Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ta thật sự vì tốt cho .”
“ , Lục nhị lang thật lòng thích . gả qua đó sẽ không khổ, dù sao cũng tốt hơn việc một cô đơn lẻ bóng.”
“Ai là một cô đơn lẻ bóng?”
Một giọng lười biếng vang từ phía sau ta.
Ta quay đầu, liền thấy Minh không biết đứng dưới hành lang từ khi nào.
Trong tay hắn bưng một đĩa mứt, cũng không biết đứng bao lâu.
Hắn nhét mứt vào tay ta, thuận thế bước trước một bước, vừa khéo chắn giữa ta và tỷ tỷ.
“Triệu Anh, ngươi chẳng giống tỷ tỷ của , trái giống tú bà hơn.”
Tỷ tỷ hắn sắc trắng bệch, ôm ngực không thốt nổi lời nào.
Minh từ trên cao , không chút động dung.
“Triệu Anh, hôn sự của không lượt ngươi nhọc lòng. Ngươi đừng hòng kéo xuống nước thay ngươi gánh tai họa.”
tỷ tỷ lúc đỏ lúc trắng.
ta, Minh đang chắn trước ta, cuối cắn môi, căm hận xoay rời đi.
Dưới hành lang ta và hắn.
Hắn xoay đối diện với ta.
Đèn lồng dưới hành lang chiếu sườn hắn, phác nên nét rõ ràng.
Hắn rũ mắt, cúi đầu vẻ ta. Một lát sau, bỗng cười.
“Biểu , nếu gả chồng, ta có thể xếp hàng không?”
Ta cúi đầu cắn một miếng mứt, ngọt nheo mắt, mơ hồ mở :
“Được thôi, xem thành ý của huynh.”
Hắn sững ra, sau đó đỏ bừng hoàn toàn.
Xì.
Hóa ra là cái gối thêu hoa ngoài mạnh trong yếu, biết mạnh .
15
Ngày hôm sau tỷ tỷ liền ngồi thuyền nhà.
Cha nương vốn chuẩn ở một thời gian, nhưng không yên tâm , cũng vội vàng cáo biệt chuẩn rời đi.
Trước khi đi, nương đỏ mắt nắm tay ta không buông.
“ , có phải trước kia nương làm sai rồi không?”
Giọng bà run dữ dội, nước mắt trong hốc mắt chực rơi.
cha đứng cách đó không xa phía sau bà, trầm mặc chúng ta. Môi ông mấp máy, cuối vẫn chẳng gì.
Nước mắt nương rơi xuống đôi tay đang chồng nhau của ta và bà.
“Ta luôn mơ một giấc mộng, mơ thấy của ta tuổi trẻ, mới hai mươi ba mất mạng.”
“Con gả cho một , hắn đối với con không tốt. Con không cười nữa, cũng không náo nữa, gầy một nắm xương.”
Bà ngẩng mắt ta, đôi mắt đỏ sưng gần như không mở nổi.
“ làm nương như ta thật sự hồ đồ, vậy mà để nữ nhi của đi chết.”
“ , con cứ trách nương đi. Con trách nương, trong lòng nương dễ hơn.”
Ta bình tĩnh rút tay khỏi lòng bàn tay ẩm ướt của bà.
“ nương, chuyện qua, con không nghĩ nữa. Chuyện sau này, con tự có tính toán.”
Nước mắt nương rơi càng dữ.
Bà chậm rãi buông tay xuống, lùi sau một bước, nghẹn ngào :
“Được, con sống tốt là nương yên tâm rồi.”
Thuyền của họ dần dần nhỏ . nương vẫn luôn đứng ở đuôi thuyền vẫy tay với ta.
Mãi khi sương mù nuốt trọn cả bà, một vùng trắng xóa mênh mang.
Một miếng bánh bất ngờ nhét vào ta.
Ta theo bản năng cắn lấy.
Minh một tay giơ gói giấy dầu, tay vẫn giữ tư thế nhét bánh vào ta.
Hắn nghiêng đầu ta, cẩn thận cười.
“Ngọt không?”
Ta lấy bánh ra khỏi , trừng hắn:
“Huynh nghẹn chết ta à?”
Hắn bày vẻ vô tội.
Ta hung hăng giẫm chân hắn một cái, xoay đi phủ.
“Huynh như vậy, xếp hàng cưới ta? Huynh xếp cuối hàng đi.”
Hắn nóng nảy, đuổi theo sau ta lời dễ nghe.
Ta sóng vai hắn đi qua con lát đá ngoài bến đò. Sương sớm hoàn toàn tan hết, cả con phố đều sáng bừng .
“Biểu ca, ngày mai ta ăn tiểu long bao nhân gạch cua.”
“Được!”
“Chân giò hầm phèn.”
“Không vấn đề!”
“Canh vịt già măng chua.”
“…Ngày mai ta đánh một chiếc xe lừa đi, một chuyến kéo hết cho .”