Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Toàn thân Ký giống như vừa bị một luồng rơm rạ đóng băng tại chỗ.
Anh giống như một bức tượng vô hồn bị đóng đinh c.h.ặ.t cứng xuống nền đất lạnh, bất động không thể nhúc nhích.
“ và cậu ấy đều vô cùng trân trọng và yêu thương sinh linh bé bỏng này, dự định sẽ tổ chức một đám cưới ấm cúng ở nước dịp cuối nay. Chuyến trở nhà lần này,, chất cũng là để thông báo tin vui này cho ba mẹ biết.”
Giọng điệu của tôi vô cùng bình thản và tự , tựa như đang đứng trò chuyện, tán gẫu dông dài với một người bạn cũ lâu không gặp:
“Cảm ơn anh hôm nay đã có chạy đến bệnh viện để giúp đỡ. Ban đầu vốn dĩ không muốn nói nhiều chuyện riêng tư này với anh làm gì, nhưng đứa dẫu có ly hôn thì cũng chẳng đến mức phải xem như kẻ thù không đội trời chung. Nếu như anh bằng và không bận tâm, luôn hoan nghênh anh đến tham dự lễ cưới.”
Thế nhưng Ký chung quy lại vẫn chẳng thể có đủ dũng khí để kiên nhẫn lắng nghe hết những nói của tôi.
Anh đứng bật dậy, chân loạng choạng, gần như là hoảng loạn chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt này.
Khoảng thời gian này vừa vặn đang là mùa hải đường rụng cánh.
Những cánh màu hồng nhạt lả tả rơi rụng, vương đầy trên bả vai và đỉnh đầu của anh.
Khung cảnh ấy trông giống hệt như cái đêm Giáng sinh ngoái, khi anh bị những bông tuyết lạnh giá của thành phố London phủ kín một màu trắng xóa.
Kể từ hôm , tôi không còn chủ động liên lạc với Ký thêm một lần nữa.
Anh cũng đã sự giữ hứa, không bao giờ xuất hiện để làm phiền đến cuộc sống yên bình của tôi.
Thấm thoắt một cái đã sang tháng Bảy.
Nguyễn Dao đã thuận lợi tốt nghiệp đại học, ấy quyết định lựa chọn đến thủ đô Bắc Kinh để phát triển sự nghiệp.
Anh chàng nam sinh từng chủ động trao đổi tài khoản WeChat với ấy, cũng tình nguyện nộp đơn xin việc để cùng ấy đồng hành đến đất khách.
người bọn họ cứ thế thuận theo tự nắm tay một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc.
ấy vẫn thường xuyên nhắn tin để chia sẻ những câu chuyện vụn vặt cuộc sống thường cho tôi nghe.
Có một điều khiến tôi vô cùng bất ngờ, chính là cả người bọn họ đều là những người theo chủ nghĩa DINK (Gia đình nhân đôi thu nhập, không sinh con).
Tôi không khỏi cảm thấy bùi ngùi và xúc động .
Hóa ra một khi đã triệt để thoát khỏi sự thao túng và kìm kẹp của vòng hào quang cốt truyện nguyên tác, Nguyễn Dao chất lại chẳng hề yêu thích trẻ con như những gì trang sách từng miêu tả.
Tôi cũng đã chính thức kết thúc khóa học tu nghiệp của mình ở nước ngoài để trở nước.
Bắt đầu toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới.
Bạn trai kéo tay tôi sang Nhật Bản để chụp ảnh cưới, sẵn tiện kết hợp đi du lịch, nghỉ dưỡng một chuyến.
lúc đang cùng đi dạo và check-in tại các địa điểm tham quan nổi tiếng, tôi lại vô tình chạm mặt Ký một cách đầy bất ngờ.
Tôi đương không đến mức tự luyến nghĩ rằng sự xuất hiện của anh ở này là vì muốn âm thầm bám đuôi hay theo dõi hành tung của mình.
Nhưng xung quanh anh lúc này, tôi cũng chẳng hề nhìn thấy có sự hiện diện của bất kỳ một người khác đi cùng.
Tôi lịch sự và khách khí tiến lên cất hỏi thăm : “ tổng sao lại chỉ có một mình đơn ở này thế?”
“Đi du lịch một mình, không được sao?”
Anh lại nhanh ch.óng khôi phục cái dáng vẻ lạnh lùng, xa cách và hờ hững như những đầu mới quen.
Tôi khẽ gật đầu mỉm cười: “Được chứ, tất là được , đi du lịch một mình trông vô cùng cá tính và có gu đấy.”
Anh chẳng buồn đáp lại trêu chọc đầy hóm hỉnh ấy của tôi.
Thay , anh nhẹ nhàng giơ một bó xinh xắn đang cầm trên tay lên, đặt ngay ống kính máy ảnh của điện thoại, bấm chụp một tấm hình lưu niệm.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi bỗng tua ngược những ký ức của những tháng thanh xuân xưa cũ.
thời đại học, anh đã từng có lần vu vơ hỏi tôi rằng, địa danh trên thế giới là tôi khát khao được đặt chân đến tham quan nhất.
Tôi đã không ngần ngại trả ngay là thành phố Kamakura.
Khi , chàng thiếu niên Ký mười chín tuổi đã nở một nụ cười vô cùng thấu hiểu: “Là vì bộ truyện tranh 《Slam Dunk》 đúng không?”
“Cũng gần như vậy , hồi cực kỳ thích nhân vật Rukawa Kaede. Nếu như này có cơ hội được đặt chân đến , nhất định phải mua một bó thật đẹp, đứng bờ biển Kamakura lộng gió để chụp vài tấm hình sống ảo thật lung linh.”
“Được thôi, vậy thì này đứa mình lập thành một đội, cùng đi nhé, anh sẽ tình nguyện làm phó nháy chụp ảnh cho .”
Hóa ra tất cả những hứa hẹn bâng quơ của ấy, anh vẫn luôn ghi khắc sâu chưa từng một lần quên lãng.
Trải qua biết bao nhiêu tháng thăng trầm của cuộc đời, cuối cùng chúng tôi cũng đã sự được cùng đứng ở này.
Thế nhưng, hướng đi của người đã chẳng còn cách có thể chung đường được nữa .
Ở phía lưng, tiếng gọi thân thương của bạn trai vang lên cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng: “Ngưng Ngưng ơi.”
“ ở đây nè.”
Tôi nhanh ch.óng thu hồi lại những dòng suy nghĩ miên man vừa , quay người rảo chạy phía người đàn ông của đời mình.
“Kìa, tổ tông của anh ơi, đi đứng từ từ thôi chứ, phải cẩn thận cái bụng bầu của mình một chút chứ hả.”
Cậu ấy vội vã sải lao lên phía để đón lấy tôi, nhẹ nhàng dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t tôi một cách đầy nâng niu.
Ngay khoảnh khắc ấy, mắt tôi bỗng lướt qua một dòng bình luận cuối cùng đầy kỳ lạ.
[Truyện đã hoàn kết, thả chúc mừng thôi .]
Cứ như vậy kết thúc sao?
Tôi tò mò quay đầu nhìn lại phía , liền phát hiện ra bóng dáng của Ký đã sớm rời đi tự bao giờ.
Bó xinh xắn ấy đã được anh lặng lẽ đặt lại ngay bên bờ biển lộng gió.
Từng đợt sóng biển dập dềnh khẽ cuốn qua, cuốn trôi đi một tấm bưu thiếp được giấu kín bên .
Trên mặt giấy lúc này, chỉ vỏn vẹn lưu lại một câu nói dẫu đã muộn màng mất tận tám trời ròng rã—
“Anh sự rất yêu .”
-TOÀN VĂN HOÀN-