Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cửa sổ mở tung, tấm rèm voan khẽ đung đưa trong gió.
Cả một buổi chìm đắm trong sắc xanh êm dịu.
Tôi nhớ khoảnh khắc lần đầu tiên chạm mặt Kỳ Bạch.
Rượu từng người thưởng hoa, nay người khuất bóng, dáng thiếu niên năm ấy còn.
mong đừng than khi tà phủ cành dâu, bởi dẫu hoàng hôn sắp tắt, ráng vẫn đủ rực rỡ để nhuộm đỏ cả bầu trời.
Trước đây tôi ngỡ, sự cứu rỗi đích thực phải là vinh quang đạt được sau những cuộc chiến khốc liệt.
giờ đây tôi mới thấu hiểu, đó là khả năng tìm thấy sức mạnh sinh tồn và sự bình yên vô ngần của tâm hồn ngay trong chính những giông bão thống khổ.
Tôi không mơ ước một cuộc đời bằng phẳng êm đềm, tôi hy vọng khi đối mặt với những ngã rẽ gian nan, bản thân đủ sức mạnh để hiên ngang trở thành một đối thủ xứng tầm.
Và hiển nhiên, kể nay sau, sẽ luôn có một người kề vai sát cánh bên tôi.
Dìu dắt tôi bước qua những miền hoang vu cằn cỗi để tiến bước vào mùa xuân ấm áp.
21
Chu Minh có việc bận nên phải trước.
Tinh Tinh ôm khư khư bọc đồ ăn vặt, hớn hở bám riết lấy Kỳ Bạch: “Ba bóc hộ con được không ạ, con cảm ơn ba.”
Kỳ Bạch cố tình trêu chọc con : “Cháu vừa gọi chú là cơ.”
Cô công chúa nhỏ nhiên ngượng ngùng, xấu hổ đỏ bừng cả mặt: “Là chú ạ.”
Tuy không nghe được tiếng gọi xưng hô như mong đợi, tâm trạng Kỳ Bạch lại có vẻ sảng khoái hơn hẳn: “Tối nay siêu thị không nào?”
Tinh Tinh thích nhất là siêu thị, con vội ôm chầm lấy cổ anh: “Chú ơi, mua kem nha!”
“…”
Đáng tiếc vào mùa mưa, buổi tối kế hoạch siêu thị đành gác lại, lúc nhà bên ngoài trời vẫn trút nước xối xả.
Tinh Tinh không được ăn kem vốn dĩ phụng phịu, Kỳ Bạch liền gọi điện bảo người mang một con gấu bông cao hơn cả người con , là cô nhóc tì lại vui vẻ nhảy nhót tưng bừng.
Bầu trời chìm vào một màu đen đặc quánh.
biết Kỳ Bạch lấy đâu ra nhiều sinh lực và kiên nhẫn , anh cặm cụi ngồi xếp xong cả một bộ Lego to đùng cô con gái rượu.
Tinh Tinh chơi bời thả ga cả một ngày trời rã rời, tắm rửa xong xuôi liền leo lên giường ngủ thiếp sớm.
Đợi Kỳ Bạch dỗ con ngủ xong bước ra ngoài, tôi nhắc anh đừng quên uống t.h.u.ố.c tiêu viêm.
Người đàn ông phóng ra ngoài cửa sổ: “Hình như anh vẫn chưa được đụng nước đâu.”
Ý anh là không được để dính nước mưa. Tôi lườm anh một , buột miệng thốt ra: “ miệng không được đụng nước chắc?”
Vừa thốt ra câu đó, tôi khựng lại.
Kỳ Bạch ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c xong, anh đặt cốc nước đủng đỉnh đáp: “Miệng thì được.”
Vành tai tôi nóng ran, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Tinh Tinh nhát gan lắm, anh đừng có nôn nóng, thôi.”
Kỳ Bạch nghiêm túc lại đôi chút, anh khẽ “ừm” một tiếng, vươn tay vén những lọn tóc lòa xòa của tôi ra sau tai: “Cảm ơn em sinh con ra.”
Một câu nói vô bất ngờ, tôi có cảm giác như thể anh nói nói lại nó cả ngàn vạn lần, qua cách anh say đắm ngắm Tinh Tinh, ngắm tôi.
Mưa vẫn rơi rả rích, trước anh thể nào nổi, tôi ấp úng ngập ngừng: “Hay là đêm nay anh ở lại đây tạm một đêm .”
Dường như Kỳ Bạch chực chờ có : “Anh ngủ ở đâu?”
Căn hộ nhà tôi vốn rộng rãi , giường của trẻ con thì chật chội, sofa lại hoàn toàn không thể chứa nổi thân hình cao to của anh. Tôi ngẫm nghĩ một chốc: “Trên sàn nhà vậy.”
Kỳ Bạch rũ : “Em đối đãi với bệnh nhân như vậy sao?”
“Em thấy anh còn phục hồi tốt hơn cả em đấy.”
Anh khẽ bật cười, nắm lấy cổ tay tôi: “A Đào, anh sai .”
Thực ra tôi hề giận hờn cả.
Chúng tôi đứng đối diện nhau, ngoài kia tiếng mưa rơi tí tách, một sự tĩnh mịch chốc bao trùm giữa người.
Kỳ Bạch ngắm tôi, ánh giao thoa dần trở nên nồng đậm đặc quánh.
Anh hơi khom lưng cúi , tôi theo phản xạ nghiêng đầu né tránh.
Động tác của Kỳ Bạch khựng lại. Giây tiếp theo, lòng bàn tay anh luồn vào xoa nắn sau gáy tôi kéo tôi lại gần, buộc tôi phải ngửa đầu lên.
cánh môi dán c.h.ặ.t vào nhau.
Hơi nóng bắt đầu lan tỏa ngập tràn, đầu lưỡi ranh mãnh trượt vào trong khoang miệng tôi, quấn quýt dây dưa, say sưa triền miên.
Anh ép sát tôi vào tường, vạt áo tốc lên cao, đầu ngón tay anh mơn trớn, tỉ mỉ ve vuốt vết sẹo mổ đẻ trên bụng dưới của tôi.
Vừa đau xót, lại vừa dịu dàng.
Anh buông môi tôi ra đắm đuối ngắm , những cảm xúc mãnh liệt như gào thét cuồn cuộn nơi đáy .
Tôi muốn thốt lên điều đó, anh lại cúi gầm , nụ hôn càng lúc càng sâu.
Dục vọng thiêu đốt bùng cháy theo từng nhịp đập của con tim.
Dọc đường kéo thẳng vào trong phòng.
Tôi ráng níu lại chút lý trí mỏng manh: “Vết thương của anh… Không được đâu.”
Kỳ Bạch ra tính toán kỹ lưỡng trước, chất giọng khàn đặc: “ cần không dính nước là được.”
“…”
Đầu óc tôi không tự chủ được mà liên tưởng lung tung, má đỏ lựng lên, tôi đưa tay vỗ mạnh một vào bắp tay anh.
Người đàn ông khẽ nhếch môi cười, anh đan mười ngón tay l.ồ.ng vào tay tôi, đè ép nó bên mép gối. Nụ hôn trượt dài xương quai xanh, càn quét n.g.ự.c, lướt qua những vết sẹo rạch, chậm rãi trượt dần dưới.
Tôi vô thức kẹp c.h.ặ.t đầu gối, cựa quậy giãy giụa như muốn cự tuyệt.
Ấy vậy mà ngay giây tiếp theo, hàng ngàn luồng pháo hoa như nổ tung dữ dội trong tâm trí khiến tôi vỡ òa, tôi run lẩy bẩy muốn ôm ghì lấy anh.
Trong bóng tối tranh tối tranh sáng, những âm thanh rời rạc thi thoảng lại cất lên, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng ngăn không cho bản thân thốt ra tiếng.
Anh giống như cố tình c.ắ.n nhẹ một .
“Kỳ Bạch!”
Rõ ràng là muốn mắng anh, âm thanh bật ra lại nũng nịu yếu ớt.
Tôi sợ anh bung vết thương, cố bám víu vào nguyên tắc cuối .
cuối , mọi giới hạn đều đ.á.n.h sập hoàn toàn, Kỳ Bạch rốt cuộc tiến vào.
Khúc dạo đầu diễn ra vô bài bản và trọn vẹn.
Đột nhiên ngón tay truyền một cỗ mát lạnh.
biết lúc nào Kỳ Bạch lấy chiếc nhẫn ra, cẩn thận l.ồ.ng nó vào ngón áp út của tôi.
Bờ môi anh ngậm lấy vành tai tôi: “A Đào, gả cho anh nhé, được không.”
Làm có ai lại cầu hôn ở trên giường cơ chứ.
Tôi tức tối đẩy vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, trong đôi rưng rưng ngập nước, trong lúc anh dùng sức dập mạnh một , tôi liền mắng anh là đồ khốn nạn.
Còn bàn tay đeo nhẫn kia quàng lên ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
(Hết)