Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3.

Tôi hoàn toàn hoảng loạn, dứt khoát xin nghỉ thêm một ngày, đi khắp khu chung cư tìm con mèo cam kia.

Không vì sao, tôi cảm thấy bây giờ chỉ có tìm được mèo cam thì mới có thể làm rõ rốt xảy ra chuyện gì.

Không ngờ, trong thang máy, tôi lại gặp cô giáo kia.

Vẻ mặt cô ta vẫn như thường, mỉm cười với tôi, giọng điệu chẳng ra cảm xúc gì:

“Cô Chung, tối hôm qua không nhìn thấy thi thể nữa chứ?”

Cô ta đang mỉa mai tôi sao?

Tôi gần như sắp phát điên.

Hai mắt tôi nhìn chằm chằm xuống cô ta.

ánh sáng trắng trong thang máy, cô giáo vẫn không có bóng.

Nhưng cô ta lại đứng trước mặt tôi, đi làm tan làm bình thường, giống hệt một người sống.

Rốt cô ta chết hay chưa?

Thi thể kia rốt là chuyện gì?

Rốt tôi nhìn thấy những thứ gì?

Hai ngày nay khiến tôi cảm thấy giới của mình sắp sụp đổ rồi.

Thang máy dừng ở tầng một, tôi vội vàng lướt qua vai cô giáo ra ngoài.

“Cô Chung.”

Cô ta gọi tôi ở phía sau.

Tôi run rẩy đầu lại.

Cô giáo lại biến thành dáng vẻ nữ quỷ chết thảm kia, tóc tai rối tung, sắc mặt trắng bệch, lưỡi thè ra ngoài.

Tim tôi như ngừng đập trong thoáng chốc.

Nhưng chớp mắt, cảnh tượng kia mà lại biến mất.

Cô ta chỉ vào chiếc đất:

“Tôi chỉ nhắc một câu thôi, đồ của cô rơi rồi.”

Tôi nặn ra một nụ cười cứng đờ, hoảng hốt nhặt .

Lúc đứng dậy lần nữa, thang máy xuống tầng hầm một.

Tôi đầu lao vào khu chung cư tìm mèo.

nào đi nữa, việc quan trọng nhất bây giờ là tìm được mèo cam.

Hỏi cho rõ, rốt xảy ra chuyện gì!

Nếu nó có thể báo mộng, nhất định có thể gặp lại nó lần nữa!

4.

Nhưng không vì sao, tôi cầm xúc xích tìm rất lâu trong khu chung cư cũng không gặp được nó.

Tôi hết cách, mạng tìm đủ loại phương pháp tìm mèo.

Tôi thấy một bài rằng cho những con mèo hoang khác ăn có thể nhờ chúng giúp tìm con mèo mình muốn gặp.

Nghĩ đến đây, tôi cũng chỉ đành còn nước còn tát.

Tôi đầu bắt lấy một con mèo tam thể, đưa xúc xích cho nó ăn:

“Có thể giúp tôi tìm con mèo cam nhỏ kia không?”

“Tôi có chút chuyện muốn tìm nó.”

“Nếu tìm được, tôi bao đồ ăn cho cô cả tháng .”

Con mèo tam thể cọ quanh đầu gối tôi vòng, kêu meo meo tiếng.

Tôi cũng không biết nó có hay không, thở dài nhìn nó ăn.

Chỉ là càng nhìn càng buồn ngủ, tôi mà cứ ngồi xổm như rồi ngủ thiếp đi.

Mà trong , tôi mà nhìn thấy con mèo tam thể .

Nó đầy vẻ lo lắng:

“Con người, tôi từng chuyện của cô rồi.”

mèo , bây giờ cô tuyệt đối không thể chuyển đi!”

“Nếu chuyển đi, con người chết chắc!”

Gì cơ?

Sao một con mèo bảo tôi mau đi, một con mèo lại bảo tôi ở lại?

“Tại sao?”

Tôi vội hỏi nó:

“Con mèo cam kia bảo tôi chuyển đi mà!”

Mèo tam thể mất kiên nhẫn lắc lắc đuôi, thở dài:

“Cô đến gốc cây hòe bên cạnh bảo vệ khu chung cư nhìn xem, con mèo cam kia chết ngày rồi.”

“Thứ trong giấc của cô, sự là mèo đang báo mộng sao?”

5.

Tôi bị lời của mèo tam thể dọa tỉnh.

Tôi phát hiện mình vẫn đang ngồi xổm tại chỗ, mà con mèo tam thể trước mắt vẫy đuôi, ra hiệu tôi đi theo nó.

Tôi vội vàng đi theo.

Nó dẫn tôi đến trước bảo vệ.

Nhìn thấy chú bảo vệ sắc mặt hồng hào, dương khí do gặp người sống mang lại khiến tâm trạng tôi thoải mái hơn không ít.

Chú ấy nhìn thấy tôi cũng hơi kinh ngạc:

“Cô Chung, hôm nay không đi làm à?”

“Cháu xin nghỉ rồi.”

Tôi chào chú ấy một tiếng, sau đi theo mèo tam thể về phía cây hòe phía sau bảo vệ.

không sai.

Một con mèo cam nằm trên ụ đất, chính là con tôi nhìn thấy trong .

Trên người nó không hề phập phồng, dường như sự không còn hô hấp.

Tôi nhíu mày lật người nó lại.

Mèo cam trừng hai mắt, chết không nhắm mắt, khóe miệng còn sót lại bọt trắng.

Nó… nó sự chết rồi?

thứ tôi thấy là gì?

Tôi sợ đến mức ngã lùi về sau.

Chuyện gì đang xảy ra ?

Lẽ nào trong của tôi sự không phải mèo, mà là một thứ gì khác không biết là gì?

Chú bảo vệ thò nửa cái đầu ra bảo vệ:

“Sao ?”

Tôi chỉ con mèo kia:

“Cái … sao nó chết rồi?”

Chú ấy đẩy cửa nhỏ của bảo vệ, ra ngoài.

Khi nhìn thấy thi thể mèo cam, chú ấy và tôi nhìn nhau:

“Cái gì chết cơ?”

Tôi chỉ con mèo cam kia:

“Mèo !”

Bảo vệ đầy vẻ khó :

“Ở đâu có mèo?”

Tôi trợn to mắt, khó tin:

“Lẽ nào chú không nhìn thấy?”

Chú ấy vòng quanh cây hòe vòng, vẫn đầy vẻ mờ mịt:

“Mèo gì cơ?”

“Ở đâu ?”

Tôi đầu muốn tìm con mèo tam thể kia, nhưng chớp mắt, nó mà cũng biến mất.

Bảo vệ dừng vòng quanh cây, nhìn về phía tôi, muốn lại thôi.

Tôi hít sâu một hơi:

“Không sao, có thể rồi cháu nhìn nhầm.”

Tôi rời bảo vệ, khá có cảm giác trối chết.

Tại sao tôi cứ luôn nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy?

Rốt là tôi trúng tà, hay sự có quỷ?

6.

Bây giờ tôi không dám rời khu chung cư, không dám về .

Lần đầu gặp chuyện quái dị , tôi cũng chẳng còn cách nào.

Tôi nghĩ một lúc, gọi cho cô bạn thân sống cùng khu chung cư, định đến cô ấy ở một đêm.

Như thì tôi không rời khu chung cư, không cần ở trong căn gặp quỷ kia.

tôi kể xong đầu đuôi sự việc, giọng của bạn thân Lê Lễ lập tức trở nên nghiêm túc:

“Ông nội tôi mở tiệm tang lễ, chắc ông từng gặp tình huống như cô.”

“Cô đợi tôi đi hỏi ông.”

“Trước khi tôi về , cô cứ tìm một chỗ trong khu chung cư trốn trước, đến lúc tôi sẽ đi tìm cô.”

Lê Lễ xong liền cúp .

Trên người tôi không có chìa khóa cô ấy, cũng không dám về lấy.

Đành lời cô ấy, đi lang thang trong khu chung cư, chờ cô ấy về .

Nhưng thời gian trôi qua chậm chạp, tôi chưa ăn sáng nên sự đói đến chịu không nổi, liền đặt cho mình một phần đồ ăn giao tới.

Khu chung cư không cho người ngoài vào, tất cả đồ ăn giao đến đều phải đưa tới phòng bảo vệ.

Tôi đành lại đi về phía bảo vệ.

Chú bảo vệ nhìn thấy tôi, vẫy tay với tôi:

“Cô Chung, sao lại lại rồi?”

Tôi chỉ giao đồ ăn đang đỗ xe bên ngoài khu chung cư:

“Cháu đến lấy đồ ăn.”

Sau , tôi nhìn về phía giao đồ ăn, gọi anh ta:

“Đuôi số 07, đưa cho tôi là được.”

giao đồ ăn dường như không thấy, anh ta không đầu.

Anh ta chỉ dừng xe trước, sau gọi cho tôi.

reo .

Tôi bắt máy, vẫy tay với anh ta:

“Tôi ở ngay đây, anh đưa thẳng cho tôi là được.”

Giọng giao đồ ăn truyền đến từ , vô cùng khó :

“Ở đâu?”

Tôi vươn tay ra, lại vẫy vẫy:

“Anh nhìn phòng bảo vệ đi, tôi ở ngay đây.”

Nhưng giao đồ ăn nhìn quanh bốn phía, vẫn trông rất khó :

“……Phòng bảo vệ?”

“Trong phòng bảo vệ không có ai cả.”

“Sao có thể?”

Tôi hơi cạn lời:

“Tôi và bảo vệ đang đứng ngay trước mắt anh, anh không nhìn thấy à?”

“Bảo vệ?”

giao đồ ăn lẩm bẩm câu, đi đến gần phòng bảo vệ.

Nhưng không biết anh ta nhìn thấy gì, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ.

“Mẹ kiếp!”

Anh ta liên tục chửi tiếng:

“Mẹ kiếp!”

“Sao ?”

Tôi hỏi anh ta.

“Chị không đùa tôi đấy chứ, chị gái.”

Anh ta run lẩy bẩy nhìn :

“Mẹ nó, gặp phải đơn hàng linh dị rồi.”

“Ai đùa anh chứ?”

Tôi cũng hơi tức giận:

“Tôi ở ngay đây, anh mù à?”

giao đồ ăn không trả lời.

Tôi bỗng nhận ra hình như anh ta sự không diễn với tôi.

Anh ta… hình như sự không nhìn thấy tôi, cũng không nhìn thấy bảo vệ.

Trong lòng tôi run .

Theo bản năng, tôi bước ra, muốn bước ra khu chung cư đi tìm anh ta.

Nhưng chú bảo vệ phía sau đột nhiên kéo tôi lại:

“Cô muốn ra ngoài à?”

Giọng điệu của chú ấy cứng đờ nhưng lại đặc biệt hưng phấn.

Dường như chuyện tôi muốn rời đi, đối với chú ấy mà , là chuyện khiến chú ấy cực kỳ kích động.

Tôi cảm thấy chú bảo vệ không ổn lắm.

Theo bản năng, tôi lại nhìn về phía con mèo cam gốc cây.

Trước thi thể của nó, không biết mèo tam thể lại từ khi nào.

Mèo tam thể nhìn tôi, cảnh cáo mà cong người .

Nó lao tới, vòng quanh tôi, chặn đường tôi, như muốn ép tôi lùi lại vào trong khu chung cư.

giao đồ ăn sớm cúp .

Anh ta gửi đến một bức ảnh, sau ném đồ ăn xuống, người cưỡi xe mất.

Tôi kỳ lạ mở tấm ảnh anh ta gửi.

Tôi nhìn thấy trong bảo vệ không có ai, nhưng có một thi thể.

Là chú bảo vệ bị treo cổ chết trong phòng.

Hơi lạnh từ lòng bàn xộc thẳng đỉnh đầu.

“Sao ?”

Một bàn tay vươn từ phía sau tới nắm lấy cổ tay tôi, lạnh như một khối sắt.

Chú bảo vệ âm u nhìn tôi:

“Bức ảnh có vấn đề gì sao?”

“Sao cô không ra ngoài?”

Tôi run lẩy bẩy xoay người lại.

Lúc tôi mới chú ý thấy, bộ đồng phục bảo vệ của chú ấy, ở cổ có một vết siết tím xanh.

Sắc mặt tôi lập tức xám như tro, lùi lại hai bước, muốn ra ngoài khu chung cư.

Nhưng con mèo tam thể cắn chặt ống quần tôi, không cho tôi đi.

Tôi nghĩ đến lời nhắc nhở của mèo tam thể trong :

“Không thể ra ngoài, ra ngoài là chết chắc.”

Tôi cắn răng, quyết định đánh cược một phen.

Tôi và mèo không thù không oán, nó hẳn sẽ không hại tôi đâu!

Tôi thu về.

“Không có gì bất thường cả.”

Tôi cầm lấy đồ ăn của mình, cười với chú bảo vệ:

cháu về trước đây.”

“Về?”

Chú ấy nhìn tôi đánh giá một lúc:

“Cô không định rời khu chung cư sao?”

“Vẫn nên ra ngoài đi.”

Chú ấy cứ luôn khuyên tôi.

Chuyện quá quỷ dị.

Tôi lập tức xoay người, co thẳng vào trong khu chung cư.

Con mèo tam thể ngồi xổm tại chỗ, đôi mắt đen kịt không nhúc nhích nhìn tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.