Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hứa Hoài Xuyên dường như nhìn thấu tâm tư của tôi, trực tiếp bắt máy rồi bật loa ngoài.
“Anh Hoài Xuyên, anh hạ cánh rồi ạ?”
Tiêu Ninh hỏi: “Có thuận lợi không ạ?”
Hứa Hoài Xuyên đáp: “Vừa mới hạ cánh, vẫn ổn.”
Tiêu Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tốt, em bảo em gọi điện cảm ơn anh, chuyện di dời mộ phần của mẹ nhờ có anh giúp đỡ mới xong xuôi.”
Hứa Hoài Xuyên nói: “Không cần khách sáo, dù sao đó cũng là dì của anh.”
Dì ?
Tôi ngẩn người.
cũng ngẩn người.
[ quái thế? Thế này là sao?]
[Cặp đôi yêu nhau của chúng sao lại thành anh em rồi?]
[Đây có phải là bản gốc không vậy? Đừng bảo là tiểu thuyết lậu nhé? Tôi phục thật sự!]
[Hô hô hô, chiến thắng của hội tà giáo! Đã bảo là nam chính nữ phụ rất dễ thương mà! Hồi đó ai cũng không xem trọng, kết quả xem, chính tôi mới là người tự hào nhất đây này!]
Tiêu Ninh lại dặn dò Hứa Hoài Xuyên mấy câu, nào là dạo này không về nước được, nào là bảo anh chăm sóc chị dâu cho tốt, nào là không tên gỗ mục kia bao giờ mới khôn ra…
Không đúng, chờ đã.
Tôi trố mắt nhìn: “Tiêu Ninh và ?”
Hứa Hoài Xuyên đã cúp điện thoại, nhìn biểu cảm của tôi mà bật cười: “Cô ấy thích mà. Nếu không tại sao phải chọn đồ rồi tặng đồ cho cậu ? Tại sao đi ăn cứ nhất quyết phải có đi cùng? Anh cứ tưởng chuyện đó đã rõ ràng lắm rồi chứ.”
Rõ ràng con khỉ ấy!
Tôi muốn xông tới túm Hứa Hoài Xuyên mà nện cho một trận: “Anh em nhà các người thích người đừng có kín đáo như vậy được không? Cho tôi hỏi thử xem trên đời này có ai nhìn ra được chứ?”
Đừng nói là khúc gỗ kia mà ngay tôi đây thông minh nhanh nhạy cũng không nhìn ra nổi được không hả!
Hứa Hoài Xuyên cúi mắt nhìn tôi, đáy mắt chứa đầy ý cười, đợi tôi trút giận xong mới đáp một tiếng rồi thuận nắm c.h.ặ.t bàn tôi: “Được, không kín đáo nữa.”
“Vân Tranh, anh thích em.”
“Thích lắm rồi.”
20
Đầu óc tôi lại hơi choáng váng, hồi mới lên tiếng: “Là bắt đầu từ hai năm trước sao?”
Hứa Hoài Xuyên đáp rồi lại lắc đầu: “Cũng khó nói, anh cũng không nữa, dù sao anh cũng quen em từ rất rồi.”
Tôi thắc mắc: “? năm nay chúng mới là sinh viên năm ba, tính tới tính lui cũng mới quen nhau ba năm thôi mà.”
Hứa Hoài Xuyên nhìn tôi: “Không, thật sự là rất rồi.”
“ em là anh hùng, là anh hùng của cô gái đó và cũng là anh hùng của nhà anh.”
“Em nhớ Tiêu Ninh nói cô ấy thấy em rất quen không?”
Tôi sững sờ, một suy đoán không thể tin nổi dần hiện lên đầu: “Chẳng lẽ Tiêu Ninh cô ấy…”
“Lúc trước, chính vì cứu Tiêu Ninh mà em đã xảy ra tranh chấp tên cặn bã đó.”
Cô bé mười ba tuổi, đóa hoa ngây thơ thuần khiết, chính thầy Vân đã bảo vệ sự sáng và tốt đẹp vốn có của cô ấy.
“Tên khốn đó không được Tiêu Ninh vẫn bị hoảng sợ. Vì chứng sang chấn tâm lý mà quên đi một số ký ức, anh cũng không dám để cô ấy nhớ lại nên không dám để cô ấy tiếp xúc nhiều em.”
Hứa Hoài Xuyên nói : “ nhà anh đều rất ơn em nên luôn muốn tốt nhất cho gia đình em.”
Tôi nhớ tới khoản giảm án, phòng bệnh VIP, nhớ tới chuyên gia và người lạ qua lại trước giường bệnh của .
“Lần đầu anh gặp em là ở vườn bệnh viện.”
Hứa Hoài Xuyên đưa lau giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng rất khẽ: “Lúc đó em đang cho một con mèo hoang ăn, nói rằng muốn mang nó về tắm rửa sạch sẽ rồi nuôi, nói em cũng sẽ rất thích.”
thực ra con mèo đó không thể về nhà cùng tôi, ngày hôm nó bị xe tông c.h.ế.t rồi.
cũng không thể nhìn thấy con mèo đó và đến tháng thứ hai, ông vì bệnh mà qua đời.
Tôi mấp máy môi hồi mới thốt nên lời: “Hứa Hoài Xuyên, rốt cuộc là anh thích em hay là thương hại em đấy?”
Hứa Hoài Xuyên nghe vậy nhíu mày lại, cúi đầu hôn lên môi tôi một : “Em bảo sao?”
Tôi sững người, nước mắt lập tức nín bặt, đỏ bừng lên.
“Thế sao anh không tỏ tình em sớm hơn? Cứ lén lút xem tài khoản phụ của em…”
Hứa Hoài Xuyên im lặng, hồi mới thấp giọng đáp: “Bởi vì… Bọn họ nói em sẽ không bao giờ trở thành bạn gái của anh.”
Tôi nhíu mày.
Bọn họ?
21
“Bọn họ là ai?” Tôi ngồi thẳng dậy, nghiêm túc hỏi: “Tôi chưa từng thổ lộ tình cảm của mình, anh nghe ai nói bậy bạ vậy?”
Hứa Hoài Xuyên mấp máy môi không thốt nên lời.
Tôi nhìn biểu cảm của cậu ấy rồi một suy đoán vô lý dần xuất hiện: “Có phải, có phải anh cũng nhìn thấy … đó không?”
Hứa Hoài Xuyên mở to mắt: “Cũng? Chẳng lẽ em…”
C.h.ế.t tiệt!
Mấy đám kia mau cút hết xuống đây cho tôi, bà đây muốn đấu đôi bọn bây!
Tôi tức đến đỏ mắt: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o! Đám đó toàn là đồ l.ừ.a đ.ả.o! miệng chẳng có một câu thật lòng, sao tôi có thể thích được chứ? sao có chuyện tôi bạn gái cậu được!”
“Anh , anh mà.”
Hứa Hoài Xuyên ôm c.h.ặ.t tôi, tim cậu ấy đập mạnh và dồn dập: “Em thích anh, em là thích anh mà.”
Tôi vừa giận vừa muốn khóc: “Đương nhiên, em vẫn luôn thích anh, không sao ngày nào cũng lẽo đẽo theo anh ?”
“Xin lỗi em, cục cưng, là anh quá ngu ngốc, là anh quá nhát gan.”
Hứa Hoài Xuyên cúi xuống hôn giọt nước mắt trên tôi, mắt cậu ấy cũng đỏ hoe: “Lẽ ra anh không nên màng tới tình anh em hay đạo đức mà anh nên trói c.h.ặ.t em bên cạnh mình ngay từ đầu, cho phép em nhìn anh và thích mỗi mình anh thôi.”
“Thật ra cũng chẳng khác là bao…”
Tôi hơi ngượng ngùng: “Dù sao em cũng đúng là đuôi của anh rồi .”
“Vậy tại sao đó em lại không theo anh nữa?”
Hứa Hoài Xuyên thấp giọng hỏi: “Có phải đám đó đã nói em không?”
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi mách tội: “Cũng chẳng nói nhiều, bảo là anh Tiêu Ninh mới là một đôi, hai người gặp gia đình, đặt nhẫn rồi chuẩn bị đính hôn các kiểu…”
Hứa Hoài Xuyên càng nghe càng đen, cậu ấy trầm rút túi ra một chiếc hộp . khi mở ra, bên là một cặp nhẫn cưới.
“Đúng là anh đã đặt nhẫn anh dành để tặng cho em thôi.”
Hứa Hoài Xuyên ôm tôi, giọng nói dịu dàng và đầy kiên định: “ khi thấy tài khoản phụ của em, anh đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Anh muốn được ích kỷ một lần, anh muốn đ.á.n.h cược một phen.”
“Anh muốn cầu mong rằng em cũng thích anh.”
“ đó em lại xa cách anh và nói chúng là bạn học, xóa tài khoản phụ nữa nên là… Anh lại không dám nữa…”
“Ái chà, đó đâu phải là ý của em!”
Tôi thấy anh lại sắp đỏ mắt vội vã đưa ra: “Em thích anh, em thích anh mà, mau đeo vào cho em đi!”
Hứa Hoài Xuyên rất chú trọng nghi thức, cậu ấy quỳ một chân trước tôi, ánh mắt thâm trầm mà dịu dàng: “Vân Tranh, em thật sự đồng ý bạn gái của anh sao?”
Tôi bật cười, cúi đầu hôn cậu ấy: “Đương nhiên.”
Chiếc nhẫn được l.ồ.ng vào ngón , khít khao vừa vặn.
Khoảnh khắc này, thần tình yêu đã trở về đúng vị trí.