầy đi .
Chỉ ba ngày không gặp mà cô như gầy hẳn một vòng.
Chiếc váy trắng mặc rộng thênh thang, gió núi thổi qua làm tà váy bay bay, như thể bất cứ lúc nào cô cũng bị gió cuốn mất.
Cô không khóc.
Chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn tấm ảnh .
Đó là một tấm ảnh đen trắng.
phụ nữ ảnh khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc ngắn ngang tai, nụ cười dịu dàng ôn hòa.
đá khắc một hàng chữ:
“ mẹ hiền Thẩm Lan.”
Bên dưới còn có một dòng nhỏ:
“Con gái Tô Niệm lập.”
lúc , Lục Diễn cuối cùng cũng hiểu vì sao Tô Niệm chưa từng nhắc mẹ .
Không phải là không muốn nhắc.
Mà là không thể nhắc.
Vết thương quá sâu.
Sâu mức chỉ cần chạm nhẹ cũng máu chảy đầm đìa.
Anh bước , bước chân rất nhẹ, như sợ làm phiền cô.
còn cách khoảng mười bước, Tô Niệm lên tiếng:
“Đừng lại đây.”
Giọng cô rất tĩnh.
tĩnh như cơn gió chiều hôm nay.
“Niệm Niệm…”
“Em bảo anh đừng lại đây.”
Chân Lục Diễn cứng đờ tại chỗ.
Tô Niệm chậm rãi quay nhìn anh.
cô không có giận dữ.
Không có đau lòng.
Thậm chí không có bất kỳ cảm xúc nào.
Chỉ còn sự trống rỗng, lặng…
Giống như trái tim chết từ lâu.
Ánh , Lục Diễn từng nhìn thấy mẹ cô.
“Anh tìm đây bằng cách nào?”
“Lâm Duyệt nói cho anh .”
“Cô không nên nói.”
“Niệm Niệm, em nghe anh —”
“ cái gì?” Tô Niệm hơi nghiêng đầu. “ chuyện bạn gái cũ anh về nước nên anh đi đón cô ta?”
“Hay anh thấy sinh nhật em không quan trọng?”
“Hoặc là lòng anh vẫn luôn có cô ta, chỉ là chính anh chưa nhận ra?”
Môi Lục Diễn khẽ động.
Anh chuẩn bị vô số lý do, vô số lời biện minh.
Nhưng giờ phút , anh không nói nổi lấy một chữ.
Bởi vì từng lời Tô Niệm nói… đều là sự .
Anh sự đi đón Lâm Vi Nhân.
sự nghĩ Tô Niệm hiểu, .
sự cho không còn tình cảm với Lâm Vi Nhân nữa—
Cho Tô Niệm rời đi, anh mới phát hiện…
Anh căn bản không thể sống thiếu cô.
“Niệm Niệm… anh sai .”
Giọng anh khàn đặc.
“Anh sự sai .”
“Ừm.”
“Em cho anh được không? Anh không tái phạm nữa, anh thề—”
“Lục Diễn.”
Tô Niệm ngắt lời anh.
Cô nhìn anh.
cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động, nhưng đó không phải mềm lòng.
Mà là sự mệt mỏi còn sâu hơn cả tuyệt vọng.
“Anh mẹ em chết như thế nào không?”
Tim Lục Diễn chợt trầm .
“Lần đầu tiên bố em ngoại tình,” Tô Niệm nói rất khẽ, như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan , “ông quỳ cầu xin mẹ em, nói chỉ nhất thời hồ đồ, nói sau không bao giờ tái phạm nữa.”
“Mẹ em tin.”
“Lần hai, ông nuôi một phụ nữ bên ngoài. Mẹ em lại .”
“Ông nói đàn bà kia chủ động bám lấy , nói cắt đứt .”
“Lần ba, tiểu tam tìm tận cửa gây chuyện, còn mang thai con bố em, đứng trước nhà em vừa khóc vừa náo loạn.”
“Mẹ em cuối cùng cũng chịu không nổi nữa.”
“Bà phát điên.”
Ánh Tô Niệm trở lại , dừng nơi tấm ảnh mẹ .
“ tỉnh táo, bà ôm em khóc, nói Niệm Niệm à, mẹ có lỗi với con, mẹ ngu quá.”
“Lúc phát bệnh, bà ngồi một bên cửa sổ, nhìn dưới lầu hỏi… cao như vậy, nhảy có đau không.”
“Hàng xóm ai cũng khuyên bà ly hôn.”
“Nhưng bà không chịu.”
“Bà nói em trai còn nhỏ, ly hôn phải làm sao?”
“Bà nói đời bà chỉ yêu duy nhất một đàn ông đó, nếu ly hôn thì bà không sống nổi.”
“ lúc sự nhảy …”
“Ngược lại bà lại tỉnh táo.”
Giọng Tô Niệm vẫn tĩnh như cũ.
tĩnh mức khiến Lục Diễn lạnh cả sống lưng.
“Trước nhảy, bà nói với em một câu.”
“Bà nói: ‘Niệm Niệm, cả đời mẹ… chính là vì quá .’”
Gió núi thổi qua, làm tóc Tô Niệm bay nhẹ.
Cô nhìn Lục Diễn.
cuối cùng cũng có chút nhiệt độ—
Nhưng không phải hơi ấm .