Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Nam Vụ khẽ nức nở:

“Phu nhân, muội không phải cố ý tranh quyền quản gia với người. Là hầu gia đưa cho muội, hắn không cho muội chối từ. Mong phu nhân đừng giận hầu gia.”

Ta nhàn nhạt liếc nàng một , im khiến nàng tay chân luống cuống, lâu ta nhếch môi:

“À, quyền quản gia là ta không cần, hắn đưa cho ngươi ngươi giữ .”

Nước mắt Nam Vụ tức lã chã rơi xuống, khóc đến hoa dung tiều tụy, đáng thương không sao kể xiết.

Thẩm Khiêm tin Nam Vụ tới viện ta, cũng theo tới.

Vừa trông thấy Nam Vụ khóc sướt mướt, sắc mặt hắn lập tức sầm xuống, lạnh lẽo quát ta:

“Tâm địa ngươi sao lại hẹp hòi vậy? Sao lại bắt nạt Vụ nhi? Nàng sai ở chỗ ?”

Hắn liền một hơi mắng ta té tát.

Ta lửa giận bốc , tay vung mạnh ném thẳng chén trà vào chân hắn, nước trà văng tung tóe ướt cả trường bào.

“Chát!”

Nam Vụ giật nảy mình, ngờ ta ngay cả hầu gia cũng dám ném.

Ta lạnh mặt hắn:

“Thẩm Khiêm, ngươi chẳng những mắt mù lòng cũng mù, dứt khoát mang theo của ngươi cút , này không cần cho nàng tới thỉnh an ta nữa.”

Thẩm Khiêm hừ lạnh một tiếng, cúi người bế ngang Nam Vụ, xoay người rời khỏi.

Ta ngẩng đầu, thấy Nam Vụ khi còn quay lại nở nụ cười kiêu ngạo khiêu khích, tựa hồ muốn nói: ngươi chủ mẫu sao, người hắn thương vẫn là ta.

Ta vốn chẳng có chút tình cảm với Thẩm Khiêm, hắn sủng ái ai hắn.

Ta liền cúi đầu vuốt ve Tiểu Tô, còn nuôi thêm mấy con cá nhỏ cho vui.

Bên ngoài lời ra tiếng vào cũng có, nhưng ta không thấy.

Đến thứ ba môn, ta vốn định chỉ một mình nhà mẹ đẻ.

Vừa đặt chân xe ngựa, Thẩm Khiêm cũng theo.

Ta theo bản năng né sang một bên, cau mày:

“Ngươi theo ?”

Thẩm Khiêm không vui, nặng nề:

“Ta ngươi . thành là ta sai, nhưng ta cũng không cố ý bỏ ngươi, hôm đó Vụ nhi bệnh nặng, ta phải chăm sóc nàng.”

Ta hờ hững giơ tay cắt lời hắn:

“Những chuyện đó không cần nói với ta.”

Thẩm Khiêm im , nửa thấp nói sang chuyện khác:

“Ta ngươi , tránh để thánh thượng tưởng ta không hài lòng với hôn sự này.”

Ồ, ra hắn cũng sợ chọc giận hoàng đế nên phải ta môn.

Ta khép mắt lại, chẳng muốn hắn lải nhải.

Thẩm Khiêm nói thêm vài câu không ai đáp, cuối cũng tự biết điều nín .

tới nhà, ta mừng rỡ nhào vào lòng mẫu , rúc vào lòng bà nũng tiểu hài tử:

“Nương, con nhớ người chết mất thôi.”

Mẫu ôm ta thật chặt, dịu dàng dỗ dành:

“Con của ta khổ .”

Không ai buồn để ý Thẩm Khiêm, hắn lẽ lưng ta, ta cũng chẳng buồn quay đầu hắn.

Cơm trưa xong, phụ ta giận dữ mắng Thẩm Khiêm một trận tơi bời.

Thẩm Khiêm chẳng cãi nửa lời, cuối chỉ nói:

“Con sẽ chăm sóc tốt cho Tuyên nhi.”

Ta tên đầy đủ là Vân Linh Tuyên, vốn rất thích tên này.

Nhưng từ miệng Thẩm Khiêm thốt ra, ta lại thấy buồn nôn nuốt phải ruồi xanh.

Ta ở nhà cha mẹ nửa cũng phải rời .

Lúc đường, phụ mẫu nhét cho ta đầy ắp những thứ ta thích nhất, ta lưu luyến chẳng nỡ rời xa.

Mẫu nhẹ dặn dò:

“Ngốc nhi, nhớ nhà cứ trở .”

xe ngựa , lòng ta trùng xuống, ta vén rèm ra ngoài, thấy phụ mẫu vẫn đứng nguyên chỗ cũ tiễn mắt theo xe, nước mắt ta tức trào ra không kìm được.

Ta đưa tay che mặt, lệ tuôn qua kẽ ngón tay.

“Chớ khóc nữa.”

Tiếng Thẩm Khiêm vang bên tai, kéo thần trí ta trở lại.

Ta bình tĩnh lau nước mắt, ngẩng liền thấy hắn ngồi ngay bên cạnh, khoảng cách gần đến mức khiến ta khó chịu.

Hắn đưa một chiếc khăn tay tới trước mặt ta.

Ta liền kéo giãn khoảng cách, lạnh nói:

“Tránh xa ta ra, ta cảm thấy ghê tởm.”

Bàn tay Thẩm Khiêm khựng lại giữa không trung, ánh mắt lẽ ta hai lần, chậm rãi thu .

đến hầu phủ, ta bước xuống xe, liền thấy Nam Vụ đứng chờ nơi cửa.

Thẩm Khiêm theo ngay phía , Nam Vụ bước hai bước, chân hơi nghiêng, chẳng ngoài dự đoán liền ngã thẳng vào lòng Thẩm Khiêm.

Nàng dựa vào ngực hắn, quay đầu cười với ta, ánh mắt đầy đắc ý.

Ta chỉ nhàn nhạt liếc qua, mấy màn tranh sủng hạ tiện này chỉ có tiểu .

Ta cũng chẳng thèm để mắt tới Thẩm Khiêm, xoay người lãnh đạm bỏ .

Liền mấy , ta không thấy mặt Thẩm Khiêm, cũng chẳng có vị kia tới vấn an.

Lòng ta khoan khoái, nếu cả đời cứ vậy cũng chẳng có không tốt, không lo đói .

Một tháng , Thẩm Khiêm tới trước mặt ta, lạnh nhạt:

“Tâm thượng nhân của ta đã có thai. Ngươi là chủ mẫu Thẩm gia, này nàng dùng cũng phải theo phần lệ của ngươi. Ngươi không được cậy vào phận ức hiếp nàng. Nàng hiền lương thiện lương, hy vọng ngươi đối đãi tử tế, hai người hòa thuận sống.”

xong lời ấy, sắc mặt ta chợt lạnh băng, khí thế bức người:

“Ta là đích nữ Thái phó, những thứ ta dùng đều là môn Vân gia ban cho, can hệ tới ngươi? Ngươi coi hầu phủ rách nát này nuôi nổi của ngươi chắc?”

“Quyền quản gia ở tay ả, muốn cứ việc , có vét sạch hầu phủ này cũng chẳng liên quan tới ta.”

Thẩm Khiêm cau mày, ánh mắt không hài lòng ta:

“Ngươi đã gả vào hầu phủ, chẳng phải cũng từ phủ ra? Đừng lôi Vân gia ra dọa ta. Quản gia tuy ở tay Vụ nhi nhưng nàng thủ lễ có chừng mực, đều theo phần lệ của .”

“Nàng vốn không muốn theo phần lệ của ngươi, sợ tổn hại phận ngươi, là ta không nỡ để nàng ủy khuất nên đến nói trước với ngươi một tiếng. Ngươi đồng ý , nàng an tâm dưỡng thai. Đừng cứ nhằm vào nàng.”

Ta cười lạnh, ánh mắt tĩnh nước nhưng điệu sắc bén:

“Ta khi ức hiếp nàng? Là nàng đến nói với ngươi vậy?”

Thẩm Khiêm ngồi xuống bên cạnh, tự rót một chén trà uống cạn chậm rãi mở miệng:

“Nàng chưa từng nói xấu ngươi, đều là ta tận mắt thấy.”

Ta thế liền nở nụ cười lạnh:

“Vậy ánh mắt ngươi quả thật mù .”

Nói đoạn, ta ném thẳng quả mứt trong tay phía mặt hắn:

“Ngươi không xem sổ nát trong hầu phủ của ngươi xem còn bao nhiêu bạc hãy nói với ta!”

“Ả không phải muốn phần lệ của chủ mẫu sao? Bổn phu nhân cho cũng được, chỉ e ả dùng không nổi.”

“Nhắc lại cho rõ, ta dùng toàn là của môn mang theo, chưa một hạt cơm của hầu phủ các ngươi.”

Phụ mẫu thương ta, chuẩn bị cho ta môn cực kỳ phong phú, mấy chục cửa hiệu trong kinh thành, ruộng tốt ngàn mẫu, mấy tòa trang viên, vô số vật dụng xa hoa, cả đời dùng cũng chẳng hết.

Thức hàng đều giá, ta chịu để mình chịu thiệt.

hầu phủ này chút gia sản còn không đủ , vị kia lại dám mơ sánh với ta?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.