Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

17

“Hắn có công danh cử nhân, vào ở rể Ôn gia có thể bảo vệ gia sản nhà họ Ôn không bị người khác nhòm ngó.”

“Còn tôi có thể ở bên cha mẹ, cùng họ sinh sống, cùng phát triển việc kinh doanh.”

“Hoắc Từ Khiên, tôi đã quyết định sẽ sống thật ở cổ .”

nói lời ấy, khóe môi ta thậm chí có ý cười nhạt.

“Tôi đã nhìn thấu, đã đi về phía trước.”

“Người vẫn đứng yên tại chỗ là anh.”

Sắc mặt Hoắc Từ Khiên từng phần rút sạch.

Tia hy vọng cùng trong hoàn toàn tắt.

“Người đâu.”

Ta quay đầu, không nhìn hắn nữa.

“Nếu Hoắc nhân dự hôn lễ, vậy mời ngài đứng bên cạnh xem.”

Hai tiểu tư bước lên giữ cánh tay hắn.

Hắn không giãy giụa, chỉ trơ nhìn ta Ngô Thận Khiêm hoàn thành lạy cùng.

“Lễ thành, đưa vào động phòng——”

Ta cùng Ngô Thận Khiêm bước vào phòng tân hôn.

Ánh phía sau như gai đ.â.m lưng, ta không quay đầu.

Đêm sâu, sau tắt đèn, ta vẫn mặc nguyên y phục nằm chung một giường.

Giữa hai người cách hai nắm tay, ranh giới rõ ràng.

trời gần sáng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa gấp gáp.

“Cô nương! Không hay rồi! Hoắc nhân…… mất tích rồi!”

CHƯƠNG 24

Tin Hoắc Từ Khiên mất tích giống như một chậu lạnh dội lên cả Ôn phủ.

Ta đứng trong căn phòng trống rỗng của hắn.

Chăn được gấp ngay ngắn, trên gối còn vết m.á.u chưa khô.

Rõ ràng hắn tự mình rời đi.

Ngô Thận Khiêm đứng bên cửa, yên lặng nhìn ta, bỗng hỏi:

“Thân thể hắn không , có cần đi tìm không?”

Ta lắc đầu, bước ngoài.

“Nếu hắn đã rời đi, có lẽ đã nghĩ thông.”

“Hắn là quan trị thủy của triều đình, sẽ không xảy chuyện.”

“Huống hồ ta cùng vẫn phải đi về phía trước, sống cuộc đời của mình.”

Ngày tháng trở lại nhịp điệu trước .

Mỗi ngày ta tới cửa hàng xem sổ sách, thỉnh thoảng chuyện phường Ngô Thận Khiêm.

Mẫu thân không thúc giục nữa, chỉ thỉnh thoảng thở , nói cuộc hôn nhân này hữu danh vô thực, không biết bao giờ mới có thể bế ngoại tôn.

Ta nói không vội, ngày tháng còn .

ban đêm, thỉnh thoảng ta vẫn đứng bên cửa sổ nhìn trăng đến ngẩn người.

Ta không biết Hoắc Từ Khiên ở đâu, không biết thương thế đã khỏi chưa, không biết có uống t.h.u.ố.c đúng giờ hay không.

Mỗi những ý nghĩ ấy xuất hiện, ta lại ép xuống.

Ta nói chính mình rằng hắn sống hay c.h.ế.t đều không còn liên quan tới ta.

đến sau.

Hôm ấy, ta ngoài thành xem lô tằm mới thu.

Xe ngựa đi được , bỗng bị một trận ồn ào bên thu hút.

Một đám người vây quanh, giữa họ là bia đá khắc dòng chữ “Ghi chép việc tu sửa đê sông Nam Cừ”.

Có người cao giọng đọc văn bia:

“……Hoắc Từ Khiên đích thân dẫn dân phu, ngày đêm đốc công, trải qua hơn một tháng, cùng hoàn thành đê này.”

“Từ sông yên ổn, bách tính không còn lo lắng……”

Ta cứng đờ tại chỗ.

“Vị Hoắc nhân này quả thật là một vị quan !”

Một lão nông lau .

“Hắn kéo theo một cánh tay tàn, ngày ngày ngâm trong bùn .”

ta khuyên hắn nghỉ một chút, hắn lại nói ‘nạn chưa trừ, ta có mặt mũi nào nghỉ ngơi’.”

“Đúng vậy, có hắn ho m.á.u vẫn cố chống đỡ, ta nhìn mà đau lòng.”

Ta siết dây cương, đốt ngón tay trắng bệch.

Xe ngựa tiếp tục đi.

Qua một cánh đồng mới khai khẩn, ta thấy trên bờ ruộng có tấm biển gỗ ghi: “Ruộng khuyến nông của Hoắc Từ Khiên”.

Đi thêm nữa là một học mới xây, trên cửa treo tấm biển——“Từ Khiên học ”.

Ta bỗng cảm thấy khó thở.

này, hắn đã chống đỡ thân thể bị phu nói không còn sống được bao lâu như thế nào để trị thủy, khuyến nông, mở trường?

Về sau ta mới biết, triều đình từng phái danh y tới dùng t.h.u.ố.c mạnh giữ mạng hắn.

Thứ t.h.u.ố.c ấy chỉ có thể kéo thời gian, không chữa được căn nguyên; mỗi ngày hắn gắng gượng làm việc đều đang tiêu hao quãng sống cùng.

Rốt cuộc hắn làm gì?

Xe ngựa dừng trước cửa hàng .

Ta thu suy nghĩ, đang định xuống xe, lại thấy một bóng lưng quen thuộc đứng bên kia .

Hoắc Từ Khiên đứng ở đó.

Hắn gầy hơn nhiều, bờ vai lại rộng hơn trước.

Hắn mặc bộ áo cũ đã giặt đến bạc màu, tóc buộc bằng trâm gỗ.

Cả người có vẻ thô ráp hơn, lại khiến người ta cảm thấy vững chãi một cách khó hiểu.

Xung quanh hắn là một nhóm bách tính.

Có người tặng trứng, có người đưa , hắn đều lượt cảm ơn.

Sau đó, hắn quay người nhìn thấy ta.

Khoảnh khắc bốn chạm nhau, hắn mỉm cười.

Nụ cười ấy khác trước .

Không còn là lấy lòng hèn mọn, không còn thăm dò dè dặt, mà là sự chắc chắn, thản nhiên, còn mang mấy phần khí chất thiếu niên.

Hắn bước về phía ta, dừng cách ba bước.

Giọng rất , lại chính xác bay tới tai ta.

“Tri Hứa, anh đã sống thật .”

“Việc trị thủy đã xong, anh đã từ quan, hiện giờ tạm ở phủ bên cạnh Ôn gia.”

Ta sững lại, sau đó nghe hắn nói tiếp:

“Em từng nói ta nên buông bỏ quá khứ, nhìn về phía trước.”

“Hiện giờ anh đã nhìn về phía trước rồi, là một người nhàn rỗi không còn chức vụ.”

“Tri Hứa, nghe nói cửa hàng của em đang tuyển người.”

“Anh có thể tới xin việc không?”

CHƯƠNG 25

Hoắc Từ Khiên nói xin làm chưởng quầy, ta lập tức từ chối.

“Ta không thiếu người.”

Không ngờ ngày hôm sau, phụ thân lại gọi ta tới tiền sảnh.

Hoắc Từ Khiên đã đưa phương án chỉnh đốn cửa hàng cùng tiến cử của mấy vị hương thân từng theo hắn trị thủy.

Phụ thân nhớ ơn hắn cứu sổ sách trong trận hỏa hoạn, lại nhìn hắn có tài, bèn chính thức thuê hắn làm quản sự ngoại viện trong ba tháng.

Tiền công, chức trách giờ làm đều được viết rõ trên khế ước; hắn không được tự tiện vào nội viện, mọi việc cần ta đều phải có quản sự hoặc Ngô Thận Khiêm ở bên.

Ngô Thận Khiêm công khai xác nhận hắn chỉ là quản sự được Ôn gia thuê, dập tắt lời đồn trong thành.

Ta tuy không , phụ thân đã quyết định hợp tình hợp lý, đành để hắn thử việc.

Ngày tháng trôi qua, ta phát hiện hắn quả thật rất có tài.

Hắn mang toàn bộ phương thức tiếp thị ở hiện tới .

Chế độ hội viên biến thành “khách kim bài”, hàng giới hạn trở thành “mỗi tháng chỉ có mười xấp”, đặt trước được đổi thành “phiếu đặt vải”.

Hắn còn chia thành bốn bộ sưu tập theo mùa, làm may đo riêng.

Chưa tới , danh tiếng cửa hàng Ôn gia đã truyền khắp Giang Nam.

Các tiểu nhị âm thầm tán:

“Hoắc quản sự đông gia phối hợp quả thật ăn ý, khó trách việc làm ăn càng ngày càng .”

Ngô Thận Khiêm tới cửa hàng mỉm cười nói:

“Hoắc quản sự quả thật có tài. Chỉ cần hắn giữ đúng khế ước quy củ, ta không phản đối hắn tiếp tục giúp Ôn gia.”

Ta nâng chén trà, không đáp.

Hắn dừng lại, nhìn ta một .

“Tri Hứa, nàng đã thay đổi.”

“Trước nàng hận không thể để hắn cách xa tám trượng, hiện giờ…… nàng không còn đuổi hắn nữa.”

Ta cúi đầu nhìn bọt trà trong chén, nói:

“Con người đều sẽ thay đổi.”

Ta không nói hắn biết vì sao mình thay đổi.

Đêm khuya hôm trước, ta tới cửa hàng lấy sổ sách.

Trên trở về, xe ngựa đi ngang phủ bên cạnh, ta thấy đèn trong phòng Hoắc Từ Khiên vẫn sáng.

Cửa sổ khép không kín; qua khe cửa, ta nhìn thấy hắn quay lưng uống t.h.u.ố.c.

Uống xong, hắn vịn ho dữ dội, khăn tay đầy m.á.u.

Sáng hôm sau, ta nhờ nha hoàn quen biết bên phủ hắn xin lại bã t.h.u.ố.c cớ hỏi phương t.h.u.ố.c trị ho, rồi mang tới y quán.

Lão phu vê thử, thở .

“Thuốc kéo mạng.”

“Ngũ tạng đều tổn thương, khí huyết đã cạn, nhiều nhất sống thêm tháng.”

Ta cầm bã t.h.u.ố.c đứng giữa , gió thổi toàn thân lạnh buốt.

Hắn chỉ còn tháng.

mỗi ngày vẫn bận trước bận sau trong cửa hàng, mỉm cười vẽ mẫu, nghĩ biện pháp ta, không bao giờ để ta nhìn thấy bệnh tình.

Kể từ đó, ta không đuổi hắn nữa.

Hắn đưa trà, ta nhận.

Hắn ăn cơm cùng ta, ta gắp thức ăn hắn.

Dường như hắn nhận điều gì.

bỗng hỏi:

“Tri Hứa, gần sao em không mắng anh?”

Ta nhìn gương mặt gầy gò, mỉm cười.

“Mắng mệt rồi.”

Hắn cười, cười rất vui.

vấn đề ta cùng tránh né cùng vẫn tới.

Chiều hôm ấy, Hoắc Từ Khiên đặt bản vẽ mẫu của mùa cùng lên ta.

“Kiểu dáng mùa đông sau đều đã thiết kế xong.”

“Em tìm một tú nương đáng tin làm theo.”

Ta nhận bản vẽ, đầu ngón tay run.

Hắn nhìn ta, bỗng nói:

“Tri Hứa, sống thật .”

Đêm ấy, hắn rời đi.

Rất yên tĩnh.

Hắn ngồi trên ghế trong phòng, bên tay là cuốn “Phương lược kinh doanh Ôn gia” chưa viết xong.

Trên chỉ có một phong :

“Tri Hứa, này anh không buông tay, chỉ là quá mệt.”

Ta đưa tay, khép hắn.

“Hoắc Từ Khiên, này tôi thật sự tha thứ anh.”

……

Ngày đưa tang, Thanh Vu sơn đứng đầy bách tính, tiếng khóc vang trời.

Phía sau đám đông dừng một cỗ kiệu nhỏ màu trắng.

Rèm kiệu vén một góc, để lộ gương mặt trắng bệch, xinh đẹp.

Là Trường Lạc công chúa.

Nàng không bước tới, không nói chuyện ta, chỉ từ xa gật đầu, xem như chào hỏi, sau đó thả rèm kiệu, lặng lẽ rời đi.

Người đưa tang dần giải tán.

Ngô Thận Khiêm đứng bên cạnh ta, nói:

“Tri Hứa, hiện giờ việc kinh doanh của Ôn gia đã đứng đầu Giang Nam. Nàng đã làm được.”

Ta ngẩng đầu nhìn dãy núi liên miên phía xa, bỗng mỉm cười.

“Đứng đầu Giang Nam không tính là gì.”

“Tương lai còn rất . Sau này ta đưa việc kinh doanh tới kinh thành.”

Gió thổi rơi đóa hoa trắng bên tóc mai.

Ta quay người đi xuống núi, trong tay nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn cưới của Hoắc Từ Khiên.

Lời thì thầm tan giữa trời đất:

“Hoắc Từ Khiên, anh ngủ thật ngon đi.”

“Tôi phải đi về phía trước.”

này thật sự đi về phía trước.”

……

Mười sau, ta trở thành đệ nhất phú thương triều Chu.

Không ai dám coi thường, không ai dám nảy sinh ý nghĩ đen tối ta.

Trong mười ấy, Ngô Thận Khiêm dùng thân phận người ở rể bảo vệ Ôn gia trước sự chèn ép của quyền quý, còn ta dùng tài lực giúp hắn mở rộng phường bước vững trên quan lộ.

cả hai đều có thể tự đứng vững, ta thực hiện lời hứa trong bản hôn khế xưa, thuận hòa ký giấy hòa ly, từ phu thê hữu danh trở lại làm tri kỷ bạn làm ăn.

Ta nhận nuôi một nữ nhi một nam hài, cùng cha mẹ Ôn gia sống một nhà vui vẻ, hòa thuận.

Ta thật sự đã không dừng lại ở chỗ cũ, mà tiến về một tương lai đẹp.

——TOÀN VĂN HOÀN——

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn