Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
【Đồ ngu, cút!】
Tạ Dã lại ló cái lông xù trong lòng Tạ Kỳ ra, tò mò hỏi ta:
“A Quân tỷ tỷ, cử vừa của tỷ có nghĩa là gì ? Trông khí !”
Xong .
Ta bị giận cho mất hết lý trí, suýt hư trẻ nhỏ.
Ta chột dạ đưa tay, lập bịt mắt tôn lại, tự lừa mình dối người mà mong nó mau ch.óng quên .
Tạ Kỳ bật .
Bùi Cánh vẫn quỳ trên nền đá xanh.
Thấy chúng ta ở bên nhau hòa hợp , đáy mắt hắn đầy vẻ khó tin.
Ta không bố thí cho hắn thêm một ánh nhìn nào, xách váy xoay người lên .
Bỗng nhiên, ta nghe thấy tiếng hắn gọi :
“A Quân.”
Bước chân ta không hề dừng lại, vẫn thẳng bước lên họa phảng.
Gió nhẹ trên Ngọc Hồ lướt qua gò má, thổi tan hết bầu không khí chướng khí mịt mù trên bờ.
Tạ Dã lớn lên nhỏ ở kinh thành, rất ít khi được ngồi loại hoa mang phong cách Giang Nam , nên hưng phấn chạy tới chạy lui trên boong .
Ta sợ nó va ngã, liền bảo Chu ma ma theo sát không rời nửa bước.
Boong dần trở nên yên tĩnh, ta một mình đứng ở .
Cho lúc , ta mới cuối cùng thở ra được một hơi nặng nề.
Ta sự cảm ơn Bùi Cánh.
Nếu hắn không vô sỉ , có lẽ ta cần nhiều thời gian hơn mới có thể buông bỏ.
Ánh nắng dần trở nên gay gắt, lại không có vật gì che chắn.
Đúng lúc ấy, một chiếc giấy dầu được đưa lên che trên ta.
Ta tưởng là Chu ma ma, đang định quay cảm ơn thì lại chạm một đôi mắt sâu thẳm.
Không biết Tạ Kỳ đã đứng lưng ta lúc nào.
Hắn một tay cầm , tay lại chắp lưng.
Thấy ta sững người, hắn lên tiếng trước:
“Thuở nhỏ ta nghe phó nói phong cảnh Ngọc Hồ ở Thường Ninh đẹp tranh, hôm nay tận mắt nhìn thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Ta kinh ngạc nhướng mày.
Ai mà không biết vị hỗn ma vương năm xưa ở kinh thành suýt khiến lão phó mức cáo lão ngay tại chỗ.
Thấy ánh mắt ta lộ vẻ nghi ngờ, Tạ Kỳ không được tự nhiên ho một tiếng.
“Lời đồn không đáng tin. ra quan hệ giữa ta và phó rất tốt, khi ta khải hoàn hồi triều, lão nhân gia mấy lần mời ta tới phủ uống rượu.”
Ta không nhịn được cong mắt .
Tổ phụ và phó là bạn cũ.
Ta biết người mắc chứng bệnh tiêu khát* rất nặng, lâu đã không uống dù một giọt rượu.
(*) Bệnh tiêu khát: chứng uống nước nhiều, tiểu tiện nhiều, bao gồm các bệnh tiểu đường, bệnh tháo nhạt…)
Thấy , Tạ Kỳ dứt khoát bỏ giãy giụa, thản nhiên thừa nhận:
“Được , ra người không mời ta uống rượu, nhưng lại cầm thước đ.á.n.h ta.”
Nói , hắn hạ cán xuống thấp hơn một chút, hoàn toàn che ta vào trong bóng râm.
Ta đưa tay định nhận lấy cán .
Hắn lại nâng cổ tay lên, khiến ta dù nào cũng không với tới.
“Có An tiểu thư muốn nói nam nữ thụ thụ bất thân, không hợp lễ nghĩa hay không?”
Hắn cụp mắt nhìn ta, trong đáy mắt dâng lên ý .
“Nhưng thân phận hiện giờ của nàng đã khác. Nàng là ân nhân cứu mạng của tôn, ta thân là thúc thúc của nó, che cho ân nhân của cháu mình là chuyện đương nhiên.”
Hắn đã ở trong quân doanh nhiều năm, vốn không tuân theo lễ nghi rườm rà ấy.
nhưng lời ngụy biện hắn nói ra lại khiến người ta không thể phản bác.
Ta tay lại, không tiếp tục tranh giành với hắn , dịu dàng cúi người hành lễ.
Mặt hồ lấp lánh ánh nước, dưới tán tựa có một khoảng trời riêng.
…
Mấy ngày đó, ta tận tình tròn bổn phận của chủ nhà, dẫn Tạ Kỳ khắp con phố lớn nhỏ trong thành Thường Ninh.
Chẳng hiểu vì sao, dù ta không nói một lời, hắn vẫn luôn có thể lập nhận ra tâm tư của ta.
Bánh quế hoa nơi góc phố tỏa hương ngọt ngào dễ chịu, hắn sẽ tự nhiên dừng bước.
Cây trâm gỗ trên sạp được chạm khắc vô cùng tinh xảo, hắn cũng sẽ lặng lẽ mua xuống.
Điều khiến ta bất ngờ hơn cả là hắn âm thầm học ngôn ngữ ký hiệu.
Mỗi khi chia tay, hắn đều ra dấu 【thích】 cong mày nói:
“Tạm biệt A Quân, ngày mai gặp lại.”
Lần gặp mặt, ta bất đắc dĩ dạy hắn cách ra dấu “tạm biệt” chính xác.
nhưng chiều tối, hắn vẫn cố chấp ra dấu 【thích】.
đó, hắn nhìn gò má hơi ửng đỏ của ta, đầy lý lẽ:
“Ồ, ta lại nhớ nhầm . Chắc A Quân không ngại dạy ta thêm một lần đâu nhỉ?”
Ta có chút mất tự nhiên, bèn mím môi, quay mặt nhìn sang nơi khác.
Nhưng trong lòng lại dâng lên biết bao vui mừng.
Chiều hôm ấy, ta vừa bước xuống xe ngựa, quay lại đã bắt gặp Bùi Cánh.
Mấy ngày không gặp, dưới mắt hắn đã phủ đầy quầng thâm, cả người cũng gầy không ít.
Bùi Cánh bước nhanh về phía ta, sốt ruột nói:
“A Quân, hôm nay ta không dẫn Vân Hóa theo, một mình.”
Ta lạnh nhạt lại ánh mắt, xách váy xoay người thẳng vào phủ.
“A Quân!”
Hắn lập cuống lên, vành mắt đỏ bừng, định xông tới.
Hai hộ vệ liền bước lên, giữ c.h.ặ.t hắn bên ngoài cổng.
Khoảng cách dần xa, giọng nói gần van nài của hắn mơ hồ truyền tới:
“A Quân, ngày mai nàng nhất định tới dự yến tiệc Sái ! Ta đã tự tay cho nàng một chiếc hoa đăng hình con thỏ, giống hệt chiếc đêm tết Thượng Nguyên.”
Nhưng vốn dĩ ta đã định tới tham dự yến tiệc Sái .
Trước đây, trong buổi yến tiệc ở thành Thường Ninh, không ai chịu chơi cùng ta.
Đám công t.ử tiểu thư gia vừa nhìn thấy ta đã tránh xa, cho nên ta cũng dần không thích tới nơi náo nhiệt .
Nhưng lần không giống trước.
Tạ Kỳ nói, hắn lớn vẫn chưa được nhìn thấy cảnh Sái ở Giang Nam.
Có hắn cùng, ta sẽ không chịu đựng cảm giác cô độc .
…
Buổi sáng khi uống t.h.u.ố.c xong, ta ngồi xuống trước gương đồng.
Chu ma ma và Xuân Âm đã dậy sớm để cẩn thận trang điểm cho ta.
Ta vuốt chiếc váy dài dệt kim màu vàng nhạt trên người.