Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lần này sự ra đời của tôi được chào đón nồng nhiệt chưa từng có.
nội không lãng tai nữa, mẹ ngủ cũng không say
nữa. Bố cũng không mua vé số nữa, làm hăng say. Họ vây quanh tôi báu vật.
tôi trí tuệ bình thường, nhan sắc bình thường, năng lực bình thường, chẳng có gì xuất sắc.
không sao,cần cù bù siêng năng .
Tôi cực kỳ nỗ lực, nỗ lực đến mức trời đất cũng sợ.
Tôi học dốt, tiểu học theo không kịp, đăng học thêm!
Cấp hai không theo kịp? Học thêm!
Cấp ba vẫn không kịp? Chơi lớn, thuê giáo viên dạy một kèm một!
Tôi không tin ông trời sẽ phụ lòng người có công!
Đứa trẻ khác không muốn đi học, còn tôi thì lăn lộn đòi bố mẹ đóng tiền.
Lý do của tôi thuyết phục: “Kiếp này con đến để báo ơn, bố mẹ không nâng đỡ con, lỡ làm tiền đồ của con thì con lấy gì báo ơn ?”
Tất nhiên, họ không tin thuyết báo ơn của tôi, thấy tôi thật hiểu chuyện.
Tôi là con , lại cầu tiến vậy, họ không có lý do gì để không đập nồi bán sắt nuôi tôi.
Vì tôi học, tôi học, tôi học bán sống bán c.h.ế.t.
Còn các lớp năng khiếu:
Nhạc, đăng !
Mỹ thuật, đăng !
Thể thao, đăng !
Nhảy múa, đăng !
Tôi từ bỏ mọi niềm vui tuổi thơ, hết lòng vì mục tiêu báo ơn!
Bố mẹ mệt đến mức một làm tám , nội tám mươi tuổi còn đi nhặt rác.
Người ta hỏi, họ còn cười tươi: “Con nó , làm cha mẹ dốc lòng ủng hộ chứ…”
tế về thì mặt mày ủ rũ, thở dài.
mọi người ráng chịu nhé, nhớ là con đang báo ơn, lành của mọi người vẫn còn phía sau!
Cứ tôi đi qua các lớp học thêm, bận rộn đến năm mười tám tuổi.
Chẳng làm nên trò trống gì.
Tôi thừa nhận mình chẳng có gì đáng để khoe khoang. Đến cả cái đầu óc cũng không nhanh nhạy.
tôi không nhận thua, tôi nói: “Hay bố mẹ con đi du học đi, con mạ vàng về , định sẽ thành tài.”
Bố mẹ sợ đến mức ngã ngửa ra sau: “Con ơi, cứ này đi, trong học cũng tốt .”
“Vậy con báo ơn nào?”
“Con khỏe mạnh lớn lên, lập gia đình, bớt hành hạ bố mẹ là báo ơn .”
Tôi lắc đầu: “Không được, ơn này con định báo.”
Họ không thắng nổi tôi, đành chiều ý.
sự không còn tiền, tôi không đi du học được, đành ngoan ngoãn học đại học trong .
Cũng may đỗ vào một trường công lập Cẩm Thành. Tuy trường không ra gì ít cũng lấy được tấm bằng.
Chớp mắt hai năm trôi qua, thằng Cường bên cạnh đã có người yêu.
Mẹ gọi điện thăm dò: “Trường có ai không, dẫn về xem nào!”
Tôi nói: “Con bận học đêm, đâu có thời gian yêu đương.”
“Con cũng đi, hai mươi tuổi , đến lúc , bố mẹ mong có người sóc con!”
Được, là mong mỏi của bố mẹ, vậy tôi . cũng là một kiểu báo ơn.
Tôi mãi, mãi.
Cẩm Thành đúng là nơi tốt, đẹp nhiều vô kể. tới lui, tôi nhận ra một vấn đề: Tôi, hình con .
Sao trong mắt tôi toàn là đàn ông? Nghĩ ngợi hai , tôi hiểu ra.
Tôi vốn là nữ, đàn ông là chuyện đương nhiên !
Điều đáng sợ hơn là, người tôi , hình cũng tôi! là tâm đầu ý hợp, lửa gần rơm lâu cũng bén!
Yêu nhau được nửa năm, ngọt ngào cá với . Anh cao hơn mét tám, đeo kính, thư sinh, thuộc kiểu mặc đồ trông gầy, cởi đồ ra là cơ bắp.
Khả năng trên giường cũng cừ, sức trâu không bao giờ hết. Anh đè tôi ra này nọ, sự mở ra một cánh cửa giới mới tôi.
Tôi phát hiện mình càng không thể rời xa anh . Chúng tôi yêu nhau thắm thiết.
tôi không dám nói, mẹ hỏi, tôi biết ậm ừ: “Dạ… … được ạ…”
4
Mẹ mừng rỡ: “Dẫn về mẹ xem!”
Tôi nằm trong lòng A Minh, thấp thỏm không yên. này được không? Tôi đến để báo ơn , họ chấp nhận được không?
A Minh an ủi tôi: “Hạnh phúc của em chính là mong chờ lớn của họ, yên tâm đi, anh sẽ dùng hành động tế để nói với họ rằng, giao em anh là lựa chọn đúng đắn.”
Lời anh nói khiến tôi đặc biệt an tâm.
Anh chưa bao giờ nói suông, mỗi cử đều tế.
Sau đó, dịp Tết tôi đưa A Minh về .
Anh mua nhiều quà, tay xách nách mang không để tôi động vào cái gì.
Anh nói tôi là bảo bối của anh, không thể để tôi mệt. Tôi cảm động hôn anh một cái thật kêu.
Vừa vào cửa, anh đặt đồ xuống, tôi còn chưa kịp giới thiệu, mẹ đã đẩy chúng tôi ra để ra phía ngoài.
Tôi hỏi: “Mẹ gì đấy?”
Mẹ nói: “Con dâu to đùng của mẹ đâu?”
Lúc này giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của A Minh vang lên dịu dàng trên đầu : “Mẹ, con , con là con rể của mẹ…”
Mẹ quay đầu lại thấy ma, vừa đối diện với khuôn mặt cười hiền hậu của A Minh, ngất lịm đi.
Tôi và A Minh sợ hết hồn, luống cuống đưa mẹ vào bệnh viện. A Minh vô cùng áy náy: “Tại anh, cũng tại anh hết.”
Tôi nắm tay anh: “Không tại anh đâu.”
làm sao , nhập viện cần làm thủ tục.
Đành để tôi chạy đi chạy lại, A Minh lại sóc.
A Minh không làm tôi thất vọng, mẹ tôi cực kỳ tốt, bưng trà rót , không gì là không chu đáo, đến nỗi mẹ tôi nhắm mắt cũng không dám .
dì giường bên tò mò hỏi: “Chị ơi chị bị sao ?”
Mẹ ôm n.g.ự.c: “Con bất hiếu, làm tôi tức c.h.ế.t.”
Dì kia đắc ý: “Con tôi hiếu thuận lắm, con dâu tôi kìa, gì cũng làm được.”
Quả thật, bên cạnh dì có một người phụ nữ trung niên đang bận rộn chong ch.óng.
Dì A Minh đang tất tả ngược xuôi, ngạc nhiên: “Con chị không hiếu thuận sao?”
Mẹ tôi phẫn nộ che mặt, gào lên: “Nghiệt chướng ơi, là con dâu đấy!!!”
Đến này , vẫn kiên trì quan niệm con mình định là người “ trên”.
Mẹ tôi, sự yêu tôi.
đuổi A Minh đi, nói không muốn thấy anh nữa.
A Minh không chịu: “Mẹ cần người sóc.”
tế là nội đã già, răng cũng chẳng còn vẫn đi nhặt rác, mệt đến mức lú lẫn.
Bố thì ăn ngủ tại công trường, bán mạng làm để lấy tiền cưới vợ tôi.
Lúc này mẹ nhập viện, họ đều không thể qua được.
Còn chị gái, chị xa.