Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

14

Vương Tuyết lập tức cứng đờ, sau ngẩng đầu lên.

“Cậu nói cái gì!”

Bạn kia trực tiếp bật video.

Trong video là anh tôi, Lục .

“Xin chào các fan và cư dân mạng. Trước tiên tôi xin lỗi chuyện riêng tư của mình đã chiếm dụng tài nguyên công cộng.

“Nhưng đầu đến cuối chuyện là hiểu lầm. Cô gái trong video không bạn gái tôi, càng không fan bị tôi chơi đùa tình cảm. gái ruột của tôi.

“Chúng tôi thất lạc nhau nhiều năm, gần đây mới đoàn tụ. Mong mọi người đừng làm phiền cuộc sống bình yên của gia đình tôi…”

Lục nói thêm nhiều lời xã giao vô nghĩa.

Nhưng rõ ràng Vương Tuyết đã chẳng nghe lọt nữa.

Cô ta trắng bệch mặt mày, run rẩy tôi.

“Anh… anh … cũng là anh ruột cậu?”

Tôi mỉm cười ngọt ngào với cô ta.

“Đúng vậy.”

“Chuyện chẳng tớ cũng nói với cậu lâu sao?”

Gương mặt Vương Tuyết hoàn mất sạch huyết sắc.

Tôi thấy sự hối hận sâu đậm trong đáy mắt cô ta.

Đương cô ta hối hận .

Bởi cuối cùng cô ta cũng phát hiện người mà mình đắc tội…

gái của đại lão, gái của crush, và cũng là gái của idol mình.

Nhưng tôi định khiến cô ta hối hận hơn nữa.

Điện thoại tôi đột vang lên.

Tôi cúi đầu , quả là anh gọi tới.

Tôi lập tức bắt máy, đi thẳng vào vấn đề:

“Alo anh , anh điều tra nguồn gốc tấm chưa?”

Câu vừa thốt , tôi lập tức thấy sắc mặt Vương Tuyết hoảng loạn.

“Điều tra rõ .”

Anh nhanh chóng đáp.

đoán không sai, đúng là do một fan hôm chụp.

“Bên nhóm fan cũng tra được danh tính , hình như tên là Vương Tuyết. Chắc giờ cô ta đã bị đá khỏi fandom luôn .”

Tôi khẽ mỉm cười, hoàn không bất ngờ.

Hoặc nói xác hơn là…

lâu tôi đã đoán người gửi paparazzi là Vương Tuyết.

Bởi một tấm vô tình chụp trúng phần tay áo của người cầm điện thoại.

Mà hoa văn ren trên tay áo đúng là bộ đồ hôm ấy Vương Tuyết mặc.

nên tôi đã nói với anh để anh hỏi thử trong nhóm fan.

Mà vừa hỏi một cái, những fan hôm đi cùng Vương Tuyết tự cũng nhận cô ta.

Một đồn mười, mười đồn trăm.

bộ fan của Lục nhanh đều biết Vương Tuyết là người tung ngoài.

biết fan là sinh vật lực sát thương mạnh nhất thế giới.

Vương Tuyết dám tung loại của idol nhà mình ngoài, tiếp theo cô ta .

Quả đúng như tôi đoán.

Vương Tuyết nhanh bị fan của anh công kích tập thể.

Đừng xem thường sức hút của anh tôi.

Không nói tới cư dân mạng, riêng trong trường chúng tôi đã vô số fan của anh ấy.

Mọi người không đến mức bạo lực đường Vương Tuyết, nhưng riêng những lời bàn tán thôi cũng đã đủ khiến tâm lý vốn yếu đuối của cô ta không nổi.

Một tuần sau, Vương Tuyết hoàn sụp đổ.

Cô ta khóc lóc tìm tới tôi.

“Tống Vân Vân, tôi xin cậu đấy! Cậu đi nói với bọn họ đi, bảo bọn họ tha tôi!

“Cậu là gái ruột của Lục mà! cần cậu lên tiếng giúp tôi, bọn họ chắc chắn sẽ buông tha tôi!”

Nhưng tôi không hề biểu cảm.

“Vương Tuyết.”

Tôi đột hỏi.

“Cậu biết trước lúc mất, ông nội cậu luôn gọi tên cậu không?”

Nước mắt Vương Tuyết khựng .

Rõ ràng cô ta không hiểu sao tôi hỏi chuyện .

Tôi tiếp tục nói:

“Ông cậu bệnh lâu, đau đớn, bác sĩ cũng khuyên ông bỏ điều trị . Nhưng muốn gặp cậu lần cuối nên ông cố gắng chống chọi.

cậu thì sao? Dù ông gọi cậu bao nhiêu cuộc điện thoại, cậu cũng không quay về quê gặp ông một lần.

“Ông cậu cứ nghĩ cậu bận .

“Nhưng bây giờ tôi biết , là cậu chê quê nghèo quê bẩn, không muốn trở về.

“Dù là ông nội đã nuôi cậu nhỏ, dù nguyện vọng cuối cùng của ông là được gặp cậu một lần… cậu không quay .”

Vương Tuyết khóc đến không nói nên lời.

tôi lạnh lùng cô ta.

“Vương Tuyết, tôi nhớ hồi nhỏ cậu lương thiện.

“Nhưng sau khi lên thành phố, cậu quên mất bản thân ban đầu của mình.

“Tôi ghét con người hiện tại của cậu.

nên tôi sẽ không giúp cậu. Cậu tự trách nhiệm lỗi lầm mình gây .”

Nói xong tôi không cô ta thêm lần nào nữa, xoay người quay về lớp .

Lúc đi ngang hành lang, tôi thấy bóng mình phản chiếu trên cửa kính.

Mấy tháng trôi qua, tôi đã hoàn khác với cô gái quê mùa ngày trước.

Tôi kiểu tóc đẹp.

quần áo xinh xắn.

Thậm chí bắt đầu trang điểm.

Tôi giống như đã biến thành một con người khác.

Nhưng tôi cũng rõ ràng…

Tôi là tôi.

Tôi sẽ mãi mãi không quên mình đến đâu.

Cũng sẽ không bao giờ giống Vương Tuyết, phủ nhận quá khứ của bản thân.

Tôi…

Vĩnh là Tống Vân Vân.

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn