Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Hôm con ấy, rạng sáng…”

“Mẹ đang trên đường tới bệnh nghe tin.”

“Nó lái tới bệnh , giữa đường bị một chiếc tải uống rượu vượt đèn đỏ tông phải.”

bị đâm nát hết.”

“Lúc cấp cứu đưa nó tới bệnh hôn mê rồi.”

Rạng sáng.

Tới bệnh .

Ngày tôi con.

Anh tai nạn trên đường tới bệnh .

Anh xảy ra

Là vì muốn tới tôi và Đóa Đóa.

Nếu hôm anh không vội tới bệnh

Nếu tối anh không lái

Nếu anh chậm hơn một chút…

Nếu chiếc tải kia không vượt đèn đỏ…

Nếu…

Có quá nhiều chữ “nếu”.

Nhưng tất đều chỉ về cùng một sự thật.

đang nằm ICU, sống ch/e/t chưa rõ…

Là vì tôi.

“Giấy phẫu thuật là ai ký?”

“Mẹ ký.”

Mẹ chồng đáp.

“Lúc mẹ tới nơi được đẩy vào mổ rồi.”

“Bác sĩ nói lá lách vỡ, phải mổ ngay lập tức, bảo mẹ ký giấy.”

“Tay mẹ run tới mức ký mấy lần mới xong…”

“Bảy ngày này ai chăm sóc anh ấy?”

“Mẹ.”

Giọng bà càng nhỏ hơn.

“Mẹ vẫn luôn bệnh .”

“Ban ngày mẹ , buổi tối thay mẹ.”

là em trai Lục Minh.

Năm nay hai mươi lăm tuổi, mới làm chưa lâu.

“Mẹ…”

“Vì sao mẹ không nói cho con ?”

“Lục Minh không cho.”

Mẹ chồng vừa khóc vừa nói:

“Nó tỉnh lại sau phẫu thuật, câu tiên nói chính là…”

“Đừng nói cho Tô Lâm , cô ấy sắp rồi, không thể để cô ấy lo lắng.”

“Nó con lo.”

động thai.”

con và đứa nhỏ xảy ra .”

“Nó bảo mọi giấu con, nói chờ xong rồi hãy nói.”

Tôi nhắm lại.

Nước lần nữa trào .

Anh nằm trên bàn mổ.

Sống ch/e/t chưa .

Sau khi tỉnh lại, điều tiên anh lo không phải mình có sống nổi hay không.

Mà là tôi lo lắng.

Anh để tất mọi giấu tôi.

Một mình chịu đựng ICU suốt bảy ngày.

Còn tôi…

bảy ngày ấy lại cho rằng anh bỏ rơi tôi.

Cho rằng anh không cần cái nhà này nữa.

lòng mắng anh vô số lần.

“Tô Lâm…”

Giọng mẹ chồng kéo tôi trở về thực tại.

“Con đừng nó… nó không cố ý đâu…”

“Mẹ.”

Tôi cắt ngang lời bà.

“Con không anh ấy.”

“Con chính mình.”

“Con mình cái ?”

“Con mình không phát hiện sớm hơn.”

“Con mình suốt bảy ngày qua… vẫn luôn anh ấy.”

Phần 7

Những ngày sau , tôi chạy qua chạy lại giữa hai tầng lầu.

Khoa sản tầng sáu.

ICU tầng bốn.

Mỗi sáng tôi xuống ICU thăm Lục Minh.

Buổi chiều quay về bệnh chăm Đóa Đóa.

Tối đến, chờ Đóa Đóa ngủ rồi tôi lại xuống ICU nhìn anh một lát.

Cơ thể tôi vẫn chưa hồi phục.

Vết thương vẫn còn đau.

Mỗi lần lại đều phải lấy tay ôm bụng.

Nhưng tôi không dám dừng lại.

Tôi chỉ cần mình dừng lại thôi, những suy nghĩ đáng kia sẽ lập tức ùa tới.

Nếu anh không tỉnh lại sao?

Nếu anh mãi mãi không tỉnh lại nữa sao?

Tình trạng Lục Minh lúc tốt lúc xấu.

Có lúc bác sĩ nói:

“Có tiến triển.”

Có lúc lại nói:

“Tình hình không mấy lạc quan.”

Điều khiến ta lo nhất vẫn là chấn thương sọ não anh.

Bác sĩ nói não vẫn còn phù, ý thức chưa hoàn toàn hồi phục.

Có thể một tuần.

Cũng có thể một tháng.

Cũng có thể…

Ông không nói tiếp nữa.

Nhưng tôi ông muốn nói .

Cũng có thể đời này sẽ không tỉnh lại nữa.

Tôi không cho phép bất kỳ ai nói với tôi hai chữ “có thể”.

Tôi không cần “có thể”.

Tôi cần một đáp án chắc chắn.

Lục Minh nhất định sẽ tỉnh lại.

Nhất định sẽ.

Anh còn chưa Đóa Đóa.

Chưa ôm con bé.

Chưa nghe con gọi một tiếng “”.

Anh sẽ không cứ thế mà rời đâu.

Anh không nỡ.

Đóa Đóa trở thành chỗ dựa duy nhất tôi.

Mỗi lần ngoài ICU không chống đỡ nổi nữa, tôi sẽ quay về bệnh ôm con bé vào lòng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ xíu ấy.

Rồi tự nói với chính mình.

Lục Minh sẽ tỉnh lại.

Anh nhất định sẽ tỉnh lại.

Bởi vì anh không nỡ để Đóa Đóa không có .

Có một buổi tối, tôi em trai Lục Minh là ngoài hành lang ICU.

Cậu ấy dựa vào tường.

Quầng thâm dưới rất đậm.

nhìn vô cùng mệt mỏi.

Thấy tôi, cậu ấy bước tới gọi một tiếng:

“Chị dâu.”

Sau không nói nữa.

, cảm ơn em.”

Tôi nói.

“Cảm ơn em những ngày này chăm sóc anh trai.”

“Chị dâu, chị đừng nói vậy.”

“Anh ấy là anh em mà.”

Chúng tôi im lặng một lúc.

“Chị dâu…”

đột nhiên tiếng.

“Em kể chị nghe một .”

?”

“Hôm anh em tai nạn, em nhận được điện thoại mẹ liền chạy tới bệnh .”

“Lúc tới nơi anh ấy vẫn còn mổ.”

“Mẹ em đứng ngoài khóc.”

“Em đứng bên cạnh mà chẳng giúp được .”

“Ca phẫu thuật kéo dài hơn năm tiếng.”

“Lúc anh ấy được đẩy ra khỏi mổ, trên toàn là dây với ống.”

“Mặt sưng tới mức gần như không nhận ra nữa.”

Giọng bắt run .

“Anh ấy nằm ICU ngày mới tỉnh.”

“Lúc tỉnh lại, mẹ em nói với anh ấy chị rồi, là con gái.”

“Anh ấy cười.”

“Khóe miệng cong một chút.”

“Sau bắt khóc.”

“Anh ấy nói…”

“Anh có lỗi với Tô Lâm, để cô ấy một mình con.”

“Anh ấy nói…”

“Anh muốn cô ấy, nhưng anh không động đậy được.”

“Anh ấy còn nói…”

“Đừng nói cho cô ấy , chờ cô ấy hết cữ rồi hẵng nói.”

Nước tôi rơi xuống.

Từng giọt từng giọt đập nền gạch.

“Chị dâu…”

“Anh em thật sự rất yêu chị.”

nói.

“Anh ấy nằm trên giường bệnh, bản thân còn không cử động nổi.”

“Nhưng lòng nghĩ toàn là chị.”

Tôi gật .

Không nói nên lời.

Phần 8

Lục Minh tỉnh lại vào ngày thứ mười một.

Chiều hôm , tôi đang cho Đóa Đóa bú bệnh điện thoại vang .

Là y tá ICU gọi tới.

Cô ấy nói Lục Minh tỉnh rồi.

Ý thức hồi phục.

Có thể nói .

Tôi đặt bình sữa xuống, ôm Đóa Đóa chạy thẳng tầng bốn.

Y tá ICU phá lệ cho tôi vào.

Còn cho phép tôi bế Đóa Đóa theo.

Có lẽ các cô ấy cũng cảm thấy…

Đứa bé còn chưa từng này nên để nó nhìn một cái.

Tôi bế Đóa Đóa tới bên giường Lục Minh.

Anh nằm .

mở.

Đôi ấy vẫn còn hơi đục, hơi mờ mịt.

Giống như một vừa tỉnh dậy khỏi một giấc mộng rất sâu rất sâu.

Vẫn chưa mình đang đâu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.