Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Ngày thứ ba, gần chập tối tôi mới xách túi đồ đến em gái.

không có ai ở .

Lúc đã gần bảy giờ, trời đông tối khiến căn càng thêm hiu quạnh. Tôi vừa than thở cho nỗi khổ của giới trẻ làm việc như “trâu ngựa”, vừa bước vào bếp.

Bữa ăn món tráng miệng tối đã được ăn sạch sẽ, bát đĩa rửa sạch, xếp ngắn.

bàn bếp lại có một hộp quà to. Vỏ hộp đen tối giản mà sang trọng – tôi nhận đó là của một thương hiệu chocolate nổi tiếng ngoài.

đó dán tờ giấy note:

【Quà cảm ơn.】

Chỉ hai chữ ngắn ngủi, chứa chan tình cảm. Tuy nhiên, “em gái” không trả câu hỏi tôi để lại hôm chuyện bị cảm.

Huhu, chắc là bệnh không muốn tôi lo… thật chu đáo quá đi!

Xem tôi phải chuẩn bị một món quà to hơn để đáp lại mới được.

Hồi hộp mở hộp quà, quả nhiên là loại chocolate tôi thích nhất.

Mà thương hiệu trong rất hiếm hàng, lúc nào cũng khó mua. Mỗi lần em trai tôi , tôi phải năn nỉ lắm nó mới nhét vừa một hộp vào vali.

Không ngờ “em gái” tay là tặng hẳn một hộp quà lớn!

Đúng là đời chỉ có em gái là tốt, có em gái như có báu vật.

Vừa ăn chocolate ngào, tôi vừa ngân nga hát, vui vẻ bận rộn trong bếp.

Thực đơn tối là thịt heo chiên giòn sốt chua , sườn xào chua , bắp xào thập cẩm canh ngô biển hắc mai.

Ăn chocolate quá nên tôi nấu cả bàn đồ chua chua .

Tối tôi không làm tráng miệng, vì món quà tôi đặt cho “em gái” đã đến.

Nhân viên giao hàng cũng tới đúng giờ, tôi mở cửa cho họ khiêng chiếc sofa giường đôi chạy điện vào.

khi tốt nghiệp, tôi làm ở một cửa hàng nội thất của thiết kế độc , chiếc chính là sản phẩm tôi mất ba tháng tâm huyết thiết kế , bán cực chạy.

Tôi đặc biệt chọn cho “em gái” loại màu vàng nhạt, đắp chăn hoa đỏ nhỏ. Đặt cạnh cửa sổ sát đất, căn bỗng sáng bừng.

Tôi vỗ tay hài lòng, rồi viết giấy note:

! Mau thử quà chị tặng nhé. Sáu chế độ điều chỉnh, xoay 270 độ, đôi da thật rộng rãi… Thật muốn nằm cùng em một lúc rồi làm vài chuyện “lén lút” cơ. À! PS: Hai bên tay vịn còn có ngăn bí mật để giấu mấy thứ không tiện để lộ nhé, hihi…】

Viết gần kín cả tờ giấy, tôi mới dán lên .

Ừm… muốn chơi game cùng “em gái” lần phải mang máy chơi game tới, kèm vài món snack gói nhỏ, để em tiện giấu vào ngăn tay .

Hôm , tôi mang game đồ ăn vặt tới.

Vào không ai, lần cũng không có giấy note.

Thay vào đó, “em gái” dùng TV chiếu hẳn một mã QR code.

Là WeChat của em ấy.

Đây là… muốn tôi add bạn sao?

4

Tim đập rộn ràng, tay run run, cuối cùng tôi cũng sắp có được tình chị em cách mạng với “em gái ” rồi!

Tôi tức rút điện thoại quét mã QR.

Ảnh đại diện của em là một bông sen cùng lá sen vẽ kiểu hoạt hình, vừa cổ điển vừa có chút đáng yêu, tên WeChat chỉ là mấy chữ cái đơn giản:

【yun.】

Tôi chẳng hiểu có nghĩa gì, liền gửi tin xác minh:

! Là chị đây!】

Kèm theo một icon mặt cười đáng yêu.

Đối phương nhanh ch.óng chấp nhận, tôi tức nhảy vào xem trang cá nhân, chỉ vài bài đăng mấy tháng trước, toàn chia sẻ lại thông tin liên quan đến công việc.

Thế là tôi quay lại khung chat:

! Mau để chị thơm một cái muamua! Yêu em nha!】

Tôi gửi liền mấy dấu chấm than, màn hình hiện “đối phương nhập…”, đợi lâu ơi là lâu, em chỉ gửi một dấu hỏi chấm.

Nhìn đồng hồ, tôi tức hiểu .

Chắc giờ em làm thêm, có khi còn họp với sếp, không tiện trả .

Tôi nhanh ch.óng gõ:

【Không sao đâu, em cứ làm việc đi, nhớ ăn cơm nhé.】

【À đúng rồi, em thích ăn món gì không? Tối chị sẽ nấu cho.】

【Với cả đừng làm việc vất vả quá, làm trâu làm ngựa tiền cũng là sếp hưởng, chỉ có sức khỏe của mình mới là vốn liếng cách mạng thôi!】

Thậm chí tôi còn nhắn: 【Sếp đều là kẻ bóc lột! Thể xác nghe họ, tinh thần phải khinh bỉ họ – đây là kinh nghiệm sống nhiều năm của chị đó.】

Một lúc , em trả : 【 Đã biết.】

Haizz, chắc chắn là tăng ca rồi.

5

Có được WeChat của “em gái” rồi, hôm tôi nhắn cho em thường xuyên hơn hẳn.

Lúc sếp họp, tôi lén gửi tin: 【Tổng giám đốc lại muốn lấy bản thiết kế của chị gắn tên ông , thế chị chịu được không? Quyết định… hôm sẽ tan làm một phút!】

Em đáp: 【……】

Tôi chẳng để tâm, nghĩ rằng công ty của em – nơi nhân viên thường xuyên làm thêm – chắc không cho phép chơi điện thoại.

Em nhất định là lén trả tôi, nghĩ thôi đã thương.

Tôi lại hỏi: 【Thế tối chị sẽ đến nấu cơm cho em, muốn ăn gì nào?】

【Món gì cũng được.】

chưa! Em gái thật hiền lành.

Tôi tức tan làm nửa tiếng, xách tiền lương mới nhận, c.ắ.n răng vào siêu thị nhập khẩu, mua đầy một giỏ nguyên liệu tươi ngon.

Tôi vừa ngân nga vừa xách hai túi to bự, nhập mật khẩu mở cửa, thoáng cảm có gì sai sai.

Cạnh bàn ăn có một đàn ông lạ đứng. Nghe tiếng động, anh quay lại, ánh mắt chạm vào tôi.

“Bộp!”

Túi đồ rơi xuống, thức ăn lăn tán loạn, tôi chẳng buồn nhặt.

đàn ông ấy vai rộng eo thon, gương mặt chẳng kém gì nam thần phim Hàn, tay cầm ly uống.

Quan trọng nhất là… anh không mặc áo, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm trắng ở thắt lưng.

Tóc còn ướt, từng giọt chảy xuống, lướt bờ vai xương quai xanh, trượt bốn múi cơ gọn gàng, v-line…

“Ực.”

Tôi nghe rõ tiếng mình nuốt bọt. Đúng lúc đó, anh bước phía tôi.

“Chị?”

Aaa! Gì thế ?

Đến gần hơn, hương thơm thanh mát mùi sung non phảng phất trong không khí. Giọng anh trầm thấp, dễ nghe đến c.h.ế.t . Anh cúi xuống nhìn tôi, rồi khụy gối ngồi xuống trước mặt.

Chỉ cần cúi đầu là tôi có thể tấm lưng đầy sức hút kia, phần eo hơi hõm lại vì cúi , chiếc khăn tắm lỏng lẻo, treo hờ phía hông một chút.

Mẹ ơi, tôi như hóa đá.

Tôi ngây ngốc đứng yên, dõi theo anh nhặt từng món đồ bỏ lại vào túi, rồi ung dung xách lên chỉ bằng một tay.

Đến khi anh quay bàn ăn, tôi mới thở lại được.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.