Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nương trầm ngâm:

“Từng thương vào chỗ hiểm ?”

Ta vội gật đầu:

“Đúng ạ, quản gia nói Tạ Uyên đã mấy lần suýt mất mạng.”

“Nếu con vì hòa ly với chàng thì quá bất công cho chàng rồi!”

Nương dường như đã nghe lọt tai.

Bà trấn an ta, nói bà tự có cách.

Ngày hôm sau, nương lại gọi ta nhà.

Tần đại phu ở đó.

Ta không dám lại gần.

Chỉ rụt rè nhìn nương một .

Hôm nay tâm trạng bà khá tốt, kéo ta lại bên cạnh.

“Xem con sợ chưa kìa.”

“Lại , Tần đại phu có muốn con.”

Ta luôn cảm thấy ông ấy sắp nói mấy lời không mấy lọt tai.

Nhưng nương ấn vai ta xuống, ta không đi được.

Quả nhiên.

Ông ấy rất kỹ phòng the giữa ta và Tạ Uyên.

may là giữ cho ta mấy phần mặt mũi.

Ông ấy viết các câu giấy.

Ta đỏ bừng mặt, trả lời từng tờ một.

Tần đại phu chỉ ba câu, sau đó châm mồi lửa đốt sạch ba tờ giấy đó.

Lại viết một phương thuốc đưa cho ta.

Bảo ta bốc thuốc theo đơn, liên tục bảy ngày.

Ta liếc nhìn phương thuốc—

Thục địa hoàng, Sơn thù du, Nhục thung dung, Dâm dương hoắc…

Mười mấy loại dược liệu, chế thành mật hoàn.

“Nương, Tạ Uyên hình cường tráng, thật sự mấy thứ ?”

, không thiếu bữa nào.”

Nương ta việc sấm sét.

Ngay ngày hôm sau đã mang thuốc cho ta.

Ta nhìn bình thuốc thấy nan giải.

Tự dưng lại khuyên người ta thuốc.

Hắn có chịu không?

Thôi, đợi ngày mai hắn rồi tính tiếp.

Đêm , ta đang ngủ say thì thấy bên tai ngưa ngứa.

Cứ ngỡ là côn trùng bay vào màn.

Vung tay gạt đi.

tát rơi đúng vào mặt Tạ Uyên.

Không nặng không nhẹ, nhưng vừa đủ ta tỉnh táo.

lúc chàng đã rồi?”

Màn đêm đặc quánh, Tạ Uyên nắm cổ tay ta, đặt bên môi khẽ hôn:

nàng thức giấc rồi ?”

Hắn vừa mới tắm xong, mái tóc dài vương hơi nước.

Y phục thoảng mùi trầm hương.

Ánh mắt hắn khẽ động.

Ta nhìn hiểu rồi.

Dẫu có thẹn thùng, nhưng ta rất nhớ hắn.

Ta chủ động vòng tay lên vai hắn.

13

Hôn được một nửa, ta chợt nhớ lời Tần đại phu dặn là thuốc trước khi sự.

Ta vội vàng ngồi dậy.

Tạ Uyên không kịp đề phòng ta đẩy .

mắt hắn tình dục vẫn chưa tan.

?”

Ta không kịp giải thích kỹ, tìm bình thuốc, đổ hai viên.

Tạ Uyên nương theo ánh trăng nhìn rõ thứ tay ta.

Đôi mày kiếm cau lại.

?”

Ta nhìn quanh quất, thiếu tự tin đáp:

là… tẩm bổ thể cho chàng.”

“Chuyến đi tuần chàng gầy đi rồi.”

“Ta là đang xót chàng , chàng đừng nữa, đi có được không?”

Tạ Uyên không nói lời nào.

Chỉ tĩnh lặng nhìn ta.

hắn nhìn chằm chằm như , ta không khỏi chột dạ.

“Chàng có đang nghi ngờ là thuốc độc không?”

ta một viên trước!”

Nói đoạn, ta cầm một viên định nhét vào miệng.

Tạ Uyên đột ngột bóp cằm ta, cúi người đưa viên thuốc sang miệng hắn.

Lại cầm nốt mấy viên lại bàn tay ta sạch.

Hắn bất lực nói:

“Ta nghi ngờ nàng được?”

“Đừng có suy đoán lung tung.”

ta dâng lên một luồng ấm áp.

Hắn đối với ta chân tình như , ta nên học cách chăm sóc hắn nhiều hơn.

Ta lại vội vàng đi rót cho hắn một chén trà lạnh xuôi họng.

Lát sau, ta tròn mắt nhìn hắn:

“Thế nào rồi? Có cảm giác không?”

Thần sắc hắn không khác vừa nãy, thậm chí trông tỉnh táo hơn.

“Không có.”

Ta âm thầm thất vọng.

Không ngờ nương ta thông minh một đời, cuối cùng vẫn người ta lừa.

Hai vị tỷ tỷ đều đã mang thai.

Ta thật mừng cho họ.

Trước ta chưa từng nghĩ mang thai sinh con.

Nhưng ta không muốn Tạ Uyên người đời dị nghị.

Có lẽ là vấn đề ở phía ta không chừng.

Nghĩ , ta khẽ ôm Tạ Uyên.

“Nếu đã không có tác dụng, chúng ta không nữa.”

Vừa áp sát vào, ta đã nhiệt nóng bỏng trên người Tạ Uyên cho kinh hãi.

Ta càng hối hận hơn:

“Có chàng thấy không khỏe không? Chúng ta đi nôn thuốc đi—”

Tạ Uyên bóp eo ta, đẩy ngã xuống giường.

hình cao lớn lập tức phủ lên trên.

Hơi thở dồn dập, đôi mắt đen láy ẩn hiện tia sáng đêm.

, nàng có biết là thuốc không?”

Ta dáng vẻ của hắn dọa cho sợ.

Lắp bắp nói:

là thuốc tẩm bổ thể .”

nàng có biết, thứ ta cần là hạ hỏa, chứ không đổ thêm dầu vào lửa không.”

Giọng hắn khàn đục và thô ráp.

Gân xanh nơi thái dương giật giật.

“Tạ Uyên…”

Ta chỉ kịp gọi tên hắn một tiếng đã đau mức không thốt nên lời.

Tạ Uyên thở dốc nặng nề.

Hắn xoay người một , đỡ ta ngồi vững.

, ta dạy nàng cưỡi ngựa có được không?”

“Không được! Không được!”

Bình thường chàng dịu dàng lắm .

Chẳng bao giờ ta chịu khổ cả.

Đêm nay lại biến thành một người khác thế ?

ngoan.”

ta được dễ chịu chút đi…”

14

Liên tiếp mấy ngày liền.

Ta cứ nằm lười trên giường.

Cho khi Châu Nhi vào báo tin, nói dì mẫu ở Hàng Châu đã tới phủ rồi.

Nương bảo ta một chuyến.

Tạ Uyên biết liền muốn cùng ta nhà.

ta vẫn dỗi.

Thật không biết hắn ham hố nữa.

Giày vò ta mức khắp người đau nhức.

Bản hắn chẳng được ngủ ngon.

Mặc cho hắn , ta chẳng thèm ý hắn.

Sau khi nhà, cha ở tiền viện trà cùng Tạ Uyên.

Nương đưa chúng ta hậu viện ngắm hoa trò.

Nhắc vị biểu ca bên nhà dì mẫu, đã hai mươi bảy tuổi rồi vẫn chưa định hôn sự.

Dì mẫu than ngắn thở dài.

Các tỷ tỷ hùa vào an ủi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.