Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cảnh Thâm cuối cùng gấp một con tạm coi là .
Một tai dài một tai ngắn.
Niệm Niệm cầm lấy, đặt cạnh con của mình.
“Ba và con.”
Rồi thằng bé lấy một tờ giấy từ tôi, dúi tôi.
“Dì gấp một con .”
Tôi gấp một con.
Niệm Niệm xếp cả ba con thành một hàng trên bệ cửa sổ.
“Gia đình .” Thằng bé nói.
Cảnh Thâm liếc tôi.
Tôi không thể diễn tả ánh mắt ý nghĩa gì.
Nhưng khóe miệng khẽ nhúc nhích.
Không rõ ràng lắm, nhưng tôi hiểu.
Tối hôm , tôi dỗ Niệm Niệm ngủ xong bèn xuống lầu rót nước, gặp Cảnh Thâm cầu thang.
tựa người lan can, cầm điện thoại, không nghĩ gì.
“Niệm Niệm ngủ rồi à?” hỏi.
“Ngủ rồi ạ. Hôm nay thằng bé rất nhiều lần.”
“Ừ.”
Im lặng một lát.
“Tô .”
“Dạ?”
“Kỳ thử việc của cô không cần mất một tháng nữa.”
Tôi tưởng định đuổi việc tôi, tim lập tức vọt lên tận họng.
“Từ mai chuyển sang chính thức, lương tháng tăng lên sáu mươi vạn.”
Tôi đứng trên cầu thang, suýt chút nữa thì hụt.
“ tiên sinh —”
“Cô xứng đáng với cái giá .”
Nói xong thẳng lên lầu.
Tôi bám lấy lan can đứng lặng một hồi lâu.
Sáu mươi vạn.
Lương tháng sáu mươi vạn.
Viện phí phẫu thuật của mẹ tôi không cần phải lo nữa rồi.
Những tiếp theo trôi qua rất nhanh.
Sự thay đổi của Niệm Niệm thể thấy bằng mắt thường.
Thằng bé chủ động nói chuyện với quản gia.
Thằng bé chịu ngoài.
Thằng bé thậm chí gọi tôi là “dì ” thay vì “dì”.
nào Cảnh Thâm hỏi quản gia tình hình của Niệm Niệm.
Quản gia nói dạo này số lần thằng bé càng nhiều.
một hôm quản gia lén nói với tôi: “Cô Tô, tôi làm nhà họ mười lăm năm rồi, chưa từng thấy tiên sinh chăm về nhà sớm như .”
“Chắc dạo này công việc không bận thôi ạ.”
Quản gia mỉm đầy ẩn ý.
thứ mười.
Sự cố ập đến.
Tôi đưa Niệm Niệm dạo trong vườn hoa của viên thì điện thoại nhận một tin nhắn.
Là Tô Uyển Thanh gửi tới.
Một bức ảnh thiệp mời.
Trên viết: Chu Tử Hiên và Tô Uyển Thanh trân trọng kính mời bạn đến dự hôn lễ.
Phía sau còn kèm theo một câu: “Em gái, thiệp mời in xong cả rồi, trên tên của em đấy nhé. Vị trí phù dâu chị vẫn giữ cho em.”
Tôi không đáp.
Mười phút sau, lại thêm một tin nhắn nữa.
“Đúng rồi, nghe nói em làm mẫu cho người hả? Hahahaha, thạc sĩ Đại học Kinh Bắc làm mẫu cho người khác, em đúng là làm rạng danh nhà họ Tô quá.”
Tôi vẫn không đáp.
“Không nói gì là chột dạ à? Bỏ , thấy em đáng thương lủi thủi một mình bên ngoài, cưới nhớ đến nhé, chị sẽ Tử Hiên gói cho em một phong bao lì xì.”
Tôi đút điện thoại túi.
“Dì .” Niệm Niệm kéo tôi.
“Sao thế con?”
“Đằng kia hoa kìa.” Thằng bé chỉ một bụi hoa hồng nằm sâu trong vườn.
“Muốn qua xem không?”
Thằng bé gật .
Tôi dắt thằng bé tới.
Cậu bé ngồi xổm trước bụi hồng, đưa định hái, rồi lại rụt về.
“Sẽ bị gai đâm.” Thằng bé nói.
“Đúng . Những thứ đẹp đẽ đôi khi lại hay đâm người.”
Thằng bé ngẫm nghĩ một chút.
“ thì cứ thôi. Không hái.”
Tôi bật .
“Con còn thông minh hơn rất nhiều người lớn đấy.”
Đúng lúc quản gia rảo tới, nét mặt phần căng thẳng.
“Cô Tô, người ngoài cổng viên muốn gặp cô.”
“Ai ?”
“Một người phụ nữ, nói là chị gái của cô.”
Nụ của tôi vụt tắt.
Tô Uyển Thanh đã tìm đến tận đây.
“Tôi ngoài một lát.” Tôi nói với quản gia, “Phiền ông trông chừng Niệm Niệm giúp tôi.”
Quản gia gật .
Tôi cổng chính viên.
Tô Uyển Thanh tựa người chiếc Porsche màu trắng, mặc một bộ váy hàng hiệu, đeo kính râm, thấy tôi liền gỡ kính xuống.
“Em gái!” Cô tươi tới, “Chị tìm em khổ sở lắm đấy.”
“Sao chị tìm đến đây?”
“Bố nói cho chị mà. Ông ấy em làm mẫu Sơn Ánh Hồ.”
Tô Kiến Quốc.
Đáng lẽ tôi chỉ nên báo địa chỉ cho mẹ thôi, không nên tiết lộ nửa lời cho ông .
“Chị đến đây làm gì?”
“Đến thăm em chứ sao.” Cô liếc cánh cổng lớn của viên, “Chỗ này hoành tráng đấy, chủ của em là ai ? hào phóng ghê.”
“Không liên quan đến chị.”
“Đừng nói thế chứ. Em gái à, chị thật lòng muốn mời em làm phù dâu mà. Em thử nghĩ xem, em làm phù dâu, cưới toàn là những người máu mặt Kinh Bắc đến dự, đâu lại giới thiệu cho em một mối tốt? Chẳng phải hơn hẳn làm mẫu đây sao?”
Nụ của cô rất ngọt ngào.