Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ta…” Chàng há miệng, yết hầu chuyển động dữ dội.
Chàng nhắm mắt lại, khi mở ra , bên trong là thống hận hối lỗi nồng đậm, gần muốn nhấn chìm người khác.
Giọng chàng rất thấp, mang theo một run rẩy gần hèn mọn mà ta chưa từng nghe thấy:
“Ta biết bây giờ lời quá muộn, ta biết ta làm tổn thương sâu sắc, ta tội đáng muôn chết, ta không cầu bây giờ tha thứ cho ta, ta cầu cho ta một hội, một hội để bù đắp.”
“Đừng gả cho hắn, Nhan Nhan… cho ta thêm một hội , được không? Đời , ta tuyệt đối không phạm sai lầm tương tự , ta dùng tất cả mình để đối tốt với , ta …”
“ hạ.”
Ta ngắt lời chàng, giọng trong làn gió đêm hơi lạnh rõ ràng mà bình thản, thậm chí còn mang theo một tia mệt mỏi khó ra, “Ngài xong chưa?”
Tất cả lời định chàng đột ngột dừng lại, thể bóp nghẹt họng, chàng chết trân ta, chút hy vọng hèn mọn trong mắt vỡ vụn từng chút một.
Ta về phía chân trời xa xăm nơi tia ráng chiều cuối còn sót lại, ngữ khí bình thản đang trần thuật một chẳng liên quan đến mình:
“ , lỡ mất chính là qua rồi.”
“ cánh thư giữa ta hạ, khởi đầu bằng ngưỡng mộ, kết thúc bằng nỗi oán hận, vốn dĩ không phải là nền tảng cho một duyên lành, nay hai bên không nợ nhau, thế là vừa vặn.”
“Không phải, không phải không nợ nhau…”
Chàng lắc đầu, định tiến lên nhưng hành động lùi lại nửa ta giữ chân tại chỗ, trong mắt là nỗi đau đớn vỡ tan, “Nhan Nhan, ta đi, ta bây giờ đi… Ta biết sai rồi, hối hận rồi… tin ta thêm một đi, một thôi…”
Ta hơi cúi người, hành một cái lễ cuối : “Tâm ý ngài, thần nữ xin . là gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt.”
“ hạ là trữ quân, gánh vác thiên hạ, nên lấy xã tắc làm trọng, lấy lê dân làm niệm.
Thần nữ tư chất tầm thường, không dám hạ thêm bất kỳ dây dưa nào .
Từ nay về sau, một ly biệt, hai ngả bình an. Xin hạ… thành toàn.”
xong, ta không gương mặt bỗng chốc trắng bệch tờ giấy, dường rút cạn mọi sinh khí chàng .
Ta quay người, từng một, đi vững chãi trở về mảnh viện nhỏ sắp thắp lên ánh nến ấm áp mình.
Đem màn đêm đặc quánh không thể tan biến sau lưng bóng hình ấy hoàn toàn ngăn cách ở ngoài cửa.
Sau , nghe Thái tử Thẩm Nghiễn Từ quỳ suốt một đêm trước thư phòng vua, khẩn cầu bệ hạ thu hồi chiếu ban hôn giữa ta Cố gia, bệ hạ nghiêm giọng quở trách là “hôn muội thất đức”.
Lại sau , chàng trở nên ngày càng trầm mặc ít , chuyên tâm chính vụ, thủ đoạn ngày một lạnh lùng cứng rắn, nhưng hậu viện Đông cung thì luôn để trống.
Cho đến khi đăng làm đế, chàng cũng không lập hậu nạp phi, cô độc một đời trong cung cấm sâu thẳm.
Còn ta Cố Văn Lan, vào một ngày thu cao khí sảng thành thân.
ấy đỗ Trạng nguyên trong kỳ thí, vào Hàn Lâm Viện.
Ngày xuân ấy dạy ta lâm thiếp, ngày hạ ta nấu trà cho ấy, ngày thu ngắm kim quế đầy sân, ngày đông vây quanh lò sưởi đọc thơ.
ấy ta bàn luận thú vị trong triều, cũng nghe ta lải nhải vụn vặt trong nhà.
Quận chúa phủ trưởng tỷ cách chúng ta không xa, tỷ ấy dần ra khỏi cũ, thỉnh thoảng tới ở lại vài ngày, mang theo một đôi trẻ mồ côi lanh lợi mà tỷ nuôi, trong viện tràn ngập tiếng cười trẻ thơ.
Lại là một buổi hoàng hôn, ta ngồi dưới hành lang, Cố Văn Lan kiên nhẫn dạy đứa trẻ lớn hơn mặt chữ.
Ánh nắng chiều tà mạ lên người ấy một lớp viền vàng ấm áp.
ấy cảm được điều , quay đầu lại, chạm vào ánh mắt ta rồi nở một nụ cười, nụ cười ấy sạch hòa nhã.
Y hệt dáng vẻ khi ấy đưa cho ta nửa quyển tập thơ trên Thính Phong Lâu năm nào.
Ta cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng hơi nhô lên.
Đời , ta rốt cuộc nắm giữ được hạnh phúc chân ấm áp thuộc về chính mình.