Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

05

Tôi không biết rốt cuộc mình khiến Cố Văn Chiêu rung động điểm nào.

Sau khi mất trí nhớ, nhiều động tác nhỏ và thần thái của anh mà lại giống hệt năm xưa.

Nhưng——

này anh rằng tôi rồi.

Nghĩ lại, mọi chuyện chắc cũng chỉ dừng đây thôi.

Anh không nên một bước vào hôn nhân, đặc biệt là kiểu phụ nữ tôi, người chỉ có mang tới phiền phức cuộc đời anh.

Anh là một người kiêu ngạo, sao có cam tâm dây dưa vợ của người khác.

Lúc nãy khi khuyên vị phó tổng kia, sự chắc chắn và khinh thường lời nói đều để lộ nguyên tắc cùng giới hạn của anh.

Quả nhiên, ngay khi lời tôi vừa dứt.

Hàng mi dài của Cố Văn Chiêu khẽ run lên.

Giây theo lại bình tĩnh nói:

.

“Tôi quả thật không có sở thích cướp vợ người khác.

“Nhưng năng lực phiên dịch của cô đúng là tốt. Tôi chỉ đơn thuần, hoàn toàn vì công việc, tuyệt đối không mang bất kỳ tư tâm cá nhân nào.”

“Tôi muốn mời cô trở thành thư ký phiên dịch cạnh tôi.”

“Cô , cô có đồng ý không?”

06

Tôi từ chối Cố Văn Chiêu.

Anh không có vẻ gì bất ngờ, chỉ cười “đúng tôi đoán”.

“Trở thành thư ký của một người ông ưu tú khác, chắc cô cũng sẽ có cảm giác nguy cơ nhỉ.”

bình thường. Giữa ông vốn là .”

“Chỉ là cô có hơi thiếu tự tin rồi. Dù sao yêu cũng không phải chiếm hữu.”

Cố Văn Chiêu dường tùy ý nói .

Nhưng nơi đáy mắt nhanh lóe lên một tia không cam lòng.

Còn tôi bỗng nhớ tới ba năm qua, dù Cố Văn Chiêu đối xử tôi cực kỳ tốt, nhưng chưa từng dẫn tôi gặp bạn bè của anh.

Đương nhiên, chính anh cũng không gặp đám người .

Chỉ cạnh tôi.

Tôi thất thần thoáng chốc.

Ngay sau lắc : “Không liên quan tới tôi. Là do một thời gian tôi sẽ vào đại học học , không làm việc lâu dài tập đoàn Cố thị.”

Cố Văn Chiêu im lặng một lát rồi cười cười, không để lộ cảm xúc.

.

, gặp khách hàng này cũng kết thúc rồi. Chúc cô mọi chuyện thuận lợi.”

07

Thế giới của người trưởng thành chủ yếu là kiểu ăn ý ngầm hiểu mà không nói .

một khoảng thời gian dài, Cố Văn Chiêu không xuất hiện quán bar .

Còn tôi vẫn mỗi ngày lặng lẽ tới, lặng lẽ rời đi. rượu khách, chờ tiền lương cùng tiền hoa hồng chuyển vào tài khoản, nhìn số trên hóa đơn.

Sau ——

Lại lặng lẽ tiền chủ nợ.

Nhưng tôi không ngờ, tháng này tiền đưa rồi, đám người vẫn tục bám lấy tôi không buông.

Thậm chí còn đuổi tới tận quán bar.

Ba giờ sáng, tôi vừa tan làm.

Đang đeo túi rời đi từ cửa sau thì ngõ có bốn năm người ông vây kín quanh tôi.

“Ồ, đây chẳng phải Tiểu Ninh sao. Hôm nay kiếm bao nhiêu tiền ?”

“Đưa anh thêm năm mươi nghìn đi nào.”

Tôi cảnh giác nhìn họ, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Có đừng tục làm phiền tôi không, đâu phải tôi vay tiền.”

Người ông cầm nhìn nhau đám còn lại, mũi phát một tiếng hừ lạnh.

nợ , thiên kinh địa nghĩa!

“Cô không nhận người kia của mình, nhưng mẹ bệnh tật em gái đang đi học của cô thì sẽ gặp xui xẻo .

“Cô cũng không muốn tôi tới bệnh viện tìm mẹ cô đòi nợ, tới trường tìm em gái cô tiền đâu nhỉ!”

Sắc tôi lập tức biến mất sạch sẽ, trắng bệch tờ giấy.

óc trống rỗng, khó khăn nói:

“Nhưng tôi thật sự không còn tiền rồi. Tôi lấy gì để ?”

Một tiếng cười khẩy vang lên.

Tên đại ca vay biệt danh Bưu ca đầy mụn rỗ, lúc nói chuyện còn giật giật.

Hắn đánh giá tôi từ trên xuống dưới hai rồi lấy điện thoại gọi đi:

Phúc Cường, ông làm cái quái gì , túi gái ông còn sạch hơn cả nó!”

kia chưa im nửa giây, giọng chửi bằng tiếng địa phương đổ ập xuống, chói tai vô cùng.

“Đánh rắm! Nó gả một thằng giàu có! biệt thự lớn, lái xe sang, còn khóc nghèo mày à?

trước tao bảo mày tới khu biệt thự chặn nó, mày đi chưa? Thằng ông giàu lắm, tùy tiện nhổ một sợi lông cũng to hơn cái đùi tao, mày đi tìm nó mà đòi!”

Máu người tôi lạnh đi hơn nửa.

Đám ông lén lút bị người nhà Cố Văn Chiêu phát hiện trước, hóa là do tôi chỉ đường.

“Tôi ly hôn từ lâu rồi.

“Người bình thường nào lại muốn cùng một gia đình có dân nghiện cờ bạc chứ.” Tôi khô khốc nói.

Bưu ca nửa tin nửa ngờ nghiêng nhìn tôi.

Người kia điện thoại lại cuống lên:

“Ly hôn? Mày cứng cánh rồi đúng không, sao dám ly hôn?”

“Khó khăn lắm mới câu một rể kim quy, mày——”

Núi cao hoàng đế xa, qua điện thoại cũng chẳng dạy dỗ tôi .

Bưu ca trực cúp máy.

“Tao không biết tụi mày đang giở trò gì.”

“Số tiền này nhất định phải .”

“Không có tiền thì đi bán đi!”

Tên em cạnh hắn giật mạnh chiếc túi trên người tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.