Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Anh sẽ cau mày, vẻ mặt ghét bỏ nắm tôi nhét bàn mình, dùng đôi khô ráo ấm áp của anh bao lấy.

khi tôi ấm lên rồi cũng không chịu buông.

tôi ngủ say trở mình, trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh luôn cảm nhận anh theo bản năng đưa kéo tôi trở lại .

đó tôi sốt cao mãi không hạ, anh thức đêm chăm tôi, dùng tăm bông chấm nước từng chút một ướt đôi môi khô nứt của tôi.

anh tăng ca khuya mới về, từ phía ôm nhẹ lấy tôi tôi đang đứng trong bếp hâm sữa cho anh.

Anh vùi mặt hõm cổ tôi, mệt mỏi thở dài:

“Mạn Mạn, anh ôm một lát.”

Chính dịu dàng vụn vặt đã chống đỡ tôi đi suốt một quãng đường dài như vậy.

tôi ngộ nhận rằng trong đôi tĩnh lặng sâu như mặt hồ kia, ít nhiều anh cũng từng động vì tôi.

khi đau mức chết lặng, ngược lại tôi lại tỉnh táo hơn.

Cố Mặc chưa từng yêu tôi.

Anh chỉ đang tròn nghĩa vụ của một người bạn trai.

Về , ngay chút trách nhiệm đó anh cũng lười duy trì nữa.

Bước ra khỏi đoạn cảm là một quá trình rất chậm.

Giống như từng chút một nổi lên khỏi vùng nước sâu, học lại cách hít thở.

Tôi không còn theo dõi trạng thái chuyến bay nữa, không cần âm thầm cầu mong mỗi cất cánh hạ cánh đều bình an.

Điện thoại trở nên yên tĩnh.

Nhưng tôi lại có ngủ một giấc tận sáng.

Tôi bắt đầu thu lại từng chút một thời gian và tinh lực kia từng đặt lên người anh, dùng chúng cho chính bản thân mình.

Tôi nghiêm túc việc, thăng chức, tiền lương cũng tăng lên không ít.

Tôi quay lại phòng gym, đường nét trong gương dần săn chắc hơn, từng chút một trở nên tự tin hơn.

Tôi còn đăng ký lớp học bánh.

đầu tiên nướng công một chiếc bánh hoàn hảo, hương thơm ngọt ngào tràn ngập căn phòng tôi đứng ngẩn người rất lâu.

Hóa ra bản thân vui vẻ lại là một chuyện người vững vàng vậy.

Mười thanh xuân , tôi còn quý trọng hơn bất kỳ ai.

Trong đó không chỉ có tủi thân.

Mà còn có chân và khát vọng mà tôi đã không giữ lại chút gì cho riêng mình.

Rời xa anh không vì tôi thất vọng với yêu.

Ngược lại.

Chính vì khi từng dốc tất yêu một người, cuối cùng tôi cũng học rằng trong tháng rất dài này, mình nghiêm túc hơn, hơn yêu lấy chính bản thân mình.

11

nhận cuộc gọi của Tiểu Nhã, tôi đang tắm cho Hunter.

:

“Mạn Mạn, Cố Mặc tìm tới mình rồi. Mình đưa cách liên lạc của cậu cho anh .”

Động tác của tôi khựng lại giữa không trung.

“Cậu đừng giận đã.”

“Mình không nghĩ anh còn cơ hội gì đâu. Mình còn rõ hơn ai hai người không quay lại.”

“Mình chỉ là… muốn anh tận thấy bây giờ cậu sống tốt thế nào.”

anh hoàn toàn hy vọng, đừng tiếp tục bày ra cái bộ dạng như thế giới đều nợ mình nữa.”

Chuyện nên tới rồi cũng sẽ tới.

Chỉ là tôi không ngờ kiểu người như Cố Mặc, ba rồi mà vẫn chưa buông xuống .

Anh hẹn tôi gặp ở quán cà phê gần nhà.

Ba dường như đặc biệt ưu ái anh.

Giữa hàng mày ánh đã rút đi phần non nớt của tuổi trẻ, nhiều thêm vài phần trầm ổn và sắc bén của người ở vị trí cao lâu .

Chỉ có quầng thâm nhàn nhạt dưới lộ một chút mệt mỏi.

“Mạn Mạn.”

Anh mở miệng, giọng hơi khô khàn.

“Lâu rồi không gặp.”

Anh ngồi đối diện tôi, hai đan nhau.

Trong ánh tôi là đau đớn và hối hận.

“Anh… mấy chuyện đó cũng chỉ mới biết gần đây.”

này Chu Vy tỏ với anh, anh mới biết cô từng đăng bài chỉ mình em thấy. Ảnh đều là cô chụp lén…”

nhà hàng đó đều do người khác trong team chọn. … đầu óc anh toàn là công việc, thật sự không ý.”

kia đúng là có vài anh transit qua Thượng Hải mà không cho em biết.”

“Là vì anh cảm thấy thời gian quá ngắn, còn họp, không muốn em cực khổ chạy tới chạy lui…”

“Mạn Mạn, anh vẫn luôn đặt em trong kế hoạch cuộc đời mình.”

“Từ hồi cấp ba anh đã có cảm với em rồi.”

đây anh luôn nghĩ đàn ông không nên đặt quá nhiều tinh lực cảm, lập nghiệp …”

“Là anh chưa tốt, em cảm thấy… anh không đủ yêu em.”

Anh dừng lại một chút, hít sâu một hơi.

“Xin lỗi.”

đây anh luôn nghĩ chờ chuẩn bị xong xuôi, có cho em tương lai tốt nhất.”

“Bây giờ… sự nghiệp của anh xem như đã ổn định rồi.”

“Anh có cho em thứ em muốn.”

“Chúng … có bắt đầu lại không?”

Tôi bình tĩnh anh.

Gương mặt từng tôi nhớ nhung mất ăn mất ngủ , này đang ra lời muộn ba , hoặc có lẽ còn lâu hơn thế.

Trong tôi không còn chút gợn sóng nào.

Thậm chí còn có chút thương hại nhàn nhạt.

“Cố Mặc, cảm ơn anh đã cho em điều này.”

“Nhưng em đã có thứ mình muốn rồi.”

Anh khựng lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.