Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Tôi Vệ Lan kéo khách sạn
giác lạnh lẽo tan loạng choạng theo
“Ngày mai …”
“Không ”
Vệ Lan cứng rắn lực tay mạnh đáng sợ
Tôi tranh cãi nữa cúi đầu im theo
Vệ Lan chậm kéo một mạch từ thang máy phòng
Xung quanh tối om
Không bật đèn
Rượu trong dày cuồn cuộn mang giác bồn chồn dứt
Vào khoảnh khắc rời hoảng loạn nắm lấy áo sơ mi của
Vệ Lan cứng giọng lạnh lẽo: “Triệu Phàm Âm em cố ý ”
Tôi như bỏng lùi một chút: “Tôi bệnh quáng gà…”
“À bệnh quáng gà…”
Đột nhiên trói tay ép bức tường lạnh lẽo
“Vậy thì cứ như mà dạy cô Triệu”
Hơi của Vệ Lan gần trong gang tấc nóng rực và dày đặc
Nó lượng oxy và khiến choáng váng
Tôi thấy giọng vang lên: “Tôi thích bạn”
Tim thắt như cái gì đó nắm chặt
“Cái gì cơ”
Vệ Lan thoải mái giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn: “ như câu chuẩn em dạy ”
Tôi nuốt một ngụm nước bọt: “ khá chuẩn ”
“ Vậy… ” Sau một ngắn Vệ Lan hỏi: “Tôi bạn như ”
Quả … chết …
Tôi hít một sâu cúi đầu
Vệ Lan ngăn chăm chú quan sát gương mặt
“ lượt em sửa cho giáo sư Triệu Tôi bạn như thế nào”
Ba từ đã nhiều năm
Có phần khó
Chiếc hồ treo tường ở góc phòng tích tắc hòa cùng nhịp tim
Sau một lúc khẽ cất tiếng: “Tôi bạn…”
Vệ Lan nâng mặt lên lệnh: “Nói lần nữa”
Bóng tối tan ánh trăng bên ngoài chiếu sáng bóng dáng của Vệ Lan
Hòa cùng bóng trong giấc mơ
Nước mắt nghẹn ngào lặp : “Tôi bạn”
Nụ của Vệ Lan mãnh liệt và cuồng nhiệt
Khiến gần như
Âm thanh chuông điện cắt ngang nụ
Chúng dựa trán
Vệ Lan hổn hển lấy điện từ trong túi
Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt đường nét ràng sắc sảo
Đôi mắt đang bừng lên những ham điên cuồng
Tôi thấy số điện hiện lên là Triệu Văn Khải
“Chia tay ” Vệ Lan với giọng khàn khàn: “Triệu Phàm Âm chia tay với ”
căn bản hề ở bên ai Khoảng ngắn khiến tìm một chút lý trí
Tôi đẩy Vệ Lan : “Tôi… về trường”
Hy vọng trong mắt Vệ Lan tan
Ánh dịu dàng trở về với lạnh lẽo
“Triệu Phàm Âm em về ”
“Anh… ý gì”
Với một tiếng bíp Vệ Lan tắt máy trợ thính
“Tôi buông tha em em là của ”
Nói xong như mất kiểm soát chặt lấy môi
Dựa thiên phú và bản năng khi sắp nổi khéo léo để cho một chút gian để hít tiếp tục chiêu trò đó
Như đang giễu cợt kẻ thù đang hấp hối thoải mái ràng là đang trả thù cho chần chừ đó của
Tôi hổn hển kêu dừng : “Vệ Lan đeo máy trợ thính mau chuyện với …”
Anh nắm tay luồn trong áo sơ mi: “Nói bằng cách ”
Đầu ngón tay chạm những đường nét cơ bắp nổi lên của Giống như than hồng đang cháy nóng bỏng và quyến rũ
Ánh mắt như một con sói đói đầy tham vọng trẻ trung và tràn đầy dục vọng
Tôi gần như hoảng loạn giải thích: “Tôi bạn trai là lừa …”
Vệ Lan lật trong vòng tay và cởi áo
“Tôi hiểu em đang lẩm bẩm cái gì Triệu Phàm Âm ngẩng đầu về phía ”
Tôi thấy ảnh phản chiếu cửa kính cái bóng hòa làm một khi ánh đèn neon thay đổi
Ngón tay nhàng lướt qua má Vệ Lan giọng : “Tôi chỉ biết em thích đây chính là bằng chứng”
Cơ run khi chạm Những ngón tay nhanh nhẹn đó đã tìm thấy chính xác những điểm nhạy của
Anh chỉ mất một giây để ném lên mây Tôi đơn giản là từ chối niềm vui mà Vệ Lan mang
Vệ Lan say rượu phát điên và hành hạ
Tôi khỏi cầu thương xót:
“Vệ Lan nhàng thôi”
Anh như một con sói đơn độc thỏa mãn lười biếng nheo mắt : “Em gì đáng tiếc…Tối nay gì …”
5
Tối đó mơ về quá khứ
Lần đầu tiên gặp Vệ Lan khả năng của lắm
Anh luôn bên cửa sổ cô độc và lạnh lùng
bạn trong lớp thích trêu chọc dán giấy lưng gọi là kẻ điếc
Tôi thích chuyện lưng
Nhân lúc giờ chơi khi mọi ồn ào ghé tai thì thầm: “Vệ Lan là thích nhất”
Thậm chí vì thấy còn dám to: “Triệu Phàm Âm cưới Vệ Lan về nhà”
Rồi một ngày Vệ Lan giọng điệu cứng nhắc: “Cậu đã suốt một học kỳ còn đủ ”
Lúc đó mới nhận tai bên của đang đeo máy trợ thính
Sau nhiều năm đêm nay Vệ Lan giữ ở cửa sổ
Người câu đó giờ đây là Vệ Lan
“Vệ Lan là Triệu Phàm Âm thích nhất nếu điều là lừa dối thì đời đối xử như cún con”
Nụ của nhàng và cẩn thận cuối cùng tất những gì còn chỉ là lời cầu
“Triệu Phàm Âm tiền làm gánh nặng cho em đừng bỏ ”
nếu biết rằng ngày đã bán công game để đổi lấy trăm ngàn thì liệu còn thích
…
Khi tỉnh dậy thì thấy Vệ Lan nữa
Mở điện đã thấy tên Vệ Lan mới leo lên đầu bảng tìm kiếm hot…
Anh chấm dứt hợp với công
Bên nhiều bàn luận: “Tại chấm dứt hợp chứ”
“Chắc là bạn gái tất tuyển thủ chuyên nghiệp của công ‘Thiên Đỉnh’ đều cấm đương bạn biết ”
“Năm xưa đã phá ít cặp đôi cách làm khá cực đoan”
“ mới giành chức vô địch nghiệp đang phát triển nhất tại như ”
“Nghe là cũ tái hợp Có ảnh chụp màn làm chứng”
Trong ảnh mà dùng mạng đăng tải tên An Khê công khai
An Khê: “Triệu Phàm Âm ngày chê Vệ Lan nên đã chia tay Bây giờ Vệ Lan mềm lòng cô cầu tái hợp Vệ Lan đã ý Tôi hy vọng fan giúp đỡ Vệ Lan”
Tôi còn thời gian để bận tâm những lời chửi bới của cư dân mạng lập tức gọi điện cho Vệ Lan
Anh chỉ vì bốc mà bỏ tương lai của
Đáng tiếc điện của Vệ Lan luôn trong tình trạng bận
Tôi vội vàng mặc quần áo và chạy lầu thứ chờ đợi là hàng trăm fan hâm mộ và phóng viên
Họ vây kín sảnh khách sạn còn chỗ trống
Ngay khi xuất hiện một đám đông lập tức lao
“ là cô đã thấy ảnh là chị dâu cũ”
“Người đã làm An Khê chính là cô Cô còn mặt mũi nào mà đây ”
“ tránh xa trai chúng ”
Lời ác ý như một cú tát khiến kịp phản ứng Tôi che ánh đèn flash chói mắt nhưng nắm lấy cổ tay kéo
Ngẩng đầu lên mới phát hiện đó là An Khê Cô với vẻ mặt quen thuộc ân cần khuyên nhủ: “Âm Âm biết cô vết nhơ kết với Vệ Lan là lựa chọn nhất cho cô đã thích Vệ Lan nhiều năm cầu cô… đừng hại ”
Lời chân thành khiến fan hâm mộ xôn xao
“Vết nhơ Vết nhơ gì” phóng viên loạt đưa micro gần
Tôi cố gắng nghiêng đầu tránh khỏi ống kính gì về chuyện năm đó
Chỉ một suất nghiên cứu đại học trong năm đó
Vào đêm khi kết quả tố cáo gian lận học thuật và mất suất học bổng
Sau đó An Khê chọn thay thế thành sinh viên năm đó Tuy nhiên chỉ tháng nhập học cô đã quyết định thôi học
Tôi vẫn nhớ những lời cô lúc đó: “Cho dù lãng phí suất học bổng để cho cô Triệu Phàm Âm những gì cô thích đều lấy hết”
Và hôm nay nhiều năm An Khê trở thành bên yếu thế
Trước mặt truyền thông cô tố cáo là kẻ hèn hạ
Tôi cố gắng giải thích: “Tôi gian lận học thuật…”
An Khê lạnh lùng cắt ngang hỏi với giọng thấp: “Có chuyện cô cõng Vệ Lan để nhận tiền ơn từ công của ”
Mặt trở nên tái nhợt
“Tôi tự giải thích với ”
“Không cần”
An Khê lấy điện màn hiện lên đã gọi ba phút mười tám giây Đối tượng cuộc gọi là Vệ Lan
An Khê giơ điện lên hỏi: “Vệ Lan chứ”
“ ” Giọng lạnh lùng từ phía bên vang lên
Tim như thẳng đáy vực
Quay đầu thấy Vệ Lan đeo mũ và khẩu trang lẽ ngoài đám đông
Anh cúp máy dùng giọng ràng và bình tĩnh: “Triệu Phàm Âm đây tự giải thích cho ”
Tôi đơ tại chỗ như một kẻ hề chịu đựng ánh mắt châm chọc của mọi
Tôi gần như sụp đổ
Vệ Lan vượt qua đám đông mặt
Truyền thông lập tức giơ máy lên Ánh đèn flash nhấp nháy ngừng
“Em đã nhận trăm ngàn” Vệ Lan
Tôi cắn chặt môi nước mắt tay: “Ừm … đã dùng để đóng học phí nhưng đã tiết kiệm đủ trả cho …”
An Khê nở một nụ thì thầm: “Vệ Lan bên phía công em đang kéo dài thời gian cần thiết vì cô mà hủy hoại bản thân”
Tôi phản biện chỉ im chờ đợi Vệ Lan chửi rủa là kẻ đáng ghê tởm thất vọng
Vệ Lan im nắm lấy tay giọng điệu bình tĩnh: “Được biết về ăn sáng thôi”
Mọi xung quanh đều ngớ
“Anh điên ” Giọng An Khê sắc nhọn như dao: “Anh hiểu Tất những khổ sở đã chịu trong những năm qua đều do cô gây Cô đã bán mà còn giúp cô đếm tiền”
Vệ Lan kéo về phía ánh mắt sâu lạnh: “ trăm ngàn thì trăm ngàn kiếm tiền là để cô tiêu cô dùng để học thì gì sai”
Âm thanh xung quanh vang lên những tiếng hít nín
Thái độ của Vệ Lan đã ràng
Anh điên mà bỏ tương lai của
Chấm dứt hợp với công là điều tránh khỏi
Gương mặt tái mét của An Khê mất theo cánh cửa thang máy khép
Vệ Lan đầu thẳng đôi mắt ướt đẫm của tỏ ngao ngán
“Triệu Phàm Âm nếu như đó em với rằng em cần tiền còn ”
“Biết năm đầu tiên thi đấu đã cho đối thủ biết tay Giải thưởng mười ngàn đấy”
Nước mắt
giác tội và bất bình vốn đè nén trong lòng bao năm nay bỗng nhiên bùng phát
Thang máy từ từ lên cao Vệ Lan cúi đầu
Khi tầng cao nhất ánh sáng mặt trời rực rỡ vô cùng chói lọi
Tôi thấy Vệ Lan thì thầm: “Có ở đây em cần sợ”